TRANG 267# 1
> Chương 532: Mở rộng tài khí
>
>
>
>
>
>
> Nước Tây Dạ Đặng Thu: Khổng Viện Lâm Thải, quyển Nho Đạo Chí Thánh này là Nho gia kêu Tiêu Dao Thần quân viết, phải chăng nho gia đã nắm giữ cách tu luyện tài khí? Quyển sách này là giới thiệu tài khí cho người trong thiên hạ, mở ra khúc nhạc dạo để mở rộng tài khí?
>
> Đại Đường Chương Khâu: Mừng cho Khổng Viện Lâm Thải, có đúng vậy không?
>
> Khổng Viện Lâm Thải: ( khó hiểu ) Ta biết gì đâu, trong Khổng Viện không có tin tức gì.
>
> Đại Đường Ngâm Phong: Rất có thể là như vậy, dù sao Nho gia sẽ không bỗng dưng đưa ra quyển sách Nho Đạo Chí Thánh này.
>
> Trong một căn phòng Khổng Viện. Hà Thiên Nhai ngồi trước bàn học xem di động, mắt tràn đầy hoang mang. Thật sự sẽ thúc đẩy tài khí sao? Khổng Viện ta có cách tu luyện tài hoa thật sự?
>
> Những người đọc sách giỏi giang của các nước ở trước di động cũng tràn ngập kích động, thật sự sẽ thúc đẩy tài khí sao?
>
> Một người trẻ tuổi nước Dạ Lang đang cầm di động vừa thả câu ven hồ, mắt lộ tia hướng tới nói: "Tài khí, văn cung, văn đảm, nếu thúc đẩy tài khí thì ta có thể miệng tụng văn chương thánh hiền, múa bút chém giết yêu tà, trở thành tồn tại siêu phàm thoát tục. Ha ha ha! Không được, kích động quá, ta phải theo thôi!”
>
> Người trẻ tuổi mở ra diễn đàn khác đăng lên bài suy đoán sắp thúc đẩy tài khí, bị người chất vấn thì gã bảo là Khổng Viện Lâm Thải nói. Đối phương bị á khẩu, dù sao Khổng Viện đại biểu chính tông Nho gia.
>
> Không lâu sau chuyện này ồn ào trên mạng, việc thư viện sắp thúc đẩy tài khí truyền khắp mạng di động.
>
> Người đọc sách hưng phấn la lớn, nhiều người cầm quyền các nước mặt biến sắc. Nếu ngàn vạn nho sinh trong nước trở thành tồn tại siêu phàm thì sẽ biến thành nhân tố không ổn định, thậm chí không chịu quốc gia khống chế, khó bảo đảm sẽ dẫn đến rối loạn thế nào.
>
> Trong khi diễn đàn học bá xôn xao suy đoán thì bên tác giả cũng dẫn đến cuộc thảo luận hoàn toàn khác biệt.
>
> Cổ Phàm: Ài, hôm nay Trương công tử lại đổi mới năm mươi chương, đọc giả thúc giục ta thêm chương, mệt chết.
>
> Đại Thiếu Gia Lý Gia: Ta cũng vậy! Giờ ta đã tăng lên mỗi ngày một vạn chữ mà bọn họ vẫn không biết đủ.
>
> Lục Khê: Khoan đã, sao các ngươi đều là vạn chữ? Chẳng phải trang web nói bốn ngàn chữ là được sao?
>
> Cùng Ai Ngồi Hiên: Ta mỗi ngày sáu ngàn, nhiều chương thì kiếm được nhiều tiền.
>
> Minh Xảo: Ta thì tám ngàn, hết cách, nhiều chương thì đề cử đến nhanh, hơn nữa bọn họ đều đăng như vậy.
>
> Lục Khê: ( bất đắc dĩ ) Vậy thôi ta cũng gõ tám ngàn. Các ngươi đều phá hỏng không khí Thư Thành, đã thỏa thuận cùng đăng bốn ngàn mà bây giờ ai nấy toàn trên vạn.
>
> Thanh Phong: Bốn ngàn, không thể nhiều hơn, ta phải bảo đảm chất lượng.
>
> Cổ Phàm: ( cười to ) Hình như tác phẩm của ngươi không có chất lượng gì.
>
> Thanh Phong: ( hếch mặt ) Ta vừa phải viết sách vừa phải chăm sóc Minh Nguyệt, chăm sóc nhân tham quả nhỏ, mệt lắm. Cầu các ngươi cũng gõ bốn ngàn đi, có một mình ta bốn ngàn thì rất lúng túng.
>
> Cổ Phàm: Ha ha.
>
> Đại Thiếu Gia Lý Gia: Ha ha.
>
> Lục Khê: Hi hi.
>
> Cùng Ai Ngồi Hiên: Tiểu hữu cố lên!
>
> Thanh Phong: . . .
>
> Trên mạng thảo luận ồn ào, Trương Minh Hiên thì ở trong căn phòng tối đứng ngồi không yên, lần này chắc không có vấn đề gì đi?
>
> Trương Minh Hiên bỗng cảm giác chân đạp hụt, hắn tái mặt, lại nữa!
>
> Trương Minh Hiên hoa mắt, lại xuất hiện trong tay Xi Vưu, bị gã xách sau gáy đi tới trước, một bước ngàn thước.
>
> Trương Minh Hiên vùng vẫy la lên: “Xi Vưu, ta đã viết xong rồi!”
>
> Xi Vưu nhếch miệng cười nói: "Nương nương nói trong năm mươi chương này có lỗi chính tả nên sẽ cho ngươi nhớ lâu chút.”
>
> Lòng Trương Minh Hiên lạnh lẽo, cười khẩy nói: “Ta thì thấy các ngươi căn bản không muốn tha cho ta, dù thế nào cũng có cớ trừng phạt.”
>
> Xi Vưu cho Trương Minh Hiên một ánh mắt ý là người rất thông minh, nhưng gã lắc đầu cười nói: "Làm sao có thể? Chúng ta làm việc theo quy củ, sẽ không trừng phạt ngươi mà không có lý do.”
>
> Ta tin ngươi mới lạ, ánh mắt kia biểu đạt quá rõ ràng cố ý chơi ta.
>
> Xi Vưu xách Trương Minh Hiên tới lối vào không gian, hắn nhìn vào trong thấy sương khói mơ hồ như sương mù.
>
> Xi Vưu nói: “Vào đi, quy định cũ, giết gần hết yêu ma bên trong là được.”
>
> Trương Minh Hiên cảm giác người nhẹ hẫng sau đó đã rơi vào sương mù, té cái bịch xuống đất, lại là cấm không.
>
> Xi Vưu ngoác mồm cười: “Đây là địa ngục lồng hấp, ngươi hãy hưởng thụ đi!”
>
> Trương Minh Hiên cảm giác người đau nhói, sương mù cái con khỉ, là hơi nóng mới đúng, chỉ chốc lát làn da đã đỏ.
>
> Trương Minh Hiên rít qua kẽ răng: “Xi Vưu!”
>
> Vì ít chịu tội nên Trương Minh Hiên tranh thủ thời gian co chân chạy sâu vào sương mù, một linh khí biến ra trường kiếm nằm trong tay hắn.
>
> “Xi Vưu quá to gan, chịu chết đi!”
>
> “Xi Vưu, xem Toái Thi Trảm của ta!”
>
> “Xi Vưu uống nước tiểu của lão tử này!”
>
> “Chặt đầu Xi Vưu!”
>
> Từng câu chửi vang vọng trong không gian.
>
> Trong một gian cung điện, trán Xi Vưu nổi gân xanh nói nhỏ: “Tiểu tử không biết tốt xấu, hơn nữa đây là nương nương hạ lệnh, sao ngươi không mắng nương nương đi?”
>
> Trong phòng chợt vang lên giọng nói: “Ngươi muốn hắn mắng ta?”
>
> Xi Vưu tái mặt lật đật đứng dậy, cười nịnh nói: "Mắng ta, mắng ta! Nương nương thứ tội!”
>
> Vang tiếng hừ lạnh.
>
> Xi Vưu lau mồ hôi lạnh trên trán, ngoan ngoãn ngồi trên ghế không nhúc nhích, không dám nói tiếng nào.
>
> Trương Minh Hiên ở trong địa ngục lồng hấp chỉ một chốc làn da bị chưng đã thối rữa, các tơ máu đỏ từ hơi nước thẩm thấu vào vết thương sưng mủ.
>
> Trương Minh Hiên vừa huơ trường kiếm giết tiểu quỷ chạy trốn trong hơi nước vừa nhảy cà nhắc như nhảy Tango, gào rú thảm thiết.
>
> Bên ngoài.
>
> Nhan Hồi ở trong Khổng Viện ngước nhìn sao giăng đầy trời, người ngu ra. Đã có vài người tìm Nhan Hồi đòi cách tu luyện tài khí nhưng đều bị ông đuổi về. Ta làm gì có cách tu luyện tài khí?
>
> Di động reo chuông, Nhan Hồi thấy là Đường Vương Lý Thế Dân.
>
> Nhan Hồi chần chừ một chút, nhấn nút nghe.
>
> Lý Thế Dân xuất hiện trong ống kính, cười tủm tỉm: "Đã lâu không gặp, phong thái của Nhan Hồi tiên sinh vẫn như xưa.”
>
> Nhan Hồi cười nói: "Bệ hạ cũng vậy. Không biết bệ hạ đêm khuya tìm ta có chuyện gì quan trọng?"
>
> Lý Thế Dân cười khổ nói: "Trẫm cũng không muốn đêm khuya quấy rầy Nhan Hồi tiên sinh nghỉ ngơi, nhưng việc này liên quan nghiêm trọng, làm trẫm rất không yên lòng, chỉ đành làm phiền đêm khuya.”
>
> Nhan Hồi nghi hoặc hỏi: “Ồ? Có chuyện gì?”
>
> Lý Thế Dân nghiêm túc nhìn Nhan Hồi: “Nhan Hồi tiên sinh, có phải Khổng Viện sắp thúc đẩy cách tu luyện tài khí?”
>
> Nhan Hồi ngây người, lại hỏi cái này?
>
> Nhan Hồi cười gượng trả lời: “Không có chuyện đó, Khổng Viện không có ai biết tài khí thì sao mở rộng được?”
>
> Lý Thế Dân không tin, gặn hỏi: “Thật không?”
>
> Nhan Hồi nghiêm túc gật đầu nói: “Thật, ta cũng muốn thúc đẩy tài khí nhưng bất đắc dĩ là không ai thông hiểu.”
>
> Lý Thế Dân nhìn biểu tình của Nhan Hồi không giống làm giả, do dự nói: “Nếu Khổng Viện thật sự muốn thúc đẩy tài khí thì xin làm từ từ, đừng tham công liều lĩnh ảnh hưởng trật tự thế gian.”
>
>
>
>