Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 545: Mục 546

TRANG 273# 2

> Chương 545: Phúc lợi

>

>

>

>

>

>

> Mắt Lý Thế Dân lóe tia lo lắng nói: “Người đọc sách ở Đại Đường không chỉ có ngàn vạn, quan hệ chồng chéo lên nhau, nếu để họ nắm giữ năng lực siêu phàm thì thiên hạ bị loạn.”

>

> Trong đầu Lý Thế Dân hình dung cấu tạo xã hội được miêu tả trong Nho Đạo Chí Thánh, Khổng viện siêu nhiên bên ngoài, thánh hiền bao trùm hoàng quyền. Lòng Lý Thế Dân buồn phiền.

>

> Lý Thế Dân nhìn Trương Minh Hiên, hỏi: “Có thể ngăn cản Khổng viện làm việc không?”

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu nói: “Không được, bọn họ đã chuẩn bị sẵn sàng, hơn nữa thúc đẩy tài hoa có lợi cho nhân tộc.”

>

> Lý Thế Dân không cam lòng gặn hỏi: “Thật sự không được?”

>

> Trương Minh Hiên do dự nói: “Nếu bệ hạ lo Nho gia một nhà độc quyền từ đó độc tôn thiên hạ thì ta có đề nghị thế này.”

>

> Mắt Lý Thế Dân sáng rực nói: “Mời nói!”

>

> Trương Minh Hiên cười bảo: “Bệ hạ có nghe nói về chư tử bách gia không?"

>

> Mắt Lý Thế Dân mờ mịt sau đó trong trẻo, nói: "Đương nhiên biết, chư tử bách gia là học thuyết bách gia nổi lên vào thời kỳ xuân thu mấy vạn năm trước. Sau xuân thu bách gia lần lượt ẩn thế, mãi đến sau triều Hán trục xuất bách gia, độc tôn học thuật Nho gia thì ít khi thấy tung tích bách gia, dù nhập thế cũng chỉ có vài người ít ỏi.”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Mấy ngày trước có người bách gia đến tìm ta, tuy bọn họ ẩn tu lánh đời nhưng vẫn rất lo cho bách tính thiên hạ. Nho gia đột nhiên mở rộng tài hoa khiến bọn họ sinh lòng lo âu, đặc biệt đến tìm ta hỏi cách.”

>

> Mắt Lý Thế Dân sáng rực hỏi: “Có cách gì?”

>

> Khóe môi Trương Minh Hiên cong lên ý cười như có như không: “Ta kêu bọn họ nhập thế, đề cử họ vào Đại Đường."

>

> Mắt Lý Thế Dân sâu thẳm: "Bách gia nhập thế?"

>

> Đệ tử của bách gia đương nhiên là nhân kiệt một thế hệ được sàn lọc kỹ càng, khi đệ tử bách gia cùng tuôn vào Đại Đường thì Đại Đường sẽ thành chiến trường của họ. Lý Thế Dân thầm hút không khí lạnh, khó thể tưởng tượng sẽ là tình huống đáng sợ cỡ nào. E rằng nguyên Đại Đường bị bọn họ giao đấu làm cho đảo điên Càn Khôn, xã tắc nghiêng đổ.

>

> Lý Thế Dân lắc đầu nguầy nguậy, căng thẳng nói: “Không được, tuyệt đối không được!”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Bệ hạ đừng lo, bọn họ hứa với ta sẽ không khuấy động mưa gió trong Đại Đường. Họ đến Đại Đường có hai mục đích, một là mở học viện tuyên truyền học thuyết, hai là giám thị chế hoành Nho gia không cho làm xằng làm bậy."

>

> Lý Thế Dân nghi ngờ hỏi: “Làm sao ngươi biết bọn họ không phải đang lừa ngươi?”

>

> Trương Minh Hiên đổi đề tài: “Bệ hạ có thể tiếp xúc với người trong giới tu luyện đúng không?”

>

> Lý Thế Dân gật đầu. Giống như ngày xưa dưới trướng Trụ Vương có nhiều kỳ nhân dị sĩ, Lý Thế Dân trừ Đạo Minh ra có một số người tu đạo luyện khí hiệu lực cũng không lạ.

>

> Khóe môi Trương Minh Hiên cong lên kiêu ngạo nói: “Nếu vậy thì bệ hạ nên biết địa vị của ta trong giới tu luyện, người của bách gia không có lá gan làm trái ý chỉ của ta. Ai làm trái thì ta một người một kiếm có thể diệt sạch đạo thống của họ.”

>

> Lý Thế Dân nhớ những cung phụng lộ biểu tình e sợ khi nhắc đến Trương Minh Hiên, hơi đồng ý cách nói của hắn, tai họa này đúng là rất lợi hại.

>

> Lý Thế Dân nghiêm túc nói: “Ngươi có thể bảo đảm bọn họ không làm bậy trong Đại Đường?”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Nếu bọn họ xằng bậy thì bệ hạ cứ trực tiếp liên lạc với ta, ta sẽ giải quyết họ giúp bệ hạ.”

>

> Trương Minh Hiên cảm thán nói: "Có thể chế hoành Nho gia chỉ có bách gia, bọn họ tranh đấu với nhau mấy vạn năm, hiểu rõ về nhau nhất.”

>

> Lý Thế Dân trầm giọng nói: “Rốt cuộc ngươi nói gì với họ? Ta cần biết trước mới dễ ứng đối.”

>

> Trương Minh Hiên cười tủm tỉm: “Ta làm việc thì bệ hạ cứ yên tâm, chắc chắn sẽ không hố bệ hạ.”

>

> Lý Thế Dân bỗng thấy thót tim, không yên lòng chút nào.

>

> Trương Minh Hiên nói nhỏ: “Ta tranh thủ rất nhiều phúc lợi cho bệ hạ!”

>

> Mắt Lý Thế Dân sáng rực, phúc lợi?

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Ta kêu Binh gia dạy tướng lĩnh trong quân của bệ hạ chịu không?”

>

> Lý Thế Dân kích động nói: "Đương nhiên đồng ý!”

>

> Trương Minh Hiên cười tự tin: “Ta kêu Pháp gia bồi dưỡng nhân tài xử án, biên sửa luật pháp cho bệ hạ được không?”

>

> Mắt Lý Thế Dân sáng rực gật đầu lia: “Được!”

>

> Trương Minh Hiên cười híp mắt nói: "Ta kêu Nông gia bồi dưỡng thu hoạch sản xuất cao cho bệ hạ được không?”

>

> Mắt Trương Minh Hiên sáng lấp lánh, dân đặt ăn lên hàng đầu, không có thứ gì quan trọng hơn thức ăn.

>

> “Ta kêu Y gia bồi dưỡng đại phu cho bệ hạ.”

>

> “Ta kêu Mặc gia dạy kỹ thuật cho bách tính bình thường của Đại Đường, để họ có cái nghề, còn giúp Đại Đường thay đổi công cụ.”

>

> “Ta kêu Tạp gia mở công ty bảo hiểm, còn về công ty bảo hiểm là cái gì thì hiện tại bệ hạ không cần biết, đến lúc đó sẽ nói tỉ mỉ cho nghe.”

>

> Lý Thế Dân kích động nói: “Không cần nói nữa, khi nào họ đến?”

>

> Trương Minh Hiên cười tủm tỉm: “Nhanh, sắp rồi, đến lúc đó còn phải nhờ Đường Hoàng giúp đôi chút.” Hắn lắc đầu cảm thán: “Bọn họ vốn định đi quốc gia khác, vì kéo họ đến Đại Đường mà ta tốn công rất nhiều.”

>

> Lý Thế Dân nghiêm túc ôm quyền vái chào Trương Minh Hiên: “Lý Thế Dân bái tạ thần quân.”

>

> Lý Thế Dân nghiêm túc làm Trương Minh Hiên hơi ngợng, cười nói: “Không có gì, đây là việc ta nên làm, nói sao thì bệ hạ là phụ thân của Tấn Dương.”

>

> Khóe môi Lý Thế Dân co giật, nghe thật kỳ cục.

>

> Lý Thế Dân cảm kích nói: "Đa tạ!"

>

> Hai người trò chuyện một lúc rồi cúp máy.

>

> Giọng Long Thiên Ngạo vang lên trong đầu Trương Minh Hiên: “Chậc chậc, làm bằng hữu của ngươi thật xui xẻo, khi cần bán liền bán.”

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: “Bán một Nhan Hồi có thể cho bách tính thiên hạ được lợi thì Nhan Hồi chết cũng không oán, có thể ngậm cười chín suối, ta cũng công đức vô lượng.”

>

> Long Thiên Ngạo thầm chắt lưỡi, nói nhỏ với Tiêu Viêm: “Ngươi có phát hiện là da mặt bản thể ngày càng dày không? Học được nói dối, hố bằng hữu càng tâm ngoan thủ lạt.”

>

> Tiêu Viêm nói nhỏ: “Không uổng là nam nhân đi ra từ địa ngục, trái tim đen thui.”

>

> Phong Vân Vô Kỵ lạnh như khối băng đột nhiên xen lời: “Đây là giác ngộ của bản thể trong địa ngục, đường tu luyện vốn không có bằng hữu, đại đạo chỉ có một người đơn độc đi.”

>

> Tiêu Viêm và Long Thiên Ngạo rụt cổ, không ngờ khối băng cũng tham gia vào cuộc tán dóc.

>

> Trương Minh Hiên ngồi trong lường đình, ngón tay gõ mặt bàn, nhủ thầm: “Trương Tiểu Phàm, liên lạc với người của bách gia, kêu họ đi tìm Đường Hoàng xây dựng trường kỹ thuật, trường quân đội, trường y, công ty bảo hiểm.”

>

> Trương Tiểu Phàm nói: “Biết.”

>

> Chốc lát sau di động của Trương Minh Hiên không ngừng reo chuông, đều là tin nhắn cảm tạ của bách gia.

>

> Trương Minh Hiên xem tin nhắn cảm tạ lòng thầm đắc ý, ta quả nhiên là người tốt!

>

> Đọc xong tin tức Trương Minh Hiên ngồi trong lương đình thẫn thờ nhìn mặt nước. Cá linh ló đầu dưới tán lá, phun ra bong bóng rồi chìm xuống. Có con chuồn chuồn không biết từ đầu bay đến xẹt qua mặt nước để lại từng vòng sóng gợn.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!