TRANG 271# 2
> Chương 541: Phật vị của Địa Tạng
>
>
>
>
>
>
> Địa Tạng Vương sửng sốt, khiêm tốn cười nói: "Cũng không có gì không thể, cơ duyên đến nên ngô đã thành đạo!”
>
> Văn Thù Bồ Tát tò mò hỏi: “Không biết là cơ duyên gì?”
>
> Địa Tạng Vương Phật nhìn Như Lai một cái, cười hỏi: “Phật Tổ còn nhớ lúc thi đấu Thần Thoại Hồng Hoang, ta từng nói có một tin tốt muốn cho ngài biết không?”
>
> Phật Tổ gật đầu mỉm cười nói: "Đương nhiên nhớ.”
>
> Địa Tạng Vương Phật đắc ý nói: “Tin tốt đó là chuyện ngô sắp thành phật. Lúc thi đấu Thần Thoại Hồng Hoang Bình Tâm nương nương địa phủ tìm đến bần tăng, nói chỉ cần bần tăng để Trấn Nguyên Tử thắng trong khi so đấu hì Bình Tâm nương nương sẽ làm trống địa ngục, trợ ngô thành phật."
>
> Nụ cười dần đông trên mặt Như Lai. A Nan, Già Diệp cung kính đứng sau lưng Như Lai vội ngẩng đầu nhìn Địa Tạng Vương Phật, mắt rực cháy ngọn lửa. Thì ra là thứ ăn cây táo, rào cây sung nhà ngươi!
>
> Chân mày Quan Âm nhúc nhích, nhìn Địa Tạng Vương Phật. Chiến hữu! Hèn gì khi đó cảm giác ngươi là lạ, đưa đầu người mau còn hơn ta.
>
> Địa Tạng Vương Phật như không thấy sắc mặt khó coi của Như Lai, tiếp tục đắc ý nói: "Ngô quyết định nhanh chóng đồng ý điều kiện của nàng, lấy cái giá thua một trận so đấu chẳng đáng gì thắng được cơ hội để bần tăng thành Phật.”
>
> Địa Tạng Vương cười nói: “Phật Tổ nói xem đám người địa ngục kia có phải ngốc không? Vì một trận so tài không đáng gì đưa ta thành phật.”
>
> Mặt Như Lai không biểu cảm hỏi ngược lại: "Ngươi cảm thấy người của địa ngục ngốc sao?”
>
> Địa Tạng Vương cười nói: “Tóm lại là không thông minh, chắc là chơi trò chơi đến nhập ma, di động hại người thật sâu. May mắn bần tăng có ý chí kiên định.”
>
> Như Lai nhìn Địa Tạng Vương đắc ý vênh váo chợt nhớ đến một câu trên mạng: Ngươi đừng xem người ta là đồ ngốc, thật ra ngươi mới là kẻ ngốc nhất.
>
> Tên siêu ngốc này ngồi lâu trong Âm Sơn nên đầu toàn là gió âm!
>
> Như Lai thầm hít sâu, mở miệng nói: “Địa Tạng Vương!”
>
> Địa Tạng Vương chắp hai tay cúi đầu với Như Lai, nghiêm túc nói: "Phật Tổ!"
>
> Giọng Như Lai ồm ồm vang vọng trong Đại Lôi Âm Tự: “Địa Tạng Vương công đức vô lượng, vinh đăng phật vị, phong làm Âm Sơn Công Đức Phật!"
>
> Địa Tạng Vương khom người cúi đầu vui vẻ nói: "Đa tạ Phật Tổ!"
>
> Như Lai cười nói: "Âm Sơn Công Đức Phật, địa phủ Âm Sơn liên quan đến kế hoạch của Phật giáo trong địa phủ, về sau làm phiền Âm Sơn Công Đức Phật trấn thủ."
>
> Địa Tạng Vương vui vẻ nói: “Tuân . . .” Sau đó ngước đầu lên ngơ ngác nhìn Như Lai: "Phật Tổ, ta đã thành phật."
>
> Như Lai cười nói: "Bổn tọa biết! Sau khi thành phật ngươi có thể làm tốt ở Âm Sơn.”
>
> Địa Tạng Vương vội vàng phân bua: “Nhưng mà . . .”
>
> Như Lai ngắt lời: "Âm Sơn Công Đức Phật đã sống trong Âm Sơn địa phủ vô số năm, đột nhiên đến Linh sơn chắc không thói quen. Bổn tọa đưa ngươi trở lại sớm.”
>
> Như Lai phất tay, Địa Tạng Vương và hoa sen cùng biến mất.
>
> Văn Thù, Phổ Hiền nhìn nhau cười.
>
> Trên một phật tòa bên dưới, Định Quang Hoan Hỉ Phật mặc áo cà sa hoa to nằm nghiêng ở chỗ ngồi, ngón tay cong cong tiếc nuối nói: "Đáng tiếc, trông Địa Tạng Vương khá đẹp, nếu ở lại Linh sơn thì tốt quá.”
>
> Định Quang Hoan Hỉ Phật nói xong si mê nhìn Như Lai Phật chằm chằm.
>
> Như Lai bị Định Quang Hoan Hỉ Phật nhìn gai người, vội nói: “Hôm nay cứ vậy đi, các vị hãy trở về!”
>
> Một Phật Đà đứng lên, cung kính hành lễ nói: “Phật Tổ, đã gần ba tháng chưa phát tài nguyên tu luyện cho các Bồ Tát La Hán Kim Cương ở Linh sơn.”
>
> Nhiều Bồ Tát La Hán Kim Cương mắt sáng rực nhìn Như Lai chằm chằm, bị các ánh mắt nhìn làm Như Lai bứt rứt.
>
> Giờ đâm lao phải theo lao, Như Lai không thể nói tài nguyên của Linh sơn đều bị y thua hết, nói ra rất mất mặt, y cũng cần mặt mũi.
>
> Định Quang Hoan Hỉ Phật đứng dậy, cà sa thướt tha đến trước mặt Phật Đà kia, che miệng cười khẽ nói: "Ôi! Đây chẳng phải là Bảo Sinh Phật sao?”
>
> Bảo Sinh Phật tái mặt, sợ hãi lùi hai bước, lắp bắp nói: "Hoan. . . Hoan Hỉ Phật, ngươi . . . ngươi muốn làm gì? Nơi này là Đại Lôi Âm Tự, không phải nơi cho ngươi làm càn!”
>
> Định Quang Hoan Hỉ Phật cười khúc khích nói: “Người ta làm càn gì đâu? Mỗi ngày ở Hoan Hỉ sơn nghiên cứu tu luyện đường đại đạo, gần đây điệu thấp lắm à.”
>
> Nhiều La Hán Kim Cương ngồi ở bồ đoàn bên dưới không kiềm được sờ mông mình, mắt tóe lửa trừng Định Quang Hoan Hỉ Phật, trong mắt chất chứa tức giận và sợ hãi.
>
> Bảo Sinh Phật nuốt nước miếng hỏi: “Ngươi . . . ngươi muốn làm gì?”
>
> Di Lặc hơi nhíu mày nói: “Hoan Hỉ Phật, đừng phá nữa!”
>
> Định Quang Hoan Hỉ Phật yêu kiều hừ mũi: “Nể mặt Di Lặc ca ca đó.”
>
> Nhiều La Hán, Bồ Tát biểu tình quái di liếc qua liếc lại giữa Di Lặc và Hoan Hỉ Phật. Di Lặc đen mặt.
>
> Hoan Hỉ Phật nói: “Có mấy khối linh thạch tầm thường chứ gì, ta sẽ bỏ ra cho Đa Bảo ca ca.”
>
> Định Quang Hoan Hỉ Phật đá lông nheo với Đa Bảo: “Đa Bảo ca ca, lần này ta trả giúp ca ca, đừng từ chối nha. Đều là người một nhà, của ta là của ca ca.”
>
> A!
>
> Đa Bảo nhìn Định Quang Hoan Hỉ Phật, rất muốn từ chối nhưng không nói nên lời, phận nghèo.
>
> Nhiều Phật Đà La Hán Bồ Tát ngồi bên dưới biểu cảm kỳ dị, các Bồ Tát như Quan Âm, Văn Thù cũng khó tin nhìn Như Lai.
>
> Như Lai vội nói: “Hôm nay đến đây thôi!”
>
> Như Lai nói xong chớp mắt biến mất trên đài sen.
>
> Định Quang Hoan Hỉ Phật khẽ hừ, như hồ điệp mập bay ra Đại Lôi Âm Tự, rắc phấn hoa mùi gay mũi đầy trời.
>
> Địa phủ Âm Sơn, hoa tươi cây xanh đầy khắp núi đồi đã biến mất, trở về cảnh tượng gió âm vi vu, cát vàng đá lởm chởm. Một đóa hoa sen đột nhiên xuất hiện ở Âm Sơn, Địa Tạng Vương ngồi trên hoa sen.
>
> Địa Tạng Vương ngửa đầu tru lên: “Ta quen! Ta rất quen Linh sơn! Hu hu hu, ta thật sự rất quen!”
>
> “Ô, Địa Tạng đây mà, đã thành phật rồi sao còn về? Không lẽ ở lâu trên núi hoang này nên quyến luyến nó?”
>
> Nước mắt vấn vương khóe mắt giây lát bốc hơi, Địa Tạng vụt ngoái đầu thấy Xi Vưu ngồi gần đó, con hổ đen nằm sấp dưới chân.
>
> Địa Tạng nhíu mày hỏi: "Xi Vưu, ngươi tới nơi này làm gì?"
>
> Xi Vưu cười nói: “Còn hỏi? Ngươi đi rồi để lại một đống rác, hại ta dọn dẹp giúp ngươi.”
>
> Vẻ mặt Địa Tạng biến sắc, nhìn sườn núi một mảnh đất trống, gió âm thổi qua cuốn cát bụi, một mảnh hoang vắng sạch sẽ.
>
> Địa Tạng tức giận quát: “Cung điện của ta, vườn thuốc của ta, cái . . . khụ khụ khụ!”
>
> Xi Vưu đứng lên cười nói: “Bình tĩnh, bình tĩnh đi! Cung điện rồi sẽ có, hiệu thuốc có, đệ tử sẽ có, ta xem trọng ngươi!”
>
> Nói xong Xi Vưu leo lên cọp đen bỏ chạy nhanh như chớp.
>
> Địa Tạng khóc không ra nước mắt, xong rồi! Không còn lại gì!
>
> Địa Tạng ngửa đầu gầm rú: “Trời ơi, ta đã làm sai cái gì?"
>
> Bầu trời nổ tiếng sấm.
>
>
>
>