TRANG 273# 1
> Chương 544: Trương Minh Hiên nói dối luôn mồm
>
>
>
>
>
>
> Lý Thế Dân mở video thứ hai ra, chợt con ngươi co rút. Trong video là Lý Thanh Tuyền và Trương Minh Hiên vừa ăn cơm vừa cãi nhau trong sân. Lý Thanh Nhã ngồi một bên bưng bát mỉm cười nhìn hai người.
>
> Đức Toàn thò đầu lại gần nhìn, cười nói: "Vương gia bế quan về rồi.”
>
> Đức Toàn cẩn thận góp lời: "Bệ hạ, gần trên mạng đều thảo luận về Khổng viện thúc đẩy tài hoa, bệ hạ thấy có nên hỏi vương gia tìm hiểu một chút không?”
>
> Lý Thế Dân ngẫm nghĩ, nói: “Cũng tốt, việc thúc đẩy tài hoa rất quan trọng, Đại Đường ta cần chuẩn bị sẵn sàng trước.”
>
> Lý Thế Dân xoay người liếc Đức Toàn một cái, Đức Toàn hiểu ý khom người cúi đầu lùi hai bước.
>
> Lý Thế Dân cười tủm tỉm nhắn tin cho hoàng hậu: Vô Cấu, Tấn Dương nhà chúng ta thật hiếu thảo, bánh ngọt ăn ngon không?
>
> Hoàng hậu trả lời ngay: Ăn rất ngon, rất ngọt.
>
> Lý Thế Dân cười ngoác mồm nhắn: Ta cũng muốn ăn, làm sao bây giờ? Ta muốn nàng đút cho ta.
>
> Hoàng hậu: [ngại ngùng] Nhị ca.
>
> Xương Lý Thế Dân tê dại, đáp lại: Nhớ nàng quá, không có nàng ở bên cạnh giờ ta không ngủ ngon.
>
> Hoàng hậu: [lo lắng] Vậy ta trở lại bên chàng nhé?
>
> Lý Thế Dân từ chối ngay: Không được, Trương Minh Hiên đã nói hung thủ giết nàng còn ở Trường An, nàng trở về nhất định có nguy hiểm, cứ nhìn nàng thế này là tốt rồi.
>
> Hai người ngọt ngào trên điện thoại di động một lúc lâu mới lưu luyến thiết tha tạm biệt.
>
> Lý Thế Dân tắt khung trò chuyện với hoàng hậu, sắc mặt trở lại trạng thái không lộ vui giận, mở mục webcam với Trương Minh Hiên ra, nhấn nút mời.
>
> Vang mấy tiếng tít tít, màn hình sáng lên, mặt Trương Minh Hiên hiện ra trên màn hình. Hắn ưỡn ngực ngồi trên ghế, cau mày dường như đang suy nghĩ chuyện gì.
>
> Lý Thế Dân lên tiếng trước: “Tiêu Dao Thần quân!”
>
> Trương Minh Hiên nghe Lý Thế Dân kêu thì ngước mặt lên, dường như lúc này mới thấy y, chợt hỏi: “Bệ hạ tìm ta có chuyện gì?”
>
> Miệng hỏi nhưng Trương Minh Hiên vẫn thẫn thờ, dường như gặp việc khó gì.
>
> Lý Thế Dân hơi cau mày, bình tĩnh hỏi: “Ngươi đang làm gì? Hình như gặp việc khó?”
>
> Trương Minh Hiên gãi đầu nhăn mặt nói: “Đang làm anh hùng mới, rắc rối quá.”
>
> Lòng Lý Thế Dân máy động, mới rồi Đức Toàn có nói chuyện này, hình như hắn còn xin phép nghỉ.
>
> Lý Thế Dân nhìn Trương Minh Hiên hoảng hốt tinh thần, đành bảo: "Thôi, không có chuyện gì quan trọng, ngày mai sẽ tìm ngươi tâm sự sau, ngươi đi làm chuyện của mình đi.”
>
> Trương Minh Hiên mờ mịt khẽ ừ, tắt webcam.
>
> Trong nhà gỗ, vừa tắt webcam Trương Minh Hiên lại phơi phới, hắn ngã nhào xuống giường, vui vẻ lật người lại.
>
> Trương Tiểu Phàm phê phán: “Rõ ràng ngươi không có việc gì nhưng tại sao lừa hắn?”
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt: “Không lừa hắn sẽ bị lộ, trong đơn xin phép ta đã viết bận làm anh hùng.”
>
> Trương Minh Hiên hưng phấn nói: “Có Lý Thế Dân làm chứng chắc mọi người sẽ tin.”
>
> Long Thiên Ngạo la lên: “Các ngươi thấy chưa! Suy nghĩ đầy đủ mọi mặt như thế thì tuyệt đối không phải lần đầu tiên!”
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt: “Biến đi!”
>
> Thiên Đình.
>
> Hạo Thiên Kính lơ lửng trước mặt Ngọc Đế, y nhìn thấy hết màn biểu diễn của Trương Minh Hiên, cười khẩy.
>
> Thiên ngoại, cung Oa Hoàng.
>
> Thanh Loan nhìn Vân Kính trôi nổi giữa trời, Trương Minh Hiên đang nằm trên giường, gác chân đung đưa, nhàn nhã chơi di động.
>
> Thanh Loan nói: “Nương nương, hắn như vậy mà là làm anh hùng sao?”
>
> Thải Phượng ở bên cạnh cười xúi giục: “Làm anh hùng gì, rõ là thật sự làm biếng. Nương nương, phải trừng phạt hắn!”
>
> Mắt Thanh Loan sáng rực nói: “Nương nương, ta mới làm một bộ váy tiên vừa lúc hợp kích cỡ của Trương Minh Hiên.”
>
> Nữ Oa nương nương cười nói: “Thôi, tha cho hắn lần này.”
>
> Thanh Loan thất vọng nói: "Được rồi!"
>
> Trên mạng đầy rẫy tiếng oán than, bên dưới Nho Đạo Chí Thánh tăng hàng trăm ngàn tin nhắn, không biết bao nhiêu người chờ chương mới trằn trọc đêm khuya.
>
> Nhiều đại nhân vật từ bi tha cho, Trương Minh Hiên có kinh không hiểm vượt qua một buổi tối nằm trên giường thoải mái.
>
> Ngủ một giấc đến trời sáng trưng.
>
> Ring ring ring ring ring ring!
>
> Tiếng chuông điện thoại di động réo rắt vang lên, Trương Minh Hiên mơ hồ chộp lấy, lẩm bẩm: “Ai vậy?”
>
> Trương Minh Hiên giơ di động đến trước mặt xem, ủa, là Lý Thế Dân.
>
> Đầu óc Trương Minh Hiên tỉnh táo lại, mới sáng sớm tìm ta không lẽ có việc gì gấp?
>
> Trương Minh Hiên một giây xuống giường, sau đó xuất hiện trong lương đình ở vườn hoa, tinh thần phấn chấn, phong độ phiên phiên.
>
> Trương Minh Hiên nhấn nút nhận webcam, cười chào: “Chào bệ hạ buổi sáng.”
>
> Lý Thế Dân mặc long bào ngồi trong cung điện, sau lưng là bình phong vẽ bản đồ cương vực.
>
> Lý Thế Dân mỉm cười nói: “Không còn buối sáng, trẫm đã chầu triều sớm xong rồi.”
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt ở trong lòng, ngươi đang nói móc ta sao?
>
> Ánh mắt Lý Thế Dân trầm xuống, hỏi: “Ngươi có biết tin đồn trên mạng không?”
>
> Tin đồn? Đồn cái gì?
>
> Trương Minh Hiên tỏ vẻ mấy ngày nay luôn bị hành chết đi sống lại trong địa phủ, hắn không để ý tin đồn gì đó.
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Trên mạng có nhiều tin đồn, không biết bệ hạ nói tin nào?”
>
> Lý Thế Dân bực bội nói: “Ngươi cũng muốn đánh trống lảng với ta? Ta đang hỏi là Nho gia thật sự sắp thúc đẩy cách tu luyện tài hoa sao?”
>
> Cách tu luyện tài hoa? Nho gia lợi hại dữ vậy, đã nghiên cứu ra cách tu luyện tài hoa?
>
> Trong óc Trương Minh Hiên khoảnh khắc xẹt qua suy nghĩ này, hắn hỏi thầm: “Trương Tiểu Phàm, chuyện này là sao?”
>
> Trương Tiểu Phàm đưa một chuỗi tin tức, trong đầu Trương Minh Hiên xẹt qua các hình chụp lại khung chat.
>
> Trương Minh Hiên đã hiểu có chuyện gì, hắn định trả lời Lý Thế Dân là không có chuyện đó, toàn là tin đồn, nhưng lời đến bên môi bị hắn nuốt ngược vào bụng. Chuyện này có không gian làm thành hiện thực.
>
> Lý Thế Dân thấy Trương Minh Hiên ngập ngừng thì biểu cảm nghiêm túc hỏi: “Có chuyện gì không tiện nói?”
>
> Trương Minh Hiên cắn răng nói: “Ta vốn hứa với Nhan Hồi tiên sinh không nói ra, nhưng ai kêu quan hệ giữa hai ta tốt. Nể hoàng hậu và Tấn Dương nên ta sẽ giúp bệ hạ một tay!”
>
> Khóe môi Lý Thế Dân run rẩy, câu này nghe là lạ, đó là thê tử và nữ nhi của ta!
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: “Đúng vậy, Khổng viện định thúc đẩy công pháp tu luyện tài hoa, ta viết dựa theo yêu cầu của Nhan Hồi vì để giới thiệu tài hao cho người trong thiên hạ, giảm bớt lực cản khi thực hành.”
>
> Lý Thế Dân tin, các loại lời đồn đã sớm gieo hạt nghi ngờ trong lòng y. Không nói cái khác, chỉ riêng quan hệ giữa Lý gia và Thiên Môn sơn thì Trương Minh Hiên không cần lừa y làm gì. Lý Thế Dân nhớ mấy ngày trước Nhan Hồi thề thốt với mình là không hề thúc đẩy tài hoa gì, lòng Lý Thế Dân lạnh lẽo, cáo già đó.
>
> Trong Khổng viện.
>
> Nhan Hồi ngồi đọc sách trên tảng đá bên dòng suối nhỏ liên tục nhảy mũi hai cái.
>
> Nhan Hồi vuốt mũi nhìn trời, lẩm bẩm: “Ta có linh cảm không may.”
>
>
>
>