Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 542: Mục 543

TRANG 272# 1

> Chương 542: Làm vằn thắn

>

>

>

>

>

>

> Dưới ánh hoàng hôn, trong sân nhỏ của thư sân Thanh Vận vang tiếng côn trùng kêu.

>

> Trương Minh Hiên dùng cánh tay đung đưa Nha Nha qua lại, tiếng cười giòn vang vọng sân nhỏ.

>

> Lý Thanh Nhã ngồi bên cạnh mỉm cười nhìn hắn và Nha Nha, hỏi: "Ngươi muốn ăn cái gì?"

>

> “A?”

>

> Trương Minh Hiên ngước đầu ngạc nhiên nhìn Lý Thanh Nhã, hỏi ta?

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu.

>

> Trương Minh Hiên vui vẻ ra mặt nói: “Sao Thanh Nhã tỷ đột nhiên tốt với ta vậy?”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Xem như đón gió tẩy trần cho ngươi.”

>

> Trương Minh Hiên ngẫm nghĩ, cười nói: “Vậy ta muốn ăn dê con chưng, tay gấu chưng, đuôi lộc chưng, vịt hoa nướng, gà con nướng, nga nướng, lỗ heo, lỗ vịt, tương gà, thịt khô, giá tùng hoa, thịt lượng, phá lấu . . .”

>

> Lý Thanh Nhã buồn cười ngắt lời: “Ngừng!”

>

> Trương Minh Hiên bị ngắt ngang nghẹn một hơi: “Ta chưa nói xong mà!”

>

> Lý Thanh Nhã bực bội nói: “Ngươi đòi nhiều như vậy ai làm cho hết? Nhiều nhất năm món.”

>

> Trương Minh Hiên tiếc nuối nói: “Có năm món à?”

>

> “Ừ, nói xem muốn ăn cái gì?"

>

> "Chúng ta làm vằn thắn đi!"

>

> Lý Thanh Nhã nghi hoặc hỏi: "Làm vằn thắn? Không muốn cái khác sao?”

>

> Trương Minh Hiên vui vẻ nói: “Không cần, ta chưa cùng Thanh Nhã tỷ nấu cơm lần nào, hôm nay chúng ta cùng nhau làm đi.

>

> Lý Thanh Tuyền nhảy nhót chạy vào sân hỏi:

>

> “Làm cái gì?”

>

> Lý Thanh Tuyền chạy đến gần Trương Minh Hiên ôm Nha Nha, hôn cái chụt, cưng yêu nhéo khuôn mặt nhỏ của bé.

>

> Lý Thanh Tuyền hỏi: “Nha Nha có nhớ cô cô không?”

>

> Nha Nha híp mắt nhỏ cười khúc khích.

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: “Con bé nói không nhớ!”

>

> Lý Thanh Tuyền liếc xéo hắn: "Ngươi chạy đi đâu vậy? Mấy ngày nay không thấy ngươi, may mà ta giúp ngươi giữ trật tự chợ nếu không thì chợ của ngươi chẳng còn.”

>

> Trương Minh Hiên tò mò hỏi: “Bắt được Quỷ Vương chưa?”

>

> Lý Thanh Tuyền chớp mắt, xoay người ôm lấy Lý Thanh Nhã: “Tỷ tỷ, tối nay chúng ta ăn gì?”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: "Làm vằn thắn."

>

> Lý Thanh Tuyền reo lên: "Làm vằn thắn ư, ta băm nhân cho tỷ!”

>

> Lý Thanh Tuyền kéo Lý Thanh Nhã chạy vào nhà bếp.

>

> Trương Minh Hiên châm chọc: “Đừng nói là nàng không bắt được nó, một tiểu quỷ bị thương mà không bắt nổi thì . . . chậc chậc.”

>

> Lý Thanh Tuyền xoay người, hai tay chống nạnh quê quá hóa giận la lên: “Ai nói ta không bắt được? Chẳng . . . chẳng qua ta tha cho nó một lần, chờ nó chạy xa chút mới từ từ chơi.”

>

> Lý Thanh Tuyền lẽ thẳng khí hùng nói: “Đúng rồi, là vậy đấy!”

>

> “Chậc chậc.”

>

> Lý Thanh Tuyền hừ mũi nói: “Lười để ý tới ngươi, ta đi làm vằn thắn."

>

> Chỉ chốc lát trong nhà bếp vang tiếng chặt thịt bụp bụp, tiếng Lý Thanh Tuyền la lớn gọi nhỏ.

>

> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha tản bộ trong sân nhỏ, lẩm bẩm: “Nha Nha, sao con mãi chưa lớn lên? Vũ Thần nói con đã mấy ngàn tuổi mà sao vẫn bé xíu, không lẽ thời kỳ sinh trưởng của yêu quái đều dài vậy sao?”

>

> Nha Nha mờ mịt nhìn Trương Minh Hiên: Hắn đang nói gì vậy?

>

> Lát sau két một tiếng, hoàng hậu bưng một cái hộp chậm rãi từ bên ngoài đi vào.

>

> Hoàng hậu thấy Trương Minh Hiên, cười hỏi: “Kết thúc bế quan rồi?”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu mỉm cười hỏi: “Hoàng hậu tỷ tỷ cầm cái gì vậy?”

>

> Hoàng hậu bước qua đặt cái hộp lên bàn trong sân, cười nói: “Khôm nay trong trường học Đại Phì Dương, Cảnh Đức dạy nhóm Tấn Dương làm bánh ngọt, đây là Tấn Dương làm, ta mang về cho các ngươi nếm thử.”

>

> Trương Minh Hiên lại gần xem, trong hộp có một cái bánh ngọt to, bên trên điểm xuyết một ít hoa quả. Không biết dùng nguyên liệu gì làm bánh ngọt mà sặc sỡ đủ màu, rất quái dị.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Trường học còn dạy làm bánh ngọt? Cảnh Đức tiên sinh thật lợi hại, biết làm cả bánh ngọt.”

>

> Hoàng hậu cười khổ nói: “Đều là đám nhóc đó quấn quýt Cảnh Đức tiên sinh, tất cả làm theo trong phim hoạt hình. Không chỉ bánh ngọt, còn có xe đạp, túc cầu, có cả pháo to có thể bắn người bay, khí cầu lớn chở người bay lên. Thật là vất vả cho Cảnh Đức tiên sinh.”

>

> Trương Minh Hiên tặc lưỡi nói: “Cảnh Đức tiên sinh lợi hại, làm ra cả đại pháo, ghê gớm.”

>

> Hoàng hậu cười mời: “Minh Hiên nếm thử xem.”

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu nguầy nguậy, từ khi xem thế giới động vật thì hắn tránh xa mấy thứ có màu sặc sỡ.

>

> Hoàng hậu khẽ cười: “Vậy được rồi, chờ Thanh Nhã tỷ đi ra chúng ta cùng nhau ăn. Thanh Nhã tỷ đâu?”

>

> Trương Minh Hiên chỉ nhà bếp nói: “Đang làm vằn thắn bên trong.”

>

> Hoàng hậu vừa nói vừa đi nhà bếp: “Ta đi giúp một tay.”

>

> Trong sân trở về yên tĩnh, Trương Minh Hiên nhìn bánh ngọt trong hộp lại xem Nha Nha, nói nhỏ: “Hay con nếm thử?”

>

> Nha Nha hớn hở kêu lên: “Nha Nha! Nha Nha!”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Con đồng ý rồi, vậy thử xem.”

>

> Trương Minh Hiên vươn tay móc một miếng bơ sữa, thứ này là bơ sữa đúng không? Trương Minh Hiên để sát vào xem, hắn thật không biết thứ này được làm ra như thế nào.

>

> Trương Minh Hiên đút bơ sữa vào miệng Nha Nha, bé mút bơ sữa, mặt mày hớn hở, mút một lúc sau không có mùi vị gì, bé cắn mạnh sau đó òa khóc.

>

> Trương Minh Hiên vội rút tay ra dỗ dành: "Đừng khóc, đừng khóc, con khóc cái gì? Có phải bánh ngọt ăn không ngon? Ta nói rồi mà, thứ sặc sỡ như vậy không ăn được. Không ăn, không ăn, chúng ta không ăn."

>

> Nha Nha ôm cánh tay Trương Minh Hiên khóc toáng lên. Ngón tay cứng quá, Nha Nha rất đau.

>

> Lý Thanh Tuyền thò đầu ra khỏi nhà bếp, không khách khí quát: “Ngươi lại ăn hiếp Nha Nha nhà chúng ta?”

>

> Trương Minh Hiên cười mỉa: “Khi dễ gì đâu, tự con bé khóc.”

>

> Lý Thanh Tuyền sải bước chạy đến gần Trương Minh Hiên, ôm Nha Nha từ ngực hắn, hừ một tiếng nói: “Ngươi đi làm vằn thắn đi, ta ôm Nha Nha cho.”

>

> Trương Minh Hiên cười lúng túng, xoa đầu Nha Nha rồi đi nhà bếp.

>

> Trương Minh Hiên vào nhà bếp, thấy Lý Thanh Nhã ngồi trên ghế can vỏ bánh, hoàng hậu ngồi bên cạnh làm vằn thắn, hai người nói cười.

>

> Hoàng hậu thấy Trương Minh Hiên đi vào thì trêu đùa: “Mới về đã khi dễ Nha Nha, ngươi thật giỏi, diễu võ dương oai trước mặt con nít.”

>

> Trương Minh Hiên cười gượng: “Xảy ra ngoài ý muốn thôi, ta thật sự không cố ý.”

>

> Ở trước mặt hoàng hậu thật tình là Trương Minh Hiên không nói nên lời Nha Nha khóc vì bánh ngọt.

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Đến làm vằn thắn đi!"

>

> Trương Minh Hiên mỉm cười: “Được rồi! Lúc ở trong nhà ta giỏi nhất là làm vằn thắn.”

>

> Trương Minh Hiên xắn tay áo thay vị trí Lý Thanh Tuyền, nhìn thoáng qua bánh đã gói xong, giật mình kêu lên: “Thanh Nhã tỷ, ai bao mớ bánh chèo này?”

>

> Lý Thanh Nhã nhìn mấy thứ móp méo có ú có gầy, có cái bị rách, tạm thời có thể gọi nó là bánh chèo, nhếch môi cười nói: “Mấy cái này là của Thanh Tuyền.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!