TRANG 272# 2
> Chương 543: Xin phép
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên nói: “Ta cũng đoán được là nàng ta, chậc chậc.”
>
> Hoàng hậu cười nói: “Ngươi đừng động vào, mấy cái đó đều là nàng tự mình ăn.”
>
> Trương Minh Hiên và hai người cười nói vài câu rồi cùng hoàng hậu bao bánh.
>
> Ngoài sân, Lý Thanh Tuyền ôm Nha Nha hỏi nhỏ; “Nha Nha nói cho cô cô biết có phải hắn ăn hiếp con không?”
>
> Nha Nha rưng rưng nước mắt nhìn Lý Thanh Tuyền, mắt nhỏ rất đáng yêu.
>
> Lý Thanh Tuyền ôm chặt Nha Nha: “Nha Nha ngoan, hắn là tên xấu xa, về sau chúng ta cách hắn thật xa, cô cô chơi với con.”
>
> Nha Nha nghiêng người ra ngoài vươn tay hướng bánh ngọt, la lên: “Nha Nha muốn ăn ăn!”
>
> Lý Thanh Tuyền khó hiểu nhìn bánh ngọt trong hộp, thứ đó là gì? Lý Thanh Tuyền dùng ngón tay chấm một ít bỏ vào miệng nếm thử, chợt mắt sáng rực, khá ngọt.
>
> Nha Nha rướn người, vươn hai tay chộp hướng bánh ngọt, không ngừng kêu.
>
> Lý Thanh Tuyền đã hiểu: “Nha Nha cũng muốn ăn đúng không?”
>
> Lý Thanh Tuyền móc một cục bánh ngọt bỏ vào miệng Nha Nha, cười tủm tỉm nói: “Nào, cô cô đút cho.”
>
> Nha Nha ngậm ngón tay Lý Thanh Tuyền, hút mạnh.
>
> Lý Thanh Tuyền cười tủm tỉm nhìn Nha Nha hút ngón tay mình, chợt con ngươi co rút la lên, mắt ướt lệ nhìn bé: "Nhả ra, nhả ra, con cắn cô cô làm gì?"
>
> Nha Nha cắn ngón tay Lý Thanh Tuyền không chịu ảnh, nàng gồng sức bóp miệng Nha Nha rút tay ra, đặt tay bên môi thổi, nhìn kỹ thì ngón tay có hai dấu răng sâu.
>
> Lý Thanh Tuyền vỗ mông Nha Nha: “Bé hư, bé hư, dám cắn cô cô."
>
> Nha Nha vươn tay hướng bánh ngọt, la lên: "Ăn ăn!"
>
> Lý Thanh Tuyền do dự một chút, dùng linh lực bao cục nhỏ bánh ngọt bỏ vào miệng Nha Nha.
>
> Một lúc lâu sau Trương Minh Hiên bưng từng tô bánh chèo mới ra lò đặt lên bàn, mọi người cười nói bắt đầu ăn bánh chèo. Trong tiếng cười vui xen lẫn tiếng cãi nhau của Trương Minh Hiên và Lý Thanh Tuyền tràn ngập trong sân.
>
> Ăn cơm chiều xong Lý Thanh Tuyền hậm hực đi rửa chén, mọi người tán dóc một lúc trong sân rồi giải tán.
>
> Két một tiếng Trương Minh Hiên đẩy mở cửa phòng đi vào trong, hắn hít sâu, vẫn là mùi hương quen thuộc, yên lòng.
>
> Trương Minh Hiên nằm phịch trên giường phát ra tiếng rên rỉ dụ người, trong nhà thoải mái hơn. Hắn lăn qua lăn lại trên giường.
>
> Giọng Trương Tiểu Phàm vang trong óc: "Hôm nay không đăng chương mới?”
>
> Trương Minh Hiên lười biếng nói: “Không đăng, mới về nhà, cho ta nghỉ ngơi một chút đi.”
>
> Long Thiên Ngạo tặc lưỡi: “Vừa đi ra đã thả lỏng, ngươi không sợ mới ra địa ngục địa phủ chớp mắt vào thiên lao Thiên Đình sao?”
>
> Trương Minh Hiên nghi ngờ nói: “Không đâu? Bọn họ không đến mức ác vậy đi? Nói sao thì ta là tiểu lão gia của Tiệt giáo!”
>
> Long Thiên Ngạo nói: “Tính theo bối phận thì ngươi phải kêu Ngọc Đế một tiếng tiểu sư thúc. Miễn Ngọc Đế không làm quá mức đối với ngươi thì không thành vấn đề.”
>
> Trương Minh Hiên nuốt nước miếng, hình như đúng thật, nhưng mệt quá, không muốn đăng chương. Ta muốn đi ngủ, ta cần nghỉ ngơi.
>
> Trương Tiểu Phàm nói: “trong mấy ngày ở địa ngục ta đã làm ra ba anh hùng mới.”
>
> Trương Minh Hiên nghi hoặc nói: "Cái gì?"
>
> Trương Tiểu Phàm nói: nói: "Dao Cơ công chúa, Dương Mi Ma Thần, Trấn Nguyên Tử đại thần."
>
> Mắt Trương Minh Hiên sáng rực vui vẻ nói: “Vậy thì tốt rồi, cứ nói là ta đang làm anh hùng, không có thời gian đổi mới."
>
> Long Thiên Ngạo tặc lưỡi rõ to.
>
> Nói làm liền làm, Trương Minh Hiên bật dậy móc di động ra viết một chương mới.
>
> [Đơn xin phép
>
> Các bạn đọc thân mến, mọi người khỏe.
>
> Vì phải dốc hết sức chế tạo anh hùng đặt riêng của thi đấu Thần Thoại Hồng Hoang nên hôm nay ngừng đăng một ngày, mong các bạn đọc giả thông cảm. Ngày mai ba vị anh hùng cùng đăng lên mạng, kính thỉnh mong đợi!
>
> Chúng ta hẹn ở thi đấu Thần Thoại Hồng Hoang, không gặp không về.]
>
> Nhấn nút đăng.
>
> Trương Minh Hiên đắc ý nói: "Giải quyết!"
>
> Long Thiên Ngạo cảm thán nói: “Xem ngươi quen tay như thế suy ra đây không phải lần đầu tiên làm đúng không?”
>
> Trương Minh Hiên nghiêm nghị phê phán: "Nói nhảm!"
>
> Sau đó Trương Minh Hiên cợt nhả nói: “Cái này gọi là thiên phú dị bẩm!"
>
> Long Thiên Ngạo: ". . . "
>
> Trương Tiểu Phàm: ". . . "
>
> Tiêu Viêm lên tiếng: “Điều này đáng giá kiêu ngạo sao?”
>
> Khổng viện. Nhan Hồi đang chờ chương mới, ngắm trăng sáng sao thưa, lòng buồn phiền. Nho Đạo Chí Thánh ngày càng nhiều chương, trên mạng càng khẳng định Khổng viện nắm giữ cách tu luyện tài hoa, áp lực phô thiên cái địa ập đến, Nhan Hồi rầu rụng tóc.
>
> Di động vang hai tiếng tít tít, mắt Nhan Hồi sáng rực mở ra xem.
>
> Đơn xin phép? Là sao?
>
> Nhan Hồi xem nội dung xong tức điện, hóa ra hôm nay ngừng đăng chương.
>
> Nhan Hồi bực bội nói: “Kỳ cục, ngày càng kỳ cục. Ban đầu năm mươi chương, sau đó mười chương, rồi năm chương, bây giờ không có cả năm chương trực tiếp ngừng đăng, quá kỳ cục.”
>
> Thành Trường An.
>
> Lý Thế Dân đang phê tấu chương mở miệng hỏi: “Đã đăng chương mới chưa?”
>
> Đức Toàn cung kính khom người mỉm cười nói: “Không có chương mới thưa bệ hạ, Trương công tử xin phép nói là hôm nay bận làm anh hùng mới cho thi đấu Thần Thoại Hồng Hoang, ngừng đăng chương một ngày.”
>
> Lý Thế Dân cầm bút khựng lại nhỏ một giọt mực trên tấu chương, hừ một tiếng nói: "Hắn càng lúc càng lười."
>
> Đức Toàn chần chừ, nói nhỏ: "Bệ hạ, thái tử điện hạ lại hỏi nô tài về hoàng hậu nương nương, hình như điện hạ biết chút tin tức.”
>
> Lý Thế Dân bình tĩnh nói: “Mặc kệ hắn.”
>
> Đức Toàn gật đầu cười nói: "Nô tài đã hiểu.”
>
> Đức Toàn chợt nhớ ra: “A, mới rồi hoàng hậu nương nương có gửi tin đến.”
>
> Khóe môi Lý Thế Dân cong lên, gác bút ngự lên giá bút, ra lệnh: “Đưa di động đây.”
>
> Đức Toàn cầm di động cung kính đưa cho Lý Thế Dân.
>
> Lý Thế Dân mở ra xem tin tức của hoàng hậu, có hai video và mấy tấm hình. Một video quay Tấn Dương và một đám tiểu thỏ tử yêu làm theo Cảnh Đức chỉ dạy, cả đám nghiêm túc làm gì đó trong thau. Dưới video có mấy tấm hình nhiều màu, một cái ghi âm.
>
> Lý Thế Dân nhìn hình chụp Tấn Dương lem luốc như mèo nhưng trông rất vui vẻ, y cảm thấy lòng ấm áp. Lý Thế Dân mở ghi âm ra.
>
> Giọng hoàng hậu tràn đầy ý cười truyền ra từ ống loa: “Hôm nay Cảnh Đức tiên sinh dạy chúng làm bánh ngọt, Tấn Dương rất chăm chỉ học, làm rất tốt. Con bé tặng bánh ngọt đầu tiên cho ta, đáng tiếc chàng không ăn được.”
>
> Lý Thế Dân nhìn hình chụp nhiều màu, biểu tình trìu mến và hướng tới, chợt mở miệng nói: “Đức Toàn, ngày mai trẫm muốn ăn bánh ngọt."
>
> Đức Toàn cung kính khom người nói: “Tuân lệnh!”
>
>
>
>