TRANG 269# 1
> Chương 536: Cột Đồng Địa Ngục
>
>
>
>
>
>
> Tất cả thảo luận có phải Nho gia cũng có thánh địa Thư Sơn không?
>
> Thánh địa của Khổng Viện có giống thánh địa trong Nho Đạo Chí Thánh?
>
> Nhiều người lấy từng câu từng chữ trong Nho Đạo Chí Thánh ra chiêm nghiệm, phân tích thái độ của Khổng Viện hoặc điều Khổng Viện muốn biểu đạt, nói rõ ràng hợp lý, được nhiều người nhấn like. Mọi người càng tin tưởng Khổng Viện sắp thúc đẩy tài khí.
>
> Trong một thành trì quốc gia nhân loại.
>
> Khổng Tử mặc trường bào trắng màu trăng ngồi trong một phòng riêng tửu lâu, xem tin tức trên điện thoại di động, vuốt râu lẩm bẩm: “Tử Uyên thật sự sẽ thúc đẩy tài khí?”
>
> Sau đó Khổng Tử lắc đầu cười nói: "Làm sao có thể? Phương thiên địa này không có cách tu luyện tài khí.”
>
> Khổng Tử do dự lẩm bẩm: “Nhưng tài khí này là then chốt để Nho gia ta thật sự hưng thịnh lớn, nên làm sao đây?”
>
> Khổng Tử trầm ngâm giây lát đột nhiên cười nói: "Không vội, chỉ mới bắt đầu, ta chờ xem trong sách viết cái gì. Có lẽ đợi khi tất cả trong sách viết xong ta sẽ biết nên làm sao.”
>
> Khổng Tử cười tủm tỉm cầm ly rượu lên nhấp một ngụm, khen: “Rượu ngon!”
>
> Sau đó Khổng Tử cầm đũa kẹp mấy món nhắm, một mình ăn uống thoải mái vui vẻ.
>
> Trương Minh Hiên đang ngủ thoải mái chợt người nhẹ hẫng rơi xuống, hắn la hoảng: “Lại nữa?”
>
> Trương Minh Hiên hoa mắt, sau đó hắn đã đứng trên con đường đen ngòm, một nam nhân cao lớn đứng bên cạnh.
>
> Trương Minh Hiên nhìn nam nhân cao lớn này bị giật nảy mình, huynh đệ này không có đầu, mắt là đầu ti, rốn là miệng. Nhưng dù không có đầu thì huynh đệ này vẫn cao hơn mình một cái đầu, thật là lúng túng.
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Hình Thiên!”
>
> Rốn của Hình Thiên khép mở phát ra giọng trầm: “Là ta!”
>
> Trương Minh Hiên ôm quyền cười nói: “Chào Hình Thiên đại ca.” Hắn nhìn quét bốn phía, nghi hoặc hỏi: “Hình Thiên đại ca, Xi Vưu đâu rồi?”
>
> Hình Thiên hơi cứng người, nhìn Trương Minh Hiên giả ngu, giọng nói chất chứa bất mãn: “Ngươi không cần uy hiếp ta, nên làm ta sẽ làm, không nên làm ta không làm, ngươi cứ yên tâm. Đi theo ta!”
>
> Hình Thiên xoay người đi dọc theo con đường.
>
> Trương Minh Hiên khó hiểu hỏi: “Ta uy hiếp ngươi cái gì?”
>
> Mắt Trương Minh Hiên lóe tia vuivẻ, lẩm bẩm: “Không lẽ Xi Vưu đã xảy ra chuyện gì? Hay sư phụ của ta đánh vào?”
>
> Chợt người Trương Minh Hiên tự động loạng choạng chạy tới trước.
>
> Trương Minh Hiên giật mình kêu lên: “Hình Thiên, ngươi làm gì với ta? Sao ta không khống chế được mình?”
>
> Hình Thiên không nói một câu, lặng lẽ đi tới trước, lát sau đến lối vào không gian.
>
> Trương Minh Hiên nhìn lối vào không gian quen thuộc, tim rớt cái bịch, trong đầu nhớ lại hình ảnh đã chịu khổ. Lòng Trương Minh Hiên dâng lên cảm giác bất an, hắn nuốt nước miếng sợ hãi thụt lùi hai bước.
>
> Hình Thiên đứng trước lối vào không gian, quay đầu nhìn Trương Minh Hiên, lạnh nhạt nói: “Địa ngục cột đồng trong mười tám tầng địa ngục, thần quân đi vào một chuyến đi!"
>
> Trương Minh Hiên duỗi cổ cẩn thận quan sát, bên trong dường như là khu rừng to, trong rừng dựng cây cột như mai hoa thung. Vấn đề là cây cột đó là cột đồng bị nung đỏ rực, mặt đất là miếng thiết đốt đỏ, một mảnh đỏ rực, hơi nóng ập vào mặt.
>
> Trương Minh Hiên tái mặt dứt khoát bỏ chạy, thứ này đáng sợ hơn địa ngục lồng hấp nhiều, đi vào sẽ bị nướng chết!
>
> Hình Thiên vung tay, Trương Minh Hiên hét thảm rơi vào địa ngục cột đồng.
>
> Trương Minh Hiên tuyệt vọng kêu lớn ở giữa không trung: “Hình Thiên, bà nội ngươi!”
>
> Cơ ngực Hình Thiên giật nhẹ, quay đầu bước đi.
>
> Trương Minh Hiên rớt xuống cột đồng, xèo một tiếng như mỡ heo rót vào nồi nóng, khói trắng kèm theo mùi hương bốc lên.
>
> “A!”
>
> Trương Minh Hiên hét thảm, bản năng nhảy cẫng lên từ cột đồng rơi xuống đất. Hai tiếng xèo xèo, mùi thịt xen lẫn mùi lạ từ bàn chân.
>
> “Hú!!!”
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt ngửa đầu tru lên.
>
> Sau lưng và lòng bàn chân đen thui, các tai huyết vụ từ không trung thẩm thấu vào vết thương, miệng vết thương nhanh chóng khép lại.
>
> Trương Minh Hiên thở hổn hển cúi đầu lẩm bẩm: “Ta có vầng sáng nhân vật chính, ta gặp mạnh càng mạnh!”
>
> Trương Minh Hiên ngước đầu lên, mắt rực lửa quát: “Đến đây! Đến đi! Đến hết đi!”
>
> Trương Minh Hiên hét lớn nhấc chân đuổi theo bóng quỷ ẩn hiện phía xa, tiếng gào vang vọng trong không gian.
>
> Hình Thiên trở về điện Bình Tâm phục mệnh.
>
> Hình Thiên ôm quyền nói với Bình Tâm ngồi trên ghế chủ: "Nương nương, ta đã đưa hắn vào.”
>
> Bình Tâm nhẹ giọng hỏi: “Có phải ngươi cũng bất mãn ta đưa tinh huyết của Tổ Vu cho hắn?”
>
> Hình Thiên do dự một chút rồi khẳng định nói: “Có! Nhưng ta biết nương nương thánh tâm giao cảm thiên địa, không làm sai, nương nương không thể nào hại Vu tộc chúng ta.”
>
> Bình Tâm vui mừng cười nói: “Nếu cái tên làm việc không biết suy nghĩ Xi Vưu nhìn thấu được vậy thì ta đã không cần trừng phạt hắn.”
>
> Hình Thiên bình tĩnh nói: “Vì tinh huyết của Tổ Vu quá quý giá, hắn tiếc không nỡ là chuyện bình thường.”
>
> Hình Thiên do dự một chút, nói: “Nương nương, Xi Vưu đã biết sai rồi thì ngài thả hắn ra đi. Thời gian ngắn thì không sao, hắn khó thể đối kháng mắt biển máu thời gian dài.”
>
> Bình Tâm nói: “Không sao, cũng nên cho hắn học khôn.”
>
> Hình Thiên nói: “Vâng!”
>
> Bình Tâm nói: "Ngươi lui xuống đi, chuyện của Trương Minh Hiên sau này giao cho ngươi.”
>
> Hình Thiên cung kính chậm rãi lui ra đại điện.
>
> Trong đại điện trống trải, Bình Tâm cười khổ: “Đừng nói một giọt tinh huyết của Tổ Vu, năm xưa mười hai Tổ Vu đầy đủ thì sao? Vu tộc ta vẫn xuống dốc.”
>
> Bình Tâm nhìn thế giới U Minh tối mờ bên ngoài, thẫn thờ thì thào: “Ta không muốn khiến Vu tộc ở mãi dưới lòng đất u ám này, đất hồng hoang mới là nhà của chúng ta. Ta muốn cho các huynh đệ Vu tộc mới sinh ra đi lên xem, nhìn thế giới của phụ thần. Nên ta cần tìm một núi dựa trên mặt đất cho các ngươi, để các ngươi có thể quang minh chính đại đi trên đất hồng hoang, vì sao các ngươi không hiểu lòng ta?”
>
> Mấy canh giờ sau, Trương Minh Hiên bị nóng muốn chết lần nữa bị ném về căn phòng tối. Hắn tràn đầy năng lượng xoay người đứng dậy, chỉ lên trời chửi.
>
> Lúc thì mắng Hình Thiên, lúc thì chửi Xi Vưu, mắng đủ thứ mà không trùng lặp.
>
> Đương nhiên dù Trương Minh Hiên cực kỳ bất mãn Bình Tâm nương nương thì tuyệt đối không dám mắng khỏi miệng, nếu không Thông Thiên giáo chủ khó bảo vệ được hắn.
>
> Trương Minh Hiên chửi một lúc rồi hai tay chống nạnh, ngực phập phồng kịch liệt thở hồng hộc.
>
> Giọng Hình Thiên bình thản từ phía trên truyền xuống: "Nương nương nói ngày mai phải có năm mươi chương, nếu không hoàn thành ngươi tự tưởng tượng hậu quả.”
>
> Trương Minh Hiên ngẩng đầu cười khẩy nói: “Trương Minh Hiên này cả đời không thua ai, càng sẽ không thấp cổ bé họng, chó vẫy đuôi mừng chủ."
>
> “Ha ha!”
>
> Trương Minh Hiên tùy tay bện cái nôi nhảy lên nằm.
>
> Trương Tiểu Phàm hỏi: “Thật sự kkhông viết?”
>
> Trương Minh Hiên nhủ thầm: “Không viết! Dù có viết hay không thì đám mụ già đó sẽ không tha cho ta, vậy tại sao ta phải liều mạng viết? Đánh chữ không mệt sao?
>
>
>
>