Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 538: Mục 539

TRANG 270# 1

> Chương 538: Địa Tạng thành Phật

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên nhìn mặt Xi Vưu nhăn nhó, ngoác mồm cười chào: “Xi Vưu đại ca mấy ngày nay có khỏe không?”

>

> Sau khi hiểu rõ nhân quả vụ việc Trương Minh Hiên nhìn lại Xi Vưu không cảm thấy đáng ghét như lúc trước, ngược lại thấy Xi Vưu hơi đáng yêu.

>

> Xi Vưu rít qua kẽ răng: “Tốt, rất tốt!”

>

> Hình Thiên bước nhanh lại gần, ôm quyền hướng Bình Tâm: "Nương nương, địa phủ đã trống.”

>

> Bình Tâm ừ một tiếng, yên lặng chờ đơi.

>

> Lát sau bầu trời phủ lớp vải vàng, phạn âm du dương, mây trắng nhuộm thành sắc vàng, từng cánh hoa rơi.

>

> Một số Tu La tu vi hơi thấp ở trong biển máu nghe phạn âm đều nhăn mặt đau đớn ôm đầu giãy dụa, phát ra tiếng gầm gừ. Tu La từ Kim Tiên trở lên cũng lộ vẻ táo bạo.

>

> Tiếng hừ lạnh của Minh Hà vang vọng chín tầng trời, phạn âm trên trời bị ngắt ngang, Tu La dưới biển máu lộ biểu cảm trút gánh nặng, sùng kính ngước nhìn trời tuy không thể thấy gì.

>

> Minh Hà lạnh nhạt nói: “Đa Bảo, nơi này là biển máu chứ không phải Linh sơn của các ngươi, bày uy phong lớn như vậy ra cho ai xem?”

>

> Đa Bảo Như Lai mỉm cười xuất hiện trên trời, ngồi xếp bằng trên sen vàng. Di Lặc Vị Lai Phật khẽ tươi nằm nghiêng trên mây lành, vẻ mặt Nhiên Đăng Quá Khứ Phật như cây khô ngồi xếp bằng trên mây lành.

>

> Đa Bảo hơi hành lễ: “Chào Bình Tâm nương nương, chào Minh Hà giáo chủ.”

>

> Bình Tâm nói: “Nếu người đã đến đông đủ vậy thì bắt đầu đi!"

>

> Mọi người cúi đầu nhìn địa phủ. Ba vị Như Lai liếc nhau, mắt đượm ưu sầu. Thật không hiểu đám người địa phủ đang làm cái gì, có tính toán gì? Bọn họ tuyệt đối sẽ không miễn phí giúp Địa Tạng chứng quả vị Phật Đà, chắc chắn bên trong có âm mưu, nhưng bây giờ chưa nhìn thấy âm mưu nằm ở đâu.

>

> Như Lai nhìn Trương Minh Hiên chăm chú, lại là ngươi tính kế Phật giáo sao?

>

> Trương Minh Hiên cảm nhận ánh mắt của Như Lai, quay đầu cười thân thiện, khỏe không? Ăn gì chưa?

>

> Như Lai nhìn khuôn mặt cười tươi của Trương Minh Hiên, lòng chùng xuống, quả nhiên là ngươi, nụ cười trào phúng này chứng tỏ đã ăn chắc bổn tọa?

>

> Trong Âm sơn địa ngục, Địa Tạng Vương ngồi trên đỉnh núi, bên dưới thấp thoáng mấy cung điện hoa mỹ, bên trong đầy bóng người.

>

> Địa Tạng nghe giọng Bình Tâm nương nương thì lộ ánh mắt kích động, đứng lên hai tay chắp vào nhau run rẩy hành lễ hướng bầu trời.

>

> Cuối cùng! Cuối cùng ta có thể thành phật! Đã bao nhiêu năm? Bao năm không bước ra địa phủ, không đi xuống Âm sơn này. Sau khi thành phật ta có thể đi Linh sơn, hưởng đại tự tại, đại tiêu dao, đại cực lạc.

>

> Hu hu hu, người ta kích động quá!

>

> Địa Tạng Vương Bồ Tát hành lễ với bầu trời, trên đỉnh Âm sơn dâng lên một tòa đài sen.

>

> Địa Tạng Vương Bồ Tát ngồi xếp bằng trên đài sen tụng kinh văn: “Nhất thì phật tại Đạo Lợi Thiên, vi mẫu thuyết pháp. Nhĩ thì thập phương vô lượng thế giới, bất khả thuyết bất khả thuyết nhất thiết chư phật, cập đại bồ tát ma ha tát, giai lai tập hội. Tán thán thích già mưu ni phật. Năng vu ngũ trọc ác thế, hiện bất khả tư nghị đại trí tuệ thần thông chi lực, điều phục cương cường chúng sinh, tri khổ nhạc pháp. Các khiển thị giả, vấn tấn thế tôn..." (người dịch: Bần ni không hiểu gì về kinh)

>

> Cùng với Địa Tạng Vương Bồ Tát tụng kinh, Âm sơn hoang vắng đâm chồi non lên bùn đất, vươn cành xòe lá nở hoa. Chốc lát sau Âm sơn đã hoa nở khoe sắc, cây cối um tùm, gió âm lạnh lẽo biến thành gió nhẹ ấm áp, có bươm bướm phát sáng bay lượn trên trời giống như động tiên.

>

> “. . . Tất cả phật phương đều đến, Như Lai và Đại Bồ Tát không thể nói gì. Thiên Long Bát Bộ nghe Thích Ca Mâu Ni Phật, xưng dương tán thán Địa Tạng Bồ Tát, đại uy thần lực, bất khả tư nghị, thán chưa từng có. Khi đó Đao Lợi Thiên vô lượng hương hoa, thiên y châu anh, cung dưỡng Thích Ca Mâu Ni Phật và Địa Tạng Bồ Tát. Tất cả chúng hội đều khom người vái, vỗ tay lui ra.”

>

> Địa Tạng Vương đọc xong kinh văn thì chắp hai tay, cúi gập người nói: “Địa ngục không trống thề không thành phật, độ hết chúng sinh mới chứng Bồ Đề. Thiên đạo chứng giám, địa ngục đã trống, Địa Tạng thành phật.”

>

> Ong ong ong ong ong!

>

> Áp lực khổng lồ giáng xuống, mây đen cuồn cuộn trên trời hội tụ thành con mắt đen khổng lồ nhìn Địa Tạng Vương.

>

> Bình Tâm, Minh Hà, Đa Bảo Như Lai, Di Lặc, Nhiên Đăng ngước đầu nghiêm túc nhìn trời. "Thiên đạo sao?"

>

> Bình Tâm lắc đầu cười, giọng rõ ràng vang trên biển máu: "Đây không phải thiên đạo, chỉ là một pháp tắc tầm thường.”

>

> Như Lai cười nói: “Vị trí một Phật Đà chưa đến mức kinh động thiên đạo."

>

> Mây đen tụ thành con mắt giáng xuống cột sáng vàng bao phủ Địa Tạng Vương, một quả cầu bảy sắc từ cột sáng chậm rãi rơi xuống. Ba người Như Lai mắt sáng rực nhìn quả cầu bảy sắc, đúng là Phật Đà thật sự giáng xuống.

>

> Địa Tạng Vương cũng ngước đầu lên trông mong nhìn quả cầu bảy sắc, kích động toàn thân run rẩy. Đến! Đến rồi!

>

> Quả cầu bảy sắc an toàn chui vào đỉnh đầu Địa Tạng Vương, trước ánh nhìn của nhiều đại nhân vật không ai dám đi ra tìm đường chết quấy phá.

>

> Quả cầu bảy sắc chui vào người Địa Tạng Vương Bồ Tát, khoảnh khắc người Địa Tạng Vương bộc phát ra uy áp khổng lồ, cà sa phồng lên phần phật, trán hiện một điểm đỏ thắm như son.

>

> Mây đen tán đi, con mắt biến mất.

>

> Địa Tạng Vương Bồ Tát cười lớn từ Âm sơn địa phủ bay lên, chắp hai tay hành lễ với Bình Tâm: "A di đà phật, đa tạ nương nương trợ giúp, vô cùng cảm kích ơn thành đạo.”

>

> Bình Tâm mỉm cười nói: “Đây là ngươi nên được.”

>

> Địa Tạng Vương Bồ Tát đi về phía Như Lai, đến gần rồi chắp hai tay hơi khom người nói: “Chào Như Lai Phật Tổ!”

>

> Như Lai nhẹ gật đầu cười nói: “Chào Địa Tạng Vương Phật!”

>

> Di lặc nằm nghiêng trên mây lành ngồi dậy, cười tươi: “Chào Địa Tạng Vương Phật!”

>

> Nhiên Đăng luôn nhăn mặt cũng mỉm cười nói: “Chào Địa Tạng Vương Phật!”

>

> Địa Tạng Vương cười lớn, mắt tràn ngập vui sướng. Ước mơ hàng tỉ năm một chốc thành thật, hỏi sao Địa Tạng Vương không mừng như điên?

>

> Địa Tạng cười không khép miệng được, chắp hai tay thi lễ nói: “Chào Di Lặc Tổ, chào Nhiên Đăng Phật Tổ!”

>

> Như Lai nhìn Bình Tâm: "Nương nương, đã không còn chuyện gì nữa thì chúng ta cũng nên trở lại."

>

> Bình Tâm mỉm cười nói: “Mời tùy ý.”

>

> Như Lai nhìn Trương Minh Hiên một cái sâu thẳm, mang theo Di Lặc, Nhiên Đăng, Địa Tạng biến mất trên không trung.

>

> Trương Minh Hiên gãi đầu, khó hiểu lẩm bẩm: “Sao Như Lai cứ nhìn ta làm chi? Không lẽ vì ta quá đẹp trai?”

>

> Minh Hà mỉm cười nói: "Nương nương tùy ý, bổn tọa cũng trở lại."

>

> Bình Tâm nương nương cười bảo: “Bổn tọa cũng về.”

>

> Trương Minh Hiên chợt nhớ một việc, la lên: "Giáo chủ dừng bước!"

>

> Minh Hà giáo chủ nhìn về phía Trương Minh Hiên, hỏi: "Tiểu hữu có chuyện gì?"

>

> Trương Minh Hiên nhe răng cười nói: “Chỗ ta có một ít tiểu quỷ, làm phiền ngài xử lý giùm.”

>

> Trương Minh Hiên vung tay, hàng ngàn quỷ hồn trẻ sơ sinh xuất hiện trên trời, chúng nó khóc ầm ĩ.

>

> Trương Minh Hiên giải thích nói: "Đoạn thời gian trước diệt một con quỷ mẫu, những quỷ hồn trẻ sơ sinh rất tội nghiệp, làm phiền giáo chủ độ hóa cho chúng một phen.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!