TRANG 267# 2
> Chương 533: Bí mật của Thiên Dương
>
>
>
>
>
>
> Nghe Lý Thế Dân nói vậy Nhan Hồi gật đầu liên tục nói: "Đương nhiên, Khổng Viện ta luôn hiểu rõ điểm này.”
>
> Nhan Hồi thắc mắc hỏi: "Không biết bệ hạ từ chỗ nào biết được Khổng Viện ta sắp thúc đẩy tài khí?”
>
> Lý Thế Dân được Nhan Hồi cho biết không định thúc đẩy tài khí thì trong lòng dỡ xuống tảng đá lớn, cười nói: "Tiên sinh thử xem di động đi, trên đó đã truyền khắp. Họ nói Nho Đạo Chí Thánh là thủ đoạn giới thiệu tài khí của Khổng Viện, tài khí sắp mở rộng. Tin tức này đã được đệ tử của Khổng Viện các người xác nhận.”
>
> Đã truyền khắp nơi?
>
> Nhan Hồi nóng nảy, sốt ruột nói: “Bệ hạ, lần sau chúng ta trò chuyện vậy, ta cần đi xem chuyện này là sao.”
>
> Lý Thế Dân gật đầu cười nói: “Nhan Hồi tiên sinh sẽ bận rộn đây.”
>
> Nhan Hồi cười gượng tắt màn hình trò chuyện, vội mở diễn đàn TT ra, liên tục nhấn vài diễn đàn đều nói về Khổng Viện sắp thúc đẩy tài khí, nói chắc như bắp, các người đọc sách đều hưng phấn mong đợi.
>
> Nhan Hồi đóng di động, giận điên lên: “Là ai? Kẻ nào giả mạo đệ tử của Khổng Viện ta gieo rắc tin đồn như vậy?”
>
> Trong Khổng Viện, Hà Thiên Nhai đang đọc sách trong thư phòng liên tục nhảy mũi, khó hiểu sờ trán, không lẽ sắp bị cảm?
>
> Trương Minh Hiên quỷ khóc sói tru trong địa ngục lồng hấp, kêu la thê thảm còn hơn đám quỷ quái đang bị truy sát. Tuy trông Trương Minh Hiên rất thảm nhưng có tinh huyết của Tổ Vu bổ sung ngược lại hắn ngày càng tinh thần phơi phới, nhảy điệu Tango càng lúc càng tốt.
>
> Trong một cung điện, Xi Vưu vừa uống rượu vừa lắc đầu cảm thán nói: “Yếu, quá yếu. Hoàng tuyền này luôn đun hơi, tuy uy lực không tầm thường nhưng không đến mức làm Kim Tiên nóng thảm như vậy. Đây là Kim Tiên 6 thân thể yếu nhất ta từng thấy, không biết hắn làm sao vượt qua được thiên kiếp.”
>
> Xi Vưu không biết rằng Trương Minh Hiên không trải qua thiên kiếp, hắn đi đến hôm nay toàn dựa vào phân thân độ kiếp, không tu luyện công pháp luyện thể nào. Khi đánh nhau toàn dựa vào pháp lực của phân thân rót vào, đến nay Trương Minh Hiên chưa luyện ra cơ bụng tám múi, một bụng thịt mỡ nên thân thể mới gầy yếu đến vậy.
>
> Bên ngoài dù là trên mạng hay trong hiện thực đều thảo luận về tài khí, vô số học tử mong mỏi Khổng Viện tuyên bố cách tu luyện tài khí, còn có đám người đọc sách thề thốt diễn thuyết suy đoán cách Khổng Viện dạy tài khí.
>
> Có người nói là trực tiếp công bố trên điện thoại di động, có người bảo là sẽ có học tử của Khổng Viện đi khắp thiên hạ truyền dạy cho từng học viện, có người đinh ninh Khổng Viện sẽ tổ chức một cuộc thi, học tử thi hợp cách mới được dạy cách tu luyện tài khí. Tóm lại là đủ mọi cách nói, mỗi cái đều có lý rõ ràng, nhiều người ủng hộ.
>
> Trương Minh Hiên lo tập trung chém quỷ, thanh lý cặn bã mười tám tầng địa ngục, hét khẩu hiệu rất là nhiệt tình, kích tình bắn ra bốn phía.
>
> Trương Minh Hiên cười dữ tợn chặn một quỷ già nhiều năm trong góc, tay cầm đại bảo kiếm từng bước một tới gần, mỗi bước đi dưới chân xoẹt một tiếng, khói trắng bốc lên.
>
> Quỷ già điên cuồng rít gào: “Ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi chém giết vô số vong hồn mà không sợ tổn hại âm đức sao? Thiên lôi vào người thì ngươi chạy trời không khỏi nắng!"
>
> Trương Minh Hiên nhe răng cười gằn: "Ta là ai? Ta là Xi Vưu!”
>
> Quỷ già điên cuồng mắng: “Nhảm nhí, ngươi tưởng ta bị điếc tai sao? Mới rồi ngươi mắng Xi Vưu rất nhiều! Chó săn của địa phủ, ta nguyền rủa ngươi, dù có hồn phi phách tán cũng muốn nguyền rủa ngươi!"
>
> Quỷ già hóa thành khói đen bay về phía Trương Minh Hiên, tiếng quỷ khóc sói tru phát ra từ khói đen, các mặt quỷ hiện ra như ngàn quỷ cùng khóc.
>
> Trương Minh Hiên đẩy chưởng khẽ nói: “Đại Phạn Bàn Nhược!”
>
> Một phật ảnh màu vàng bao phủ Trương Minh Hiên, phật ảnh đẩy chưởng, phật quang màu vàng nở rộ, quỷ vụ màu đen phát ra tiếng hú thê lương rồi tan biến trong phật quang.
>
> Phật quang vừa mới tán đi Trương Minh Hiên thấy hoa mắt, hắn lại xuất hiện trong căn phòng nhỏ. Lần này thì hay, không thấy mặt Xi Vưu đã bị dời đi, Trương Minh Hiên đang muốn chửi gã vài câu trút giận.
>
> Trương Minh Hiên quay về căn phòng nhỏ, ngón tay chỉ về phía trước, một luồng thần lực màu vàng bện thành cái nôi lưới lơ lửng trước mặt hắn.
>
> Một sợi tơ thần lực cố định hai đầu nôi với vách tường hai bên căn phòng nhỏ. Trương Minh Hiên nằm vào nôi phát ra tiếng rên thoải mái.
>
> Giọng Trương Tiểu Phàm vang trong lòng Trương Minh Hiên: “Hôm nay chưa viết gì.”
>
> Trương Minh Hiên lười biếng nói: “Không viết, ta đã nhìn ra, mặc kệ viết nhiều hay thiếu thì bọn họ sẽ không bỏ qua cho ta, ngủ thoải mái hơn.”
>
> Trương Tiểu Phàm nói: “Nếu không viết có lẽ sẽ càng thảm.”
>
> Trương Minh Hiên hừ lạnh một tiếng: “Ta sợ bọn họ chắc? Ta có vầng sáng nhân vật chính trong người, gặp mạnh càng mạnh, bị ngược đãi ép bức hai ngày nay thực lực của ta tăng lên mảng lớn. Bị bọn họ chèn ép rồi sẽ có ngày ta vượt mặt họ, đó sẽ là lúc ta nghịch tập, lật tung địa phủ này lên!”
>
> Trương Minh Hiên nằm trong nôi nhắm mắt một lúc sau lại mở ra, hơi lo nói: “Hay là . . . đăng ít chương lên vậy.”
>
> Long Thiên Ngạo cười nhạo: "Ngươi nói mình có vầng sáng nhân vật chính mà? Nói ngươi gặp mạnh càng mạnh mà?”
>
> Trương Minh Hiên ngại ngùng nói: “Đúng là gặp mạnh càng mạnh nhưng chịu tội cũng là thật sự.”
>
> Bốn người Trương Tiểu Phàm câm nín.
>
> Trương Minh Hiên ngồi dậy mở màn hình di động ra, gõ chữ lóc cóc. Một chương, hai chương rồi đến mười chương.
>
> Gõ chữ xong Trương Minh Hiên nằm xuống nôi, kêu: “Tiểu Pham, chạng vạng đăng mớ này lên.”
>
> Trương Tiểu Phàm hỏi: “Thật sự chỉ đăng bấy nhiêu?”
>
> Trương Minh Hiên nghiến răng nói: “Đúng, ta muốn cho bọn họ thấy cốt khí, ngạo khí của ta. Tuy bây giờ ta bị bọn họ giam cầm nhưng ta thề sống chết bất khuất, tuyệt đối không cúi đầu trước thế lực ác. Ngươi muốn năm mươi chương thì ta chỉ đăng mười chương, đây là nguyên tắc của ta!”
>
> Phong Vân Vô Kỵ lạnh nhạt nói: “Ngươi không viết một chương nào thì ta kính ngươi là nam nhi.”
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt: “Làm việc chừa một đường để sau này còn gặp lại, mọi chuyện không thể làm quá tuyệt tình.”
>
> Tiêu Viêm lên tiếng: “Câu này rất có đạo lý, ta nhớ kỹ. Lúc trước Nạp Lan Yên Nhiên làm quá tuyệt nên mới dẫn đến hàng loạt ân oán tình thù về sau.”
>
> Trương Minh Hiên thoải mái xoay người trong nôi, rên rỉ nói: “Hai ngày nay chịu khổ nhiều, ta nghỉ ngơi chút, các ngươi đừng quấy rầy ta.”
>
> Giờ phút này trong chợ Thiên Môn sơn. Tiểu đạo sĩ Thiên Dương lúc trước truy sát Quỷ Mẫu đang trong một động phủ, do dự giây lát rồi cẩn thận đóng cửa động phủ, thiết lập cấm chế.
>
> Thiên Dương sải bước đi sâu vào động phủ, tay kết ấn khẽ quát: “mở!”
>
> Vách đá trong động phủ lặng lẽ vặn vẹo hiện ra cánh cửa, mắt Thiên Dương lóe ý cười bước vào.
>
> Bên trong là mộ phòng đá nhỏ, có giường mây hoa mỹ, màn che, tủ gỗ, bàn ghế đầy đủ, còn có bàn trang điểm, trên bàn có hoa tươi, tựa như khuê phòng của nữ.
>
>
>
>