Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 530: Mục 531

TRANG 266# 1

> Chương 530: Dọn trống địa ngục, cây thiết

>

>

>

>

>

>

> Bình Tâm ngước đầu lên, tầm mắt xuyên thấu qua nhiều tầng không gian nhìn một anh hùng đứng thẳng ngoài Thiên Ma giới.

>

> Bình Tâm cười nói: “Một là vì cảm tạ hắn cho ta lại gặp các ca ca, hai là ta xem trọng tiềm lực của hắn, trước tiên quan hệ tốt với hắn để tương lai được giúp đỡ.”

>

> Xi Vưu đau lòng nói: “Nhưng cái giá quá lớn, tinh huyết của Tổ Vu đủ sinh ra Đại Vu bằng ta và Hình Thiên.”

>

> Bình Tâm nói: “Hồng hoang mở mang sinh ra địa thần tiên thiên, sau đó xuất hiện long phượng kỳ lân, vạn tộc khác, bọn họ đều có thể xưng là yêu. Long phượng xuống dốc, Vu tộc chúng ta xuất hiện, Vu hay Yêu đều là thiên địa sinh ra, có thể xưng là chủng tộc tiên thiên.”

>

> Xi Vưu gật đầu tỏ vẻ hiểu.

>

> Bình Tâm đổi giọng: “Nhân tộc thì khác, nhân tộc được Nữ Oa nương nương nặn đất tạo nên, là chủng tộc hậu thiên. Thành tựu của chủng tộc hậu thiên đã định sẵn có giới hạn, thành tựu Chuẩn Thánh đã vô vàn khó khăn chứ đừng nói là thành tựu Thánh vị. Huyền Đô đại pháp sư có thành tựu như vậy là nhờ Thái Thượng giáo chủ nghịch thiên tiên thiên, tạo lại thân thể cho y, cái giá rất lớn.”

>

> Xi Vưu ghen tỵ nói: "Cho nên nương nương tặng tinh huyết của Tổ Vu cho tiểu tử kia, giúp hắn thay da đổi thịt? Nương nương quá tốt với hắn.”

>

> Bình Tâm nương nương nhoẻn miệng cười: “Khi Nữ Oa nương nương cho hắn đồ nữ thì đưa lên một thần lực tạo hóa, nếu ta không cho cái gì chẳng phải là có vẻ Vu tộc ta kém hơn yêu tộc một bậc?”

>

> Xi Vưu la lên: “Nhưng mà nương nương . . .!”

>

> Bình Tâm ngắt lời: “Không nhưng gì hết, ta có đạo lý của ta."

>

> Bình Tâm nói xong khẽ đi về phía thiên điện bên cạnh.

>

> Xi Vưu nhăn nhó lảm nhảm: “Nương nương, đó là tinh huyết của Tổ Vu! Là tinh huyết của Tổ Vu còn sót lại của Vu tộc ta, hu hu, đau lòng quá!”

>

> Trong địa ngục cây thiết, Trương Minh Hiên cầm thanh trường kiếm linh khí tung hoành giết chóc trong đàn quỷ.

>

> Trương Minh Hiên vừa giết vừa khóc toáng lên: “Đau quá! Đau quá! Đau quá đi! Xi Vưu, lão tử và ngươi không xong đâu!”

>

> Trương Minh Hiên một kiếm chém con quỷ ghê tởm trước mặt thành tro bụi, ngửa đầu rú lên: “Miễn hôm nay ta không chết thì ngày mai ngươi phải chết!”

>

> Trong một căn phòng, Xi Vưu hừ lạnh một tiếng: “Ngày mai? Ngày mốt ngươi cũng không được."

>

> Trong giọng nói của Xi Vưu chất chứa chút ghen tỵ.

>

> Trương Minh Hiên chém giết trong địa ngục cây thiết một lúc, chân đau đến chết lặng, còn lại một ít tiểu quỷ cũng bị giết sợ kêu la chí chóe giải tán, chạy tứ phía. Chúng nó nhanh nhẹn nhảy lên cây thiết, nhảy vài cái đã biến mất, ở trong địa ngục cây thiết thoải mái như nhà mình.

>

> Xi Vưu nhìn địa ngục cây thiết, cười khẩy nói: “Một đám quỷ già tự cho là thông minh, tưởng bàn cứ trong địa ngục cây thiết địa phủ thì không làm gì được các ngươi sao? Lúc nương nương ra lệnh rút lui các ngươi đi theo thì còn đường sống, dám trái lệnh của nương nương vậy chờ chết đi! Trốn? Trốn được sao?”

>

> Trương Minh Hiên đứng yên trên mặt cỏ thở hồng hộc, đầu vã mồ hôi lạnh, đau thấu tim gan. Trương Minh Hiên cúi đầu nhìn lá cỏ sắc bén đâm thủng bàn chân lòi ra ngoài, da thịt bong ra, máu chảy ròng ròng.

>

> Trương Minh Hiên hút không khí, sắc mặt liên tục thay đổi. Người của địa phủ ác thật, về sau lão Trương này không tha cho các ngươi, thù này phải trả.

>

> Trương Minh Hiên nói: "Tiểu Phàm, các ngươi đi ra hỗ trợ truy sát những quỷ già chạy trốn, ta không nhúc nhích được, đau quá.”

>

> Bốn bóng người thoát ra khỏi thân thể Trương Minh Hiên hóa thành Trương Tiểu Phàm, Long Thiên Ngạo, Tiêu Viêm.

>

> Bình Tâm ở trong thiên điện đang cười tủm tỉm dùng di động tán gẫu chợt cau mày nhìn về phía địa ngục cây thiết, thì thào: "Pháp tướng phân thân?"

>

> Bình Tâm mỉm cười nói: “Không thể để ngươi mưu lợi như vậy, không thì ngươi sẽ không lấy được thứ nên lấy. Trở lại!"

>

> Bốn người Trương Tiểu Phàm mới ngưng thực bỗng vặn vẹo rồi hóa thành bốn luồng sáng chui vào thân thể Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên ngơ ngác hỏi: “Chuyện gì vậy?”

>

> Trương Tiểu Phàm nói: “Không biết, bên ngoài có luồng lực lượng bài xích chúng ta, nên chúng ta không thể hiện hình.”

>

> Trương Minh Hiên khóc thầm thành dòng sông, đây là muốn giết chết ta sao?

>

> Giọng đáng ghét của Xi Vưu từ trên trời vọng xuống: “Ha ha, ngươi không giết hết chúng thì mãi mãi không ra được.”

>

> Trương Minh Hiên nghiến răng nhìn bầu trời, gào thét xông về phía xa, một đường máu văng tung tóe, các tia màu đỏ như có như không chui qua miệng vết thương đi vào người.

>

> Đau là đau thật, giận cũng là giận thật. Trong lòng Trương Minh Hiên bỗng có giác ngộ, ta quá ngây thơ, hồng hoang lạnh lẽo vốn không có bằng hữu, chỉ có tranh đại đạo, đấu tranh mặt mũi. Đáng hận là ta hiểu ra quá muộn!

>

> “Oa, Xi Vưu đi chết đi!”

>

> “Xi Vưu, ngươi trốn chỗ nào?”

>

> “Xi Vưu hãy ăn một kiếm của ta đây!”

>

> “Xi Vưu xem đại bảo kiếm của ta!”

>

> Tiếng gào quỷ khóc sói tru vang vọng trong địa ngục cây thiết.

>

> Xi Vưu ở trong cung điện trán nổi gân xanh.

>

> Trương Minh Hiên cực khổ vất vả, chảy máu vô số rốt cuộc giết gần hết quỷ hồn. Khi Trương Minh Hiên một kiếm chém eo quỷ hồn dữ tợn trước mặt mình, quỷ hồn kêu thảm hóa thành tro bụi.

>

> Trương Minh Hiên còn đang há mồm thở dốc, trán nhỏ mồ hôi lạnh thì hoa mắt, hoàn cảnh thay đổi, hắn xuất hiện trong một tòa cung điện.

>

> Trương Minh Hiên quét mắt bốn phía bỗng thấy Xi Vưu hàng thật trước mắt.

>

> Mắt Trương Minh Hiên rực cháy lửa giận, nghiến răng ken két, không nói một câu chỉ vung kiếm chém giống lúc chém lệ quỷ.

>

> Xi Vưu cười giơ tay ra, một tay lướt qua thế kiếm đẩy nhẹ cánh tay Trương Minh Hiên, hắn loạng choạng lùi hai bước. Một lỗ đen hiện ra sau lưng nuốt Trương Minh Hiên vào.

>

> Mắt Trương Minh Hiên lộ tia kinh hoàng hét to: “Không!”

>

> Trong căn phòng tối hiện ra lỗ đen, Trương Minh Hiên rớt xuống.

>

> Trương Minh Hiên ngửa đầu gào khóc: “Sư phụ ơi đau đến cứu mạng! Đệ tử không được, đệ tử không chịu nổi!”

>

> Tầng trời thứ ba mươi ba, cung Bích Du.

>

> Thông Thiên giáo chủ hừ lạnh một tiếng: “Là tu sĩ Kim Tiên mà không chịu nổi chút khổ thì sao có thể thành việc lớn?”

>

> Vô Đương Thánh Mẫu ở bên cạnh cười nói: “Sư phụ, Bình Tâm nương nương trả giá thật lớn, tiểu sư đệ nợ Vu tộc nhân quả lớn không biết là tốt hay xấu.”

>

> Thông Thiên giáo chủ cười nói: "Nhân quả? Hắn sẽ để ý điều này sao?”

>

> Vô Đương Thánh Mẫu ngẫm lại tơ nhân quả vô cùng vô tận trên người Trương Minh Hiên thì buồn cười, phải rồi, hắn không quan tâm nhất là nhân quả.

>

> Trương Minh Hiên gào khan nửa ngày trong căn phòng tối sau đó ủ rũ ngồi trên ghế, lòng khóc thầm. Quả nhiên sư phụ không nghe thấy tiếng kêu tha thiết của mình sao? Căn phòng nhỏ này làm bằng tài liệu gì mà chẳng những có thể ngăn cách kiếm Thanh Bình còn có thể ngăn cách sư phụ? Ta sẽ chết ở đây thật sự? Không biết sư phụ có báo thù cho ta không?

>

> Trong đầu Trương Minh Hiên suy nghĩ lung tung.

>

> Giọng đáng ghét của Xi Vưu từ trên cao vọng xuống: "Ta khuyên ngươi nhanh viết tiếp đi, ý của nương nương là ngày mai tiếp tục năm mươi chương, nếu không hãy chờ nhận trừng phạt tiếp đi!”

>

> Trương Minh Hiên sợ hãi nhảy cẫng lên từ chiếc ghế, vội ngồi thẳng dậy.

>

> Đừng! Đừng! Ta không muốn nhận trừng phạt này lần thứ hai, sẽ chết đấy!

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!