Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 534: Mục 535

TRANG 268# 1

> Chương 534: Tân Nguyệt Hồ

>

>

>

>

>

>

> Một thân hình xinh đẹp nằm nghiêng trên giường mây, màn che vén lên lộ ra cảnh sắc bên trong. Một nữ nhân xinh đẹp ngọc điêu nằm nghiêng trên giường mây, đôi mắt mặc ngọc nửa cười nửa không, sóng mắt ẩn chứa quyến rũ.

>

> Thiên Dương nhìn nữ nhân ngọc điêu trên giường mây thì mắt lộ tia si mê, ngây ngốc quỳ dưới đất bò đến bên giường, cúi đầu dịu dàng nói: “Tâm Nguyệt, ta đến thăm nàng đây. Ta làm theo kế hoạch của nàng đã đến Thiên Môn sơn, giữa đường xảy ra lệch lạc, Lý Thanh Tuyền đột nhiên nhúng tay ngăn cản Quỷ Mẫu sau đó kinh động Trương Minh Hiên. Không ngờ Trương Minh Hiên lợi hại như vậy, Quỷ Mẫu không thể chạy thoát, nhưng ta cũng nhờ đó tiếp xúc đến hắn. Tâm Nguyệt, sao thời gian này nàng không quan tâm ta? Là ta đã làm sai chuyện gì sao? Ta không hỏi thăm được tin tức vì hắn không xuống đảo Huyền Không, ta không có cách nào. Nhưng ta đã lấy được lòng tin của Lý Thanh Tuyền, lấy được tin tưởng của Trương Minh Hiên chỉ là vấn đề về thời gian, ta nhất định sẽ tra xét được điểm yếu của hắn cho nàng. À, hôm qua ta nghe Lý Thanh Tuyền nói Trương Minh Hiên để lại một phong thư sau đó bế quan tu luyện, ta có cẩn thận hỏi thăm Lý Thanh Tuyền nhưng nàng ấy không biết gì. Nếu có thể phá hỏng hắn bế quan thì tốt rồi, chờ khi hắn tu luyện xong trở về chắc càng mạnh hơn nữa. Tâm Nguyệt, nàng nhất định phải cẩn thận. Tâm Nguyệt, ta rất nhớ nàng, muốn nghe giọng của nàng . . .”

>

> Bên ngoài vang tiếng đập cửa đinh tai nhức óc kèm theo tiếng rống của Lý Thanh Tuyền: “Thiên Dương! Thiên Dương đi ra!”

>

> Thiên Dương mặt biến sắc vội nói: “Tâm Nguyệt, Lý Thanh Tuyền đến, ta ra ngoài đây, chờ ban đêm ta lại đến thăm nàng.”

>

> Thiên Dương vội đứng dậy chạy chậm ra mật thất, đứng trước cửa mật thất, tay gã kết ấn làm cánh cửa lặng lẽ khép lại.

>

> Thiên Dương thở hắt ra, mặt treo nụ cười hiền hòa đi ra ngoài, cười nói: “Đến đây, đến đây!”

>

> Thiên Dương mở cấm chế cửa động phủ.

>

> Lý Thanh Tuyền đứng bên ngoài cáu kỉnh nói: "Ban ngày mà đóng cửa làm gì đấy?”

>

> Thiên Dương cười bẻn lẽn: “Cái đó . . . mới rồi ta tu luyện đả tọa, sợ bị người quấy nhiễu nên đóng cửa lại.”

>

> Lý Thanh Tuyền nghe giải thích hợp lý thì ném chuyện này ra sau đầu, cười toe nói: “Đi, theo ta đi bắt quỷ nào.”

>

> Thiên Dương nghi hoặc hỏi: “Bắt quỷ?”

>

> Lý Thanh Tuyền hưng phấn nói: “Đúng rồi, mới nãy có Quỷ Vương xứ ngoài đến, không biết trời cao đất rộng gây sự trong chợ, bị Hùng Đại một chiêu đánh bay ra. Quỷ Vương kia có chút bản lĩnh, bị vậy mà không chết, ngươi đi với ta bắt Quỷ Vương về!”

>

> Thiên Dương do dự nói: “Quỷ Vương có thể đỡ một chiêu của Hùng Đại Vương thì chúng ta khó đánh lại.”

>

> Lý Thanh Tuyền dửng dưng nói: “Chỉ là Quỷ Vương bị thương nhỏ bé chứ có gì mà sợ.” Nàng không vui nhìn Thiên Dương: “Ngươi có đi không? Nếu không đi thì ta đi một mình!”

>

> Thiên Dương bất đắc dĩ nói: “Đi, ta đi được chưa.”

>

> Lý Thanh Tuyền vừa lòng vỗ cánh tay Thiên Dương: “Đây mới là huynh đệ tốt.”

>

> Lý Thanh Tuyền hưng phấn kéo tay áo Thiên Dương chạy đi xa, chớp mắt biến mất trong núi rừng.

>

> Trên đảo Huyền Không. Lý Thanh Nhã một tay ôm Nha Nha, một tay cầm tờ giấy đứng cạnh ghế nằm mà Trương Minh Hiên thường nằm. Lý Thanh Nhã nhíu chặt mày, chữ ngoằn nghèo trên tờ giấy giống chữ của Trương Minh Hiên, nhưng hắn đã bao giờ bế quan? Nhìn sao cũng thấy giả.

>

> Lý Thanh Nhã mở miệng hỏi: “Thanh Bình, hắn đã đi ba ngày rồi?”

>

> Kiếm Thanh Bình bay cái vèo lại gần Lý Thanh Nhã, chuôi kiếm rung nhẹ.

>

> Lý Thanh Nhã cười hỏi: “Hắn không phải đi bế quan đúng không? Hai ngày nay Nho Đạo Chí Thánh đổi mới năm mươi chương mỗi ngày, bế quan làm sao có thời gian viết?”

>

> Kiếm Thanh Bình lại giật lên xuống.

>

> Lý Thanh Nhã nhìn kiếm Thanh Bình, hỏi: “Ngươi biết hắn đi đâu không?”

>

> Giọng non nớt của Thanh Bình vang lên từ thân kiếm: “Thanh Nhã tỷ đừng lo, hắn được Bình Tâm nương nương mời đi địa phủ chơi, chơi rất vui.”

>

> Lý Thanh Nhã xì cười: “Rất vui? Chưa chắc, hắn chưa bao giờ là người chăm chỉ. Hai ngày qua Nho Đạo Chí Thánh bùng nổ chương, chắc hắn bị người gác đao lên cổ bắt buộc phải không?”

>

> Kiếm Thanh Bình lặng im một lúc rồi nói: “Lão gia nói việc này có lợi cho hắn.”

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu, tiểu thúc đã nói vậy thì không có gì phải lo.

>

> Lý Thanh Nhã lẩm bẩm: “Hai ngày vắng hắn hơi không thói quen, tuy bản thân hắn không có cảm giác tồn tại gì nhưng cứ cảm thấy thiếu chút gì.”

>

> Thanh Bình già dặn nói: “Thanh Nhã tỷ nên học thái thượng vong tình, khuyết điểm của tỷ là quá nặng tình cảm. Năm xưa đối với người kia là như vậy, nhiều năm qua đi tỷ vẫn giữ lại thư điếm này. Đối với Trương Minh Hiên cũng vậy, mới ở chung mấy năm ngắn ngủi mà tỷ đã thói quen sự tồn tại của hắn. Thói quen là sự ràng buộc rất đáng sợ, muốn thật sự đắc đạo siêu thoát thì tỷ nên học cách chặt đứt loại ràng buộc này. Tu tiên là cô độc, dù là tình thân hay tình yêu, hoặc tình bạn thì khi nên chém đứt hãy chém.”

>

> Lý Thanh Nhã búng nhẹ kiếm Thanh Bình, kiếm kêu ui da bị lộn ngược đầu.

>

> Lý Thanh Nhã cáu kỉnh nói: "Khi nào đến phiên ngươi dạy ta? Ta sẽ không học thái thượng vô tình như hắn, bỏ lại thê nhi già trẻ. Ta không hy vọng xa vời đến cảnh giới vô thượng thiên địa hủy diệt chỉ mình ta tồn tại, như bây giờ rất tốt.”

>

> Kiếm Thanh Bình lắc đầu cảm khái nói: “Tỷ thật giống Trương Minh Hiên, ngực không có chí lớn.”

>

> Lý Thanh Nhã giơ tay trách mắng: “Muốn ăn đòn!”

>

> Kiếm Thanh Bình vèo một tiếng biến mất.

>

> Lý Thanh Nhã xì cười, cúi đầu nhìn Nha Nha, dịu dàng nói: “Ta không nỡ bỏ lại con.”

>

> Nha Nha cười khúc khích vươn tay ôm cổ Lý Thanh Nhã, siết thật chặt.

>

> Thời gian dần trôi, chạng vạng đến, Trương Tiểu Phàm như hẹn đăng chương mới.

>

> Trong điện U Minh, Bình Tâm mở Thư Thành ra, nhấn vào Nho Đạo Chí Thánh, xem chương mới đăng thì sửng sốt. Chỉ có mười chương?

>

> Bình Tâm nở nụ cười nguy hiểm nhìn về phía căn phòng nhỏ. Trương Minh Hiên đang thoải mái nằm trong nôi, gác chéo chân, miệng ngâm nga khúc nhạc, rất là hưởng thụ.

>

> Bình Tâm hừ lạnh, nôi thần lực dưới người Trương Minh Hiên bỗng chốc tan vỡ, hắn té cái bịch xuống đất.

>

> Trương Minh Hiên bò dậy phủi bụi dính trên người, la lên: “Ai đó? Tùy tiện phá hoại đồ của người khác, có lòng công đức không vậy?”

>

> Một giọng nữ dịu dàng nói: “Ta là Bình Tâm!”

>

> Tim Trương Minh Hiên rớt cái bịch, vội vàng khom người cúi đầu: “Đệ tử Tiệt giáo báo kiến Bình Tâm nương nương công đức vô lượng đại từ đại bi phúc thọ lâu dài xinh đẹp vô song vui giúp người chưa bao giờ hố người!”

>

> Bình Tâm cười khẽ: “Xem ra ngươi oán ta rất nhiều.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!