Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 537: Mục 538

TRANG 269# 2

> Chương 537: Rời khỏi địa phủ

>

>

>

>

>

>

> Long Thiên Ngạo tặc lưỡi nói: “Ghê gớm, ghê gớm quá.”

>

> Trương Tiểu Phàm nói: “Ngươi hãy xem!”

>

> Lòng Trương Minh Hiên máy động, tách ra một tia tâm thần giáng lâm trong thức hải. Một quả cầu màu bạc lơ lửng trên thức hải đang chậm rãi xoay tròn, bên cạnh có một thế giới thần quốc đại lục Đấu Phá.

>

> Dị giới của chậm rãi xoay tròn, bên cạnh bị máy chủ của Trương Tiểu Phàm nuốt đổi thành không gian trò chơi. Đại lục Thái Cổ của Phong Vân Vô Kỵ cũng bị đổi thành giới Hư Hoang, đợt trước thi đấu trò chơi dung hợp với không gian trò chơi Thần Thoại Hồng Hoang một lần.

>

> Giờ trên thức hải còn sót lại một đại lục Đấu Phá, à không, còn có quả cầu nhỏ bên cạnh đại lục khổng lồ.

>

> Trương Minh Hiên vui mừng nhìn quả cầu nhỏ, hỏi: “Nho Đạo Chí Thánh đã ra?”

>

> Bốn luồng sáng bắn tới bên cạnh Trương Minh Hiên hóa thành bốn bóng người nhóm Trương Tiểu Phàm.

>

> Trương Tiểu Phàm vừa lòng nhìn quả cầu nhỏ: “Rất nhanh, Nho Đạo Chí Thánh mới đăng vài ngày đã ngưng tụ thần quốc."

>

> Tiêu Viêm cười nói: “Vì bản thể đổi mới chương chăm chỉ mới được vậy, mấy ngày này bản thể vất vả rồi."

>

> Trương Minh Hiên kêu khổ: “Cái đó mà gọi là vất vả? Ta chịu khổ mới đúng!”

>

> Trương Minh Hiên mong đợi nhìn Trương Tiểu Phàm, hỏi: “Đã liên lạc được với sư phụ chưa?”

>

> Trương Tiểu Phàm đáp: “Chưa, Thông Thiên giáo chủ là thánh nhân chí cao, bế quan toàn tính bằng ngàn vạn năm, làm gì xuất quan mau vậy?”

>

> Trương Minh Hiên tuyệt vọng nói: "Xong rồi! Xong rồi! Ta sắp chết trong địa ngục. Sư phụ hỡi, đồ đệ ngoan của ngài sắp tiêu rồi!”

>

> Khóe môi Long Thiên Ngạo run rẩy nói: “Bình Tâm nương nương sẽ không giết ngươi, dù sao phải nể mặt Thông Thiên giáo chủ.”

>

> Trương Minh Hiên bực bội nói: “Nữ nhân điên kia có chuyện gì là không làm được?”

>

> Tiêu Viêm nói: “Cũng không có gì, lúc ta tu luyện, mỗi lần dung hợp dị hỏa là chín chết mười sống, giờ ngươi mới chịu khổ chút ít vừa có thể nhanh chóng tăng tiến tu vi, tìm ở đâu cũng không có chuyện tốt như vậy.”

>

> Trương Minh Hiên lười để ý bọn họ, một đám chỉ biết nói mát, ngồi nói chuyện không đau lưng.

>

> Trương Minh Hiên bay lên cao đi tới trước thần quốc Nho Đạo Chí Thánh. Bên trong có một thanh niên mặc áo nho ngồi xếp bằng bên trên thần quốc, tùy theo y hít thở mà thần quốc thụt vào duỗi ra, các đốm lực lượng tín ngưỡng tuôn hướng thần quốc thành chất dinh dưỡng nuôi nấng.

>

> Trương Minh Hiên nhìn thần quốc mới sinh, mong đợi nói: "Phương Vận mau lớn lên đi! Ta cần ngươi!”

>

> Bốn người trò chuyện một lúc rồi Trương Minh Hiên thu thần niệm về, nằm trong nôi nhắm mắt dưỡng nhãn.

>

> Qua một lúc lâu Trương Minh Hiên lật qua lật lại vẫn không ngủ được, hắn ngồi dậy lẩm bẩm: “Không được, coi như vì cho Phương Vận sớm thức tỉnh, không thể ngừng đăng chương.”

>

> Vì Phương Vận, Trương Minh Hiên cắn răng nhảy xuống nôi. Tiếp tục gõ chữ đi! Hôm nay mệt quá, năm chương thôi. Năm chương không ít, còn yêu cầu của Hậu Thổ nương nương thì dù sao không tránh khỏi trừng phạt, mặc kệ.

>

> Những ngày tiếp theo Trương Minh Hiên lần lượng trải qua địa ngục núi đao, địa ngục núi băng, địa ngục chảo dầu, địa ngục hố trâu, địa ngục đá đè, địa ngục đóng cọc, địa ngục ao máu, địa ngục đè ẹp, địa ngục núi lửa, địa ngục đá nghiền, địa ngục dao và cưa.

>

> Mỗi tầng địa ngục đều là hưởng thụ sống không bằng chết, cảm giác rất chua sướng, tuyệt đối không muốn nếm lần thứ hai. Ra khỏi địa ngục như được sống lại, những gì trải qua là ác mộng.

>

> Nhưng tiến bộ mấy ngày nay rất đáng mừng, thân thể màu đồng cổ, mình đầy cơ bắp, ánh mắt cương nghị sau khi trải qua đau khổ, trong kiên nghị ngẫu nhiên lóe tia tinh nghịch hoang mang, được rồi, đó là vì ngốc.

>

> Độ cứng thân thể tăng tến kinh người, tuy kém hơn đại vu có sức chiến đấu siêu mạnh như Xi Vưu, Hình Thiên nhưng Trương Minh Hiên không thua gì đại vu bình thường. So với thân thể lúc trước thì như trứng gà với kim cương.

>

> Hôm nay Trương Minh Hiên đắc ý ngồi trên ghế đá trong phòng đen nhỏ, mong đợi nói: "Nhanh! Nhanh! Thêm mấy lần nữa là ta có thể treo bọn họ lên đánh, đến lúc đó . . . ha ha ha ha ha ha!”

>

> Mắt Trương Minh Hiên lóe tia sáng âm hiểm.

>

> Đột nhiên không gian di chuyển quen thuộc ập đến, Trương Minh Hiên đã quen nên không hét lên.

>

> Chớp mắt Trương Minh Hiên xuất hiện trong một căn phòng, Hình Thiên đứng trong phòng.

>

> Trương Minh Hiên la lên: “Có chiêu gì thì cứ đưa ra đi, muốn nhiều chương hơn nữa là không thể! Đừng nói phòng đen nhỏ, có gác đao lên cổ cũng không có thêm chương!”

>

> Hình Thiên mở miệng nói: "Kết thúc!"

>

> A?

>

> Trương Minh Hiên sửng sốt, kết thúc rồi?

>

> Trương Minh Hiên kêu lên: “Đừng! Địa phủ chắc còn trừng phạt khác, chúng ta chơi thêm mấy ngày đi!”

>

> Hai đầu ti của Hình Thiên nhìn Trương Minh Hiên, nói: “Tinh huyết của Tổ Vu đã bị ngươi hoàn toàn hấp thu, tiếp tục ở lại cũng không có ý nghĩa."

>

> Tinh huyết của Tổ Vu?

>

> Trương Minh Hiên hoảng hốt, trong truyền thuyết kiếp trước thì tinh huyết của Tổ Vu có uy danh hiển hách, không lẽ . . .?

>

> Trương Minh Hiên cười gượng: “Tinh huyết của Tổ Vu là cái gì? Ta chưa từng lấy chút gì của ngươi.”

>

> Hình Thiên nhẹ giọng nói: “Vu tộc ta xưng mạnh bằng thân thể, lấy lực phá vạn pháp, tinh huyết càng là tinh hoa lực lượng của chúng ta.”

>

> Hình Thiên nhìn Trương Minh Hiên chăm chú: “Bình Tâm nương nương rải rác một giọt tinh huyết của Tổ Vu trong mười tám tầng địa ngục, trừng phạt ngươi thanh lý tiểu quỷ ở lại mười tám tầng địa ngục, trong quá trình này ngươi bị thương nhiều lần, tinh huyết của Tổ Vu chui vào thân thể ngươi chữa lành vết thương, kết hợp với ngươi, đổi máu trọng sinh, nghịch chuyển tiên thiên."

>

> Trương Minh Hiên hoảng hốt thì thào: "Là như vậy sao?"

>

> Trương Minh Hiên cười gượng nói: “Nương nương trực tiếp đưa tinh huyết của Tổ Vu cho ta là được, cần gì để ta chịu nhiều cực khổ như vậy? Dao bén xuyên người, đá nghiền thân, lăn lộn trên đường dầu, tất cả rất đau. Là bằng hữu với nhau cần gì làm vậy?”

>

> Hình Thiên mở miệng nói: "Không phá thì không xây được, làm vậy mới khiến tinh huyết của Tổ Vu nhanh chóng dung hợp với ngươi. Giờ tinh huyết của Tổ Vu đã bước đầu kết hợp với ngươi, tiếp theo tiến hóa đến mức nào phải xem tạo hóa của ngươi.”

>

> Giọng Hình Thiên bỗng lạnh lẽo: “Nhưng mà! Nếu ngươi bôi nhọ uy danh tinh huyết của Tổ Vu thì dù liều chết ta cũng sẽ giết ngươi!”

>

> Lòng Trương Minh Hiên lạnh lẽo, hắn biết Hình Thiên nói thật.

>

> Trương Minh Hiên vỗ ngực nghiêm túc bảo đảm: “Nhờ ơn Bình Tâm nương nương dày yêu ban cho tinh huyết của Tổ Vu, tiểu tử nhất định không phụ tấm lòng thương yêu của nương nương, không dám bôi nhọ uy danh của Tổ Vu.”

>

> Hình Thiên lạnh nhạt nói: “Vậy thì rất tốt.”

>

> Hình Thiên lại bảo: “Đi theo ta.”

>

> Trương Minh Hiên baytheo Hình Thiên, xuyên qua đường hầm không gian.

>

> Lát sau đến lối ra, hai người bay ra ngoài, đập vào mắt là biển máu không giới hạn, có mấy bóng người đứng bên trên biển máu.

>

> Bình Tâm mặc đồ trắng trang nhã, Vũ Sư đầu trọc cười khờ, Phong Bá phẩy quạt, Xi Vưu cúi đầu mặt buồn bực, còn có Minh Hà áo đen chắp tay sau lưng lạnh lùng đứng trên cao.

>

> Trương Minh Hiên nhanh nhẹn bay tới trước chắp tay thi lễ với Bình Tâm: “Xin chào Bình Tâm nương nương!"

>

> Bình Tâm mỉm cười gật đầu.

>

> Xi Vưu ở bên cạnh liếc Trương Minh Hiên một cái, hừ lạnh.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!