Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 535: Mục 536

TRANG 268# 2

> Chương 535: Lấp mắt biển

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên liên tục lắc đầu nói: "Không có, nào dám oán gì nương nương! Ta cảm kích còn không kịp!”

>

> Hắn nhủ thầm: “Cảm kích mười tám đời tổ tông nhà bà!”

>

> Trương Minh Hiên chợt nhớ hình như Bình Tâm là lão tổ tông của Vu tông, miễn cưỡng tính có một phụ thân đã cếhết sớm, không thể dùng ‘cảm kích mười tám đời tổ tông’.

>

> Bình Tâm lạnh nhạt nói: “Có thể giải thích cho ta nghe tại sao hôm nay chỉ có mười chương không?”

>

> Trương Minh Hiên ngước đầu lên uất ức nói: “Xi Vưu đại ca hôm nay không bảo ta phải viết năm mươi chương, ta cứ nghĩ nương nương cảm thấy ta hai ngày qua quá cực khổ nên cho nghỉ tạm, nhưng vì ta cảm kích nương nương nên có nghỉ cũng cố gắng đổi mới mười chương bày tỏ tấm lòng.”

>

> Giọng Bình Tâm lạnh lẽo: “Xi Vưu!”

>

> Áp lực trong lòng Trương Minh Hiên bơi bớt, hắn hỏi dò: “Bình Tâm nương nương, ngài còn đây không?”

>

> “Nương nương có gì dặn dò không?”

>

> “Tiểu tỷ tỷ đã đi rồi sao?”

>

> Trương Minh Hiên thả lỏng thần kinh, đứng dậy lau mồ hôi lạnh, lộ ra nụ cười đắc ý. Hắn chỉ tay một cái, thần lực bện thành cái nôi mới.

>

> Trương Minh Hiên nhảy lên nôi nằm thoải mái, bắt chéo chân ngâm nga: "Gia dân chúng, tối hôm nay thật vui vẻ. Gia dân chúng, tối hôm nay thật vui vẻ.”

>

> Trong một tòa cung điện, đại sảnh nồng nặc mùi rượu.

>

> Xi Vưu nằm trên người cọp đen to, mắt say lờ đờ chép miệng, vò rượu lăn lóc trong đại sảnh.

>

> Xi Vưu nghiêng người ôm cổ cọp đen, say khướt nói: "Hổ Phách à, ngươi biết không? Ta đau lòng lắm, nương nương đưa tinh huyết của Tổ Vu cho người ngoài chứ không cho Vu tộc chúng ta. Hu hu, ta rất khó chịu.”

>

> Cọp đen phát ra tiếng gầm, cúi đầu liếm cánh tay Xi Vưu.

>

> Xi Vưu nấc cụt, nói tiếp: “Chỉ có Hổ Phách hiểu lòng ta, có phải ngươi cũng cảm thấy nương nương đưa tinh huyết của Tổ Vu cho người ngoài là không đúng? Đó là tinh huyết của Tổ Vu duy nhất của Vu tộc chúng ta, chỉ có một giọt!”

>

> Một thân hình hư ảo ngưng tụ từ hư không, Hổ Phách nhìn qua, con ngươi co rút, nó rùng mình gầm nhẹ.

>

> Xi Vưu vỗ đầu cọp, nạt: “Đừng la, kinh động nương nương thì không hay. Nương nương rất hẹp hòi lại ghi hận, còn bênh người ngoài, hay nói nữ nhân lớn lên quên nương . . .”

>

> Hổ Phách bất an nhìn ảo ảnh Bình Tâm ở giữa không trung, nó gầm gừ, đuôi quất qua quất lại trúng người Xi Vưu.

>

> Xi Vưu cười to bảo: “Hổ Phách muốn đánh nhau với ta à? Nhưng bây giờ không được, lòng ta khó chịu chỉ muốn uống rượu. Mạnh bà không chỉ nấu canh mà nhưỡng rượu cũng rất ngon, rượu qua tay Mạnh bà nhưỡng uống mới đã. Nữ nhân thật là!”

>

> Bình Tâm nhìn Xi Vưu uống rượu say, thở dài thườn thượt. Phải chăng nhóm Khoa Phụ, Phong Bá, Vũ Sư đều bất mãn với quyết định của nàng?

>

> Nhưng người này, Bình Tâm nhìn Xi Vưu, mắt lóe tia hung dữ. Hẹp hòi? Ghi hận? Bênh người ngoài? Ta cho ngươi xem ta hẹp hòi thế nào!

>

> Bình Tâm vung tay, trời đất quay cuồng, Xi Vưu và Hổ Phách cùng biến mất.

>

> Mắt biển trong biển máu U Minh, hai bóng đen bùm một tiếng rớt xuống mắt biển.

>

> Trong một thần điện sâu trong biển máu. Atula giáo chủ Minh Hà đang đả tọa trên hoa sen máu, lúc hai bóng đen rớt xuống mắt biển thì Minh Hà chợt mở mắt ra, khóe môi cong lên nụ cười quái dị sau đó tiếp tục nhắm mắt đả tọa. Chuyện này tốt nhất đừng dính vào.

>

> Mắt biển máu sâu thẳm đỏ thắm khổng lồ, nhìn một cái làm người ta sinh ra cảm giác mình nhỏ bé. Xi Vưu, cọp đen rơi vào giữa mắt biển sâu thẳm, chớp mắt bị mắt biển nuốt mất.

>

> Trong mắt biển là máu đặc quánh thành vòng xoáy chậm rãi xoay tròn. Khi Xi Vưu bị mắt biển nuốt liền tỉnh rượu, lắc mạnh đầu, tóc đen bềnh bồng trong biển máu. Cọp đen huơ bốn móng vùng vẫy phát ra tiếng nức nở, thân thể vặn vẹo trong máu.

>

> Một luồng sáng đen lóe sáng trên người cọp đen, nó biến thành đại đao đầu cọp, thân đạo phát ra tiếng len keng bay thẳng vào tay Xi Vưu.

>

> Xi Vưu siết chặt đao Hổ Phách, gầm lên, một chiến giáp đen khoác lên người gã, mái tóc đen bay trong máu, mắt lấp lóe tia hung ác màu đen.

>

> Xi Vưu đứng thẳng trong mắt biển máu, mặc cho máu đặc quánh vặn vẹo xoay tròn khi đến gần gã thì hỗn loạn, không thể ảnh hưởng gã chút nào.

>

> Khóe môi Xi Vưu cong lên nụ cười tàn khốc: “Mắt biển máu, tên nghe dữ dội đấy, nhưng làm gì được ta?”

>

> Xi Vưu giơ đao Hổ Phách lên, pháp lực vô lượng rót vào đao, gầm lên: “Mở cho ta!”

>

> Xi Vưu siết chặt đao Hổ Phách chém mạnh xuống, mắt biển máu gợn sóng, máu đặc xoay tròn từ từ trở nên bất ổn, vỡ ra. Mắt biển máu cuộn trào dạt ra hai bên trước đao Hổ Phách, nhìn từ bên ngoài thì như có vệt nứt màu đen trên mắt biển máu đỏ thắm.

>

> Xi Vưu hạ đao Hổ Phách, máu cuộn trào dạt sang hai bên thật lâu không thể khép kín, một con đường từ trước mặt gã nối thẳng bên ngoài.

>

> Xi Vưu cười lạnh lùng, khiêng đao Hổ Phách sải bước đi ra ngoài. Muốn dùng mắt biển máu nhốt ta? Mơ tưởng viễn vông, ta chống mắt xem là kẻ nào can đảm ám toán ta, thứ không biết sống chết!”

>

> Xi Vưu khiêng đao đi ra khỏi mắt biển máu, ngạo nghễ đứng bên trên mắt biển sâu thẳm, quát to: “Ai? Tiểu tặc nào dám can đảm ám toán binh chủ đại gia của ngươi? Có ngon thì đi ra đại chiến ba trăm hiệp với gia gia, làm hành vi tiểu nhân đánh lén ám toán làm mất mặt!”

>

> Atula trong biển máu nghe tiếng quát của Xi Vưu, tu vi thấp thì rụt đầu trốn trong nhà không dám ra ngoài, tu vi cao thì núp trong hư không nhìn trộm dáng vẻ ngạo nghễ của Xi Vưu, mắt tràn ngập sợ hãi.

>

> Minh Hà giáo chủ ngồi xếp bằng trên hoa sen máu, cười nói: “Tự mình tìm chết, ra được thì lén chạy về đi, la to làm gì.”

>

> Một luồng sáng trắng hiện ra trước mặt Xi Vưu, thân hình ảo của Bình Tâm xuất hiện tỏa sáng lấp lánh trong biển máu.

>

> Xi Vưu trợn to mắt, không kiềm được hơi khom lưng, cười nịnh: “Nương nương, sao ngài đến đây?”

>

> Bình Tâm bình tĩnh nhìn Xi Vưu.

>

> Xi Vưu chợt hiểu ra: “Biết, ta biết rồi!”

>

> Xi Vưu xoay người chui vào mắt biển, động tác nhanh nhẹn quen thuộc không làm bọt nước bắn tung.

>

> Thân hình Bình Tâm tán đi.

>

> Trương Minh Hiên thoải mái nằm trong nôi, không hay biết vì một câu nói của hắn hại Xi Vưu lấp mắt biển.

>

> Mười chương mới đều viết quá trình Phương Vận phản Thư Sơn, hết mười chương vẫn chưa viết xong đoạn này.

>

> Khổng Viện.

>

> Nhan Hồi lật đến chương cuối, kinh ngạc nói: “Sao hết rồi? Hôm nay chỉ có mười chương?” Lại cười nói: "Cũng đúng, liên tục hai ngày năm mươi chương đúng là rất mệt mỏi, cần nghỉ ngơi.”

>

> Trên mạng bàn tán sôi nổi về mười chương này, vì ngày hôm qua trên mạng có lên men vụ Khổng Viện sắp thúc đẩy cách tu luyện tài khí, hôm nay các người đọc sách dõng dạc thảo luận trên mạng.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!