Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 539: Mục 540

TRANG 270# 2

> Chương 539: Trương Minh Hiên ta đã về!

>

>

>

>

>

>

> Minh Hà giáo chủ lạnh nhạt nói: “Ta không biết các độ hóa gì, chẳng qua bỏ chúng vào biển máu tăng thêm số lượng.”

>

> Minh Hà giáo chủ vỗ tay, quỷ hồn trẻ sơ sinh còn khóc la rầm trời đều chìm vào biển máu, nổi lên mấy bọt nước rồi tất cả quỷ hồn trẻ sơ sinh biến mất.

>

> Minh Hà giáo chủ đi từng bước xuống mặt nước, biển máu mở ra con đường cung nghênh chủ nhân về nhà.

>

> Trương Minh Hiên nhìn biển máu không chút gợn sóng, lẩm bẩm: “Chắc chúng nó không phải đều chết chìm hết rồi chứ?”

>

> Minh Hà giáo chủ đang bước xuống nghe vậy lảo đảo, sải bước vào biển máu, biển máu tự động khép kín, mặt biển phẳng lặng.

>

> Bình Tâm nương nương buồn cười liếc Trương Minh Hiên một cái, nửa cười nửa không hỏi: “Phòng đen nhỏ chơi vui lắm đúng không?”

>

> Trương Minh Hiên kêu khổ: “Vui gì, nương nương hại khổ ta, đi mười tám tầng địa ngục một vòng, chịu tội lớn.”

>

> Bình Tâm nương nương gắt lên: “Đừng được lời còn phàn nàn, nếu đi mười tám tầng địa ngục một lần là được tinh huyết của Tổ Vu thì không biết có bao nhiêu người muốn nhảy vào.”

>

> Trương Minh Hiên cười bẻn lẽn, gãi da đầu nói: "Đa tạ nương nương!"

>

> Xi Vưu hừ lạnh, trong lòng rất khó chịu.

>

> Bình Tâm nương nương cười nói: “Muốn cảm tạ ta thì đăng nhiều mấy chương đi, nhốt ngươi vào phòng đen nhỏ vẫn không thấy ngươi viết nhiều hơn, lười chưa từng thấy.”

>

> Trương Minh Hiên kêu oan: “Điều này không thể trách ta thưa nương nương, ta đăng ít thì bị trừng phạt, đăng nhiều thì nương nương tìm đại cớ rồi ta vẫn bị trừng phạt, gặp tình huống như vậy đương nhiên ta không muốn viết nhiều.”

>

> Bình Tâm trầm ngâm nói: “Thì ra là vậy, ta hiểu rồi, sau này sẽ chú ý.”

>

> Trương Minh Hiên tròn xoe mắt, còn có lần sau!?

>

> Trương Minh Hiên nói ngay: “Nương nương bận việc, ta không quấy rầy nương nương, ta về trước, sẽ khắc ghi ơn đức lớn của nương nương trong lòng.”

>

> Trương Minh Hiên nói xong bỏ chạy, phụ nữ này giống hệt Nữ Oa, tốt nhất cách họ thật xa.

>

> Bình Tâm lạnh nhạt nói: “Xi Vưu, đưa hắn lên đường.”

>

> Trương Minh Hiên trợn to mắt kinh hoàng hét lên: “Đừng mà nương nương! Ta sai rồi, đừng giết ta! Ta không nên trong bụng chửi thầm nương nương!”

>

> Hai chân Trương Minh Hiên như bánh xe vèo một cái lao tới trước, không dám ngừng lại.

>

> Bình Tâm nhướng cao chân mày, còn chửi thầm ta?

>

> Xi Vưu cười lạnh: “Rõ thưa nương nương!”

>

> Xi Vưu lắc người xuất hiện sau lưng Trương Minh Hiên, mắt rực cháy lửa giận. Là tiểu tử này trộm tinh huyết Tổ Vu của Vu tộc ta, là tiểu tử này hại mình bị phạt. Giận dữ lấp đầy lồng ngực Xi Vưu, nhấc chân đạp vào mông Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên gào rú, tay chân quơ quào ngã tới trước, con ngươi co rút. Đằng trước đột nhiên xuất hiện một lỗ đen, Trương Minh Hiên hét chói tai nhào vào lỗ đen rồi biến mất, lỗ đen khép lại.

>

> Xi Vưu bẻ khớp tay chân, thở hắt ra, cục nghẹn trong ngực biến mất hết, sung sướng quát: Sướng!”

>

> Bên trên đảo Huyền Không ở Thiên Môn sơn đột nhiên hiện ra một lỗ đen, Trương Minh Hiên hét to rơi xuống, rớt cái bùm vào hồ nước làm cá giật mình bơi tản ra, bọt nước tung tóe.

>

> May mắn lỗ đen cách không quá cao, yêu ma quỷ quái trong chợ không thấy cảnh Trương Minh Hiên thê thảm như thế, nếu không hình tượng cao lớn của hắn trong lòng chúng nó sẽ sụp đổ.

>

> Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha nhẹ nhàng từ trên trời đáp xuống cạnh hồ nước.

>

> Trương Minh Hiên ló đầu khỏi mặt hồ, lắc cổ vuốt tóc, cười tủm tỉm chào: “Chào buổi sáng Thanh Nhã tỷ.”

>

> Lý Thanh Nhã buồn cười nói: "Vừa trở về đã chạy tới ao cá của ta làm gì? Muốn ăn cá?”

>

> Trương Minh Hiên bay ra khỏi hồ nước lại làm bọt nước bắn tung, hắn đáp xuống ven hồ, ánh sáng xanh chợt lóe sáng trên người, tất cả giọt nước tự động tụ thành cục nước lơ lửng trước mặt hắn.

>

> Trương Minh Hiên chỉ hướng hồ nước: "Đi!"

>

> Cục nước bùm một tiếng bắn vào trong hồ nước, người hắn lại khô mát như bình thường.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Thì mới trở về, đi đường mệt nhọc nên định tắm rửa một cái mới đi gặp tỷ.”

>

> Nha Nha nhìn Trương Minh Hiên, cười khúc khích kêu lên: "Ba ba, ba ba, ba ba!”

>

> Khóe môi Trương Minh Hiên run rẩy, chạy nhanh lại ôm Nha Nha từ tay Lý Thanh Nhã, nói: “Nào, để ta dạy con vỗ ba ba.”

>

> Trương Minh Hiên cầm hai bàn tay nhỏ vỗ vào nhau, nói: “Cái này gọi là vỗ ba ba, nhớ chưa?”

>

> Nha Nha híp mắt nhỏ vui vẻ kêu lên: "Ba ba!"

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Thật ngoan.”

>

> Trương Minh Hiên nhìn Lý Thanh Nhã, cười gượng: “Thanh Nhã tỷ, ta đang dạy bé vỗ tay, bé rất thông minh.”

>

> Nha Nha nhìn Trương Minh Hiên khó hiểu, sao vậy? Lần trước hắn không dạy ta như vậy.”

>

> Lý Thanh Nhã khẽ ừ, nhìn Nha Nha trìu mến: “Con bé đúng là rất thông minh."

>

> Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã đi vào lương đình, Trương Minh Hiên ôm Nha Nha ngồi phía đối diện Lý Thanh Nhã.

>

> Lý Thanh Nhã cười hỏi: "Lần này bế quan thu hoạch như thế nào?"

>

> Trương Minh Hiên khó hiểu hỏi: "Bế quan?"

>

> Một tờ giấy hiện ra trong tay Lý Thanh Nhã, nàng đưa nó cho Trương Minh Hiên, nửa cười nửa không nhìn hắn.

>

> Trương Minh Hiên nhận lấy, chợt hiểu ra: “Đúng rồi, ta đang bế quan, trong thời gian này bận bế quan.”

>

> Chuyện phòng đen nhỏ sao có thể tuyên truyền ra ngoài, rất tổn hại hình tượng vĩ đại của hắn. Hic hic, người địa phủ làm việc thật trượng nghĩa, nghĩ sẵn cái cớ cho mình luôn. Trương Minh Hiên chợt nhớ đến cái tốt của địa phủ.

>

> Lý Thanh Nhã đánh giá Trương Minh Hiên, cười nói: “Xem ra ngươi thu hoạch không không nhỏ, đi đâu bế quan? Sao không nói trước một tiếng với ta.”

>

> Trương Minh Hiên kéo bàn tay nhỏ nhéo mũi mình xuống, Nha Nha bất mãn kêu lên.

>

> Trương Minh Hiên nhe răng cười nói: “Đi địa phủ một chuyến, đi hơi gấp.”

>

> "Địa phủ? Bọn họ không làm khó dễ ngươi chứ?"

>

> "Thanh Nhã tỷ thật biết đùa, sao họ có thể khó xử ta? Đám người địa phủ đặc biệt nhiệt tình, Bình Tâm nương nương còn đằng biệt tạo một cung điện cho ta, Xi Vưu, Hình Thiên luân lưu hầu hạ, kêu là đến. Một ngày ba bữa có các loại thức ăn ngon quý hiếm, trái lạ thiên địa ăn không hết. Bọn họ sợ ta chán đặc biệt tìm một đám tiểu quỷ biết tạp kỹ tới giải buồn cho ta.” Trương Minh Hiên lắc đầu cảm thán nói: "Thật là quá khách khí, làm ta ngượng không dám đến lần thứ hai.”

>

> Lý Thanh Nhã nghi ngờ nhìn Trương Minh Hiên, bọn họ thật sự hiếu khách như vậy? Chí Thánh Bình Tâm nương nương tự tay xây cung điện cho ngươi? Thánh Nhân cũng không hưởng thụ nổi cung điện do Bình Tâm nương nương tự tay xây.

>

> Trương Minh Hiên thấy ánh mắt Lý Thanh Nhã nghi ngờ, hỏi: “Thanh Nhã tỷ không tin ta?”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Tin, ta tin.”

>

> Trương Minh Hiên vừa lòng nói: "Hiện tại tỷ đã biết ta lợi hại rồi đi? Không chỉ thế, ở địa phủ ta còn thấy Địa Tạng Vương Bồ Tát thành phật.”

>

> Lý Thanh Nhã sửng sốt, kinh ngạc hỏi: “Địa Tạng Vương thành phật? Địa ngục đã trống sao?”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói: “Bình Tâm nương nương làm trống địa phủ một thời gian.”

>

> Lý Thanh Nhã nghi hoặc hỏi: “Tại sao? Vì sao Bình Tâm nương nương giúp đỡ Địa Tạng Vương đến thế?”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!