Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 540: Mục 541

TRANG 271# 1

> Chương 540: Địa Tạng vào Linh Sơn

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên thương hại nói: "Có lẽ vì thấy Địa Tạng Vương tội nghiệp quá. Đứa trẻ đáng thương, bị nhốt ở Âm sơn địa phủ bao nhiêu năm không được ra, mỗi ngày cách song sắt thầm rơi lệ nhìn ra ngoài, thật khiến người đau lòng.”

>

> Lý Thanh Nhã cười mắng: “Song sắt ở đâu ra, chỉ biết nói nhảm.”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “So sánh thôi, đang so sánh hoàn cảnh địa ngục. có phải ví von rất giống không?”

>

> Lý Thanh Nhã tưởng tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát ngồi xổm ngồi xổm trong nhà giam tối tăm, siết song sắt khao khát nhìn ra ngoài, không nói nên lời chỉ có hai hàng lệ rơi.

>

> Lý Thanh Nhã xì cười, đúng là rất hình tượng.

>

> Trương Minh Hiên đắc ý nói: “Tả giống lắm đúng không?”

>

> Lý Thanh Nhã nhếch môi cười gật đầu.

>

> Lý Thanh Nhã hỏi: “Họ đi đâu hết rồi?”

>

> Lý Thanh Nhã đáp: “Mấy ngày nay Thanh Tuyền bận bắt quỷ, Vô Cấu thì chắc tới trường học thăm Tấn Dương.”

>

> Trương Minh Hiên không biết nên nói cái gì: “Bắt quỷ? Chắc muội ấy sẽ không bắt hết khách hàng trong chợ bên dưới đi? Nàng ta bắt quỷ làm gì? Không lẽ muốn làm hoạt động chém yêu bắt quỷ?”

>

> Lý Thanh Nhã giải thích rằng: “Mấy hôm trước có con Quỷ Vương không biết từ nơi nào vô tình đi ngang qua chợ chúng ta, không giữ quy củ đánh bị thương mấy khách hàng, sau đó Hùng Bi một bàn tay tát bay ra ngoài. Quỷ Vương kia có chút thủ đoạn, đỡ cú tát của Hùng Bi nhưng không chết. Mấy ngày nay Thanh Tuyền kéo Thiên Dương hăng hái đi đuổi bắt Quỷ Vương này.”

>

> Trương Minh Hiên nghe cái tên Thiên Dương thì nhíu chặt mày theo phản xạ, cứ cảm thấy không giống người tốt. Nhưng hắn không thể bắt được chỗ xấu nào, người nho nhã lễ độ, vui vẻ giúp người, bình thường hay giúp nhỏ yếu, quan trọng là mặt tạm được. Trương Minh Hiên thường nghe trong chợ lưu truyền sự tích của Thanh Dương.

>

> Tạm thời Trương Minh Hiên không nghĩ về chuyện này, hắn tám chuyện nhà với Lý Thanh Nhã, hai người nói cười ấm áp trong lương đình.

>

> Đoàn người Như Lai về Linh sơn, trong Đại Hùng bảo điện đã có ba ngàn Phật Đà đến nơi, muôn vàn La Hán Bồ Tát về chỗ. Trường Mi La Hán lâu không lộ mặt cũng xuất hiện trên chế ngồi, sắc mặt vàng vọt mệt mỏi như bị nữ yêu hút tinh nguyên.

>

> Tề Sấu Minh ở phía sau Trường Mi La Hán, dùng biểu cảm phức tạp nhìn, có khuất nhục, đau khổ, bi thương căm hờn, một chút hối hận, nếu lúc trước . . .

>

> Một tòa đài sen chậm rãi nổi lên từ chỗ ngồi cao cả nhất trong Đại Hùng bảo điện. Như Lai đột nhiên xuất hiện trên đài sen, Đại Lôi Âm Tự tỏa phật quang vạn trượng.

>

> Chúng Phật Đà, La Hán, Bồ Tát cùng cúi đầu: "Cung nghênh Phật Tổ!”

>

> Bên dưới Như Lai có một bậc thang, hai bên trái phải dâng lên hai đài sen. Di Lặc hay cười, Nhiên Đăng già nua xuất hiện trên đài sen.

>

> Chúng Phật Đà, La Hán, Bồ Tát lại đồng thanh kêu lên: "Cung nghênh Di Lặc Tổ! Cung nghênh Nhiên Đăng Phật Tổ!”

>

> Di Lặc, Nhiên Đăng gật đầu.

>

> Như Lai cười nói: “Hôm nay bổn tọa có một tin tốt muốn nói cho mọi người.”

>

> Đám La Hán, Bồ Tát ở bên dưới cùng nhìn Như Lai.

>

> Giọng Như Lai hùng hồn vang vọng trong Đại Lôi Âm Tự: “Ngày xưa có Địa Tạng Vương phát đại chí nguyện to lớn địa ngục không trống thề không thành phật, độ hết chúng sinh mới chứng Bồ Đề. Lấy thân Bồ Tát mãi mãi trấn địa ngục u minh, lấy từ bi vô tận, nguyện lực vô biên cứu độ hết thảy chúng sinh khốn khổ chìm đắm trong địa ngục.”

>

> Quan Âm cười tươi nói trước: "Tán dương công đức vô lượng của Phương Vận Bồ Tát!"

>

> La Hán, Bồ Tát cùng nói: "Tán dương công đức vô lượng của Phương Vận Bồ Tát!"

>

> Đồng thanh vang dội trong Đại Lôi Âm.

>

> Như Lai mỉm cười nói: “Hôm nay Địa Tạng Vương Bồ Tát đã viên mãn công đức, thiên đạo có cảm giáng xuống quả vị Phật Đà, từ nay không còn Địa Tạng Vương Bồ Tát, chỉ có Linh sơn Địa Tạng Vương Phật!”

>

> Tất cả Phật Đà Bồ Tát La Hán trong Đại Lôi Âm Tự thầm giật mình.

>

> Địa Tạng Vương thành phật? Địa ngục đã trống rồi sao? Chuyện gì xảy ra?

>

> Các Phật Đà Bồ Tát La Hán liếc nhau.

>

> Đại Lôi Âm Tự, một đóa hoa sen khổng lồ dâng lên từ mặt đất Đại Hùng bảo điện, hoa sen chín cánh, từng cánh hoa có thần vận khác nhau.

>

> Phật Đà Bồ Tát La Hán nhìn hoa sen chín cánh lơ lửng, nụ hoa dần hé mở, thần quang nở rộ, một bóng người ngồi xếp bằng trong thần quang.

>

> Nhiều La Hán tu vi thấp nheo mắt khi nhìn thần quang, có La Hán giơ tay áo che mắt.

>

> Thần quang quá chói sáng.

>

> Khóe môi Như Lai giật nhẹ, cách Địa Tạng Vương ra sân oách hơn mình nhiều.

>

> Thần quang tán đi, Địa Tạng Vương Phật bảo tướng trang nghiêm ngồi xếp bằng trên hoa sen, ánh sáng tôn lên da mặt như ngọc báu, đầu đội bì lư quan giống như hoàng quan, người mặc áo phật trắng như trăng xuất trần bất phàm, trán có chấm đỏ thắm tăng thêm phần thần thánh.

>

> Mắt Địa Tạng Vương Phật tràn ngập vui sướng, liếc trộm bốn phía. Đây là Đại Lôi Âm Tự? Nơi này thật đẹp, về sau bổn tọa sẽ thường ở lại, phải xây một tòa cung điện lớn, chọn một đám tiểu sa di, thu ngàn vạn đệ tử, muốn vạn nước cung phụng, muốn tượng phật bằng vàng ròng.

>

> Địa Tạng Vương Phật chắp hai tay hành lễ bên trên: “Địa Tạng Vương Phật chào Như Lai Phật Tổ, chào Di Lặc Tổ, chào Nhiên Đăng Phật Tổ!”

>

> Như Lai gật đầu cười nói: “Địa Tạng Vương Phật không cần đa lễ.”

>

> Di Lặc, Nhiên Đăng cười gật đầu ra hiệu.

>

> Địa Tạng Vương Phật cười nhìn hướng Quan Âm, Văn Thù, Phổ Hiền, mắt tràn đầy đắc ý nói: “Chào Quan Âm Bồ Tát! Văn Thù Bồ Tát! Phổ Hiền Bồ Tát!"

>

> Địa Tạng Vương nhìn chằm chằm vào ba người. Trước khi các ngươi đến thì bổn tọa mới là Bồ Tát đầu tiên của Phật giáo, là đại biểu Phật giáo đi trong hồng hoang. Giờ bổn tọa đã trở lại, hơn nữa là phật.

>

> Quan Âm Bồ Tát cúi người hành lễ, cười chào: “Chào Địa Tạng Vương Phật!”

>

> Văn Thù, Phổ Hiền cũng cúi người hành lễ: “Chào Địa Tạng Vương Phật!”

>

> La Hán Bồ Tát khác trong Đại Hùng bảo điện cùng khom người hành lễ, lớn giọng nói: “Chào Địa Tạng Vương Phật!”

>

> Nụ cười đông trên mặt Địa Tạng Vương, thanh thế thật lớn.

>

> Như Lai cười nói: “Địa Tạng thành phật là việc vui lớn của Phật giáo ta, từ nay Phật giáo ta lại thêm một vị Phật Đà, đáng vui đáng mừng!"

>

> Các Phật Đà La Hán Bồ Tát cùng cười: "Đáng vui đáng mừng!"

>

> "Đáng vui đáng mừng!"

>

> “Ha ha ha, nên truyền tin này khắp tam giới vì Địa Tạng Vương Phật!”

>

> “Nên tổ chức tiết phật làm quà cho Địa Tạng Vương Bồ Tát!”

>

> Văn Thù Bồ Tát đột nhiên cười nói: “Địa Tạng Vương Phật là Bồ Tát viễn cổ tồn tại từ lúc địa phủ mới lập, trấn thủ ở Âm sơn địa phủ vô số năm cho Phật giáo ta, có thể nói công đức vô lượng!"

>

> Địa Tạng Vương Phật cười liếc Văn Thù Bồ Tát một cái, tiểu tử này giỏi, biết nói chuyện.

>

> Văn Thù Bồ Tát chợt đổi giọng: “Địa Tạng Vương Phật ở địa ngục vô số năm mà không thấy có dị động gì, sao đột nhiên viên mãn công đức được hưởng quả vị Phật Đà? Bồ Tát có thể nói cho chúng ta biết con đường thành đạo được không? Để chúng ta mở rộng tầm mắt, được chút ít trong đó cũng xem như được một phần tạo hóa Phật Đà.”

>

> Như Lai nhìn Địa Tạng Vương Phật, đến bây giờ y cũng không rõ ngọn nguồn việc này, vốn định chờ xong chuyện sẽ tìm một mình Địa Tạng Vương hỏi rõ, không ngờ Văn Thù Bồ Tát trước tiên đặt câu hỏi. Vậy cũng tốt, Như Lai cũng muốn nghe xem sao.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!