Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 546: Mục 547

TRANG 274# 1

> Chương 546: Tuyên bố anh hùng mới

>

>

>

>

>

>

> Trong thức hải, Long Thiên Ngạo khẽ kêu: “Bản thể đang suy nghĩ sự đời sao?”

>

> Tiêu Viêm kinh ngạc nói: “Không phải đâu? Suy nghĩ sự đời là hành vi cao lớn vĩ đại hoàn toàn không dính líu gì đến bản thể đi? Ta thì thấy hắn đang suy nghĩ làm sao hố người.”

>

> Long Thiên Ngạo sờ cằm: "Có đạo lý!"

>

> Trương Tiểu Phàm chợt xuất hiện bên cạnh Long Thiên Ngạo trong thế giới Đấu Phá, vui mừng nói: “Hành trình đến địa ngục kích thích bản thể khá lớn, phỏng chừng bản thể đang chiêm nghiệm điều nhận đươc từ chuyến đi.”

>

> Phong Vân Vô Kỵ mở miệng nói: “Cũng có thể đang quy hoạch tuyến đường về sau, dù sao đến một bước này cũng nên suy nghĩ kỹ đại đạo về sau sẽ đi lên.”

>

> Tiêu Viêm nói: "Hiện tại độ phù hợp cao với bản thể là đại đạo tạo hóa và lực chi đại đạo, không biết bản thể sẽ đi đường nào?”

>

> Đám người Trương Tiểu Phàm ở trong thức hải nhìn Trương Minh Hiên trầm tư, bàn tán rôm rả, cảm giác như đứa nhóc quậy đã lớn lên, lòng họ tràn đầy vui mừng.

>

> Thật lâu sau Trương Minh Hiên bỗng nhíu mày nói: “Có phải ta đã quên điều gì không? Sao không nghĩ ra?”

>

> Bốn người Trương Tiểu Phàm đang thảo luận kịch liệt chợt ngừng bặt, không khí lặng im đầy lúng túng. Ta nghĩ ngươi lớn lên nhưng hóa ra là ngươi biến ngốc.

>

> Trương Minh Hiên hỏi thầm: “Trương Tiểu Phàm, có phải ta đã quên cái gì?"

>

> Trương Tiểu Phàm bất đắc dĩ nói: “Hôm nay đăng anh hùng mới, hôm qua chính miệng ngươi nói.”

>

> Trương Minh Hiên hiểu ra: “Phải rồi!” Hắn cười tủm tỉm nói: “Suýt quên mất, may mà có ngươi nhắc nhở.”

>

> Trương Tiểu Phàm nói với ba người rồi biến mất: “Ta trở lại đây.”

>

> Phong Vân Vô Kỵ lạnh lùng hơn: “Ta đi bế quan.”

>

> Sau đó biến mất.

>

> Tiêu viêm cười gượng: “Ta đi nghiên cứu dị hỏa.”

>

> Tiêu Viêm cũng đi mất.

>

> Long Thiên Ngạo chép miệng nói, cờ lơ phất phơ bay xuống dưới: “Được rồi, ta đi uống rượu.”

>

> Trương Minh Hiên ngồi trong lương đình, mắt thôi đờ đẫ nhìn hồ nước bên ngoài, búng tay một cái đắc ý nói: "Tiểu Phàm, đăng lên đi!”

>

> "Biết!"

>

> Trương Minh Hiên hơi chau mày lẩm bẩm: “Nghe giọng Tiểu Phàm là lạ, không lẽ Long Thiên Ngạo lại chọc giận hắn?”

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu cảm thán: “Suốt ngày chơi giỡn, nhóm người này chỉ có Phong Vân Vô Kỵ là hơi bớt lo, những người khác toàn gây rắc rối.”

>

> Trương Minh Hiên đứng dậy rời lương đình bước trên mặt cỏ. Trên bãi cỏ có cái bàn bằng dây leo, bên cạnh là ghế nằm dây leo. Hai đóa hoa vàng nhỏ mọc trên ghế nằm đung đưa theo gió.

>

> Trương Minh Hiên đến gần ghế nằm phịch xuống, cảm thán nói: "Thoải mái, một ngày không gặp như cách ba thu.”

>

> Trương Minh Hiên búng tay một cái, một cô bé to bằng ngón cái đập cánh ôm bình đồ uống từ xa bay tới, rầm một tiếng đặt đồ uống lên mặt bàn.

>

> Tiểu Thải đứng trên nắp bình bĩu môi nói: "Vừa trở về đã sai ta, còn muốn gì nữa?

>

> Trương Minh Hiên híp mắt cười tủm tỉm nói: “Làm phiền Tiểu Thải lấy thêm ít trái cây cho ta.”

>

> Tiểu Thải xoay người bay đi.

>

> Trương Minh Hiên cảm thán nói: "Đây mới là cuộc sống của con người.”

>

> Ba người Trình Xử Mặc lại trốn học núp dưới hầm trong nhà mình, ba người ngồi trong đống rau dưa chơi di động.

>

> Trình Xử Lượng nhảy mũi, càu nhàu: “Tại sao phải tốn trong hầm âm u ẩm ướt? Đi khách điếm mở phòng chẳng phải tốt hơn sao?”

>

> Trình Xử Mặc cáu kỉnh nói: "Ngươi bị ngu à, lần trước mướn phòng bị lão bản khách điếm đi tố cáo, bị ông già đánh một trận mà ngươi còn chưa nhớ đời?”

>

> Trình Xử Bật lặng lẽ bổ sung: “Còn có lần trước, rồi lần trước của trước.”

>

> Trình Xử Lượng không phục nói: “Vậy sao phải chui xuống hầm? Còn là hầm của nhà chúng ta?”

>

> Trình Xử Mặc đắc ý nói: “Cái này gọi là nơi nguy hiểm nhất là an toàn nhất, chắc chắn ông già không đoán được chúng ta tốn trong nhà mình, ha ha ha ha!”

>

> Trình Xử Lượng lười nói nữa, mở Thần Thoại Hồng Hoang ra, khẽ kêu: “Thần Thoại Hồng Hoang đổi mới, anh hùng mới đăng lên rồi!”

>

> Trình Xử Mặc hưng phấn hỏi: “Dao Cơ của ta đi ra?”

>

> Trình Xử Bật khẽ thở dài: “Đại ca, không muốn sống cũng đừng kéo chúng ta chết chung! Coi chừng Thiên Đế đánh chết ngươi.”

>

> Trình Xử Mặc không quan tâm la lên: “Lảm nhảm cái gì, mở ra chơi!”

>

> Ba huynh đệ rất rộng rãi mua luôn hai anh hùng mới ra.

>

> Tên: Dao Cơ công chúa

>

> Giới thiệu: Đến từ Thiên Đình . . .

>

> Nghề nghiệp: Pháp sư.

>

> Kỹ năng: Thiên Hà kiếm khí, Đào Sơn Chi Lạc, Bích Hà Thần Đăng.

>

> Tên: Trấn Nguyên Đại Tiên

>

> Giới thiệu: Đến từ thiên địa viễn cổ sơ khai . . .

>

> Nghề nghiệp: Pháp chiến.

>

> Kỹ năng: Tụ Lý Càn Khôn, Nhân Tham Quả Thụ, kết giới Địa Tiên.

>

> Còn anh hùng thứ ba thì hai người nhìn mà khóc thầm. Quá mắc, đến một vạn TT tệ, bọn họ bị cắt giảm gần hết tiền tiêu nên không mua nổi, chỉ có thể chảy nước miếng nhìn thuộc tính của anh hùng thứ ba.

>

> Tên: Dương Mi Ma Thần

>

> Giới thiệu: Đến từ truyền thuyết, có tin đồn là Hỗn Độn Ma Thần, sư phụ của Trấn Nguyên Đại Tiên

>

> Chức nghiệp: Pháp sư, phụ trợ.

>

> Kỹ năng: Thu thủ, triệu hoán, truyền tống, phá toái, về thành.

>

> Giới thiệu lai lịch của Dương Mi chỉ có hai câu ít ỏi.

>

> Ba tiểu tử Trình gia mếu máo nhìn giới thiệu của Dương Mi Đại Tiên, có đến năm kỹ năng! Là năm kỹ năng, quá oách!

>

> Ba người mua anh hùng xong bắt đầu ghép cặp, kết thúc ghép cặp.

>

> Trong một tòa thành trì, một thanh niên mười mấy tuổi trợn to mắt nhìn danh sách ghép cặp, từ trên xuống là Hỗn Thế Ma Vương, Trình gia Đại Ma Vương, Trình gia Nhị Ma Vương, Trình gia Tam Ma Vương, Tam Kim.

>

> Thanh niên gõ chữ: “Các ngươi là người một nhà sao?”

>

> Hỗn Thế Ma Vương: "Oa ha ha, các ngươi dám trốn học "

>

> Trình gia Đại Ma Vương: “. . .”

>

> Trình gia Nhị Ma Vương: “. . .”

>

> Trình gia Tam Ma Vương: “. . .”

>

> Khỏi phải nói, ván này không chơi được, ba người Trình Xử Mặc ngồi trong hầm nghe rõ sân bên trên vang tiếng quát của Trình Giảo Kim.

>

> Trình Xử Lượng nuốt nước miếng hỏi: “Ca, chúng ta ở đây an toàn không?”

>

> Trình Xử Mặc gật đầu nghiêm túc nói: "Yên tâm đi, chắc chắn ông già sẽ không tìm thấy nơi này."

>

> Trình Xử Bật lặng im nhìn Trình Xử Mặc, sao không đáng tin chút nào.

>

> Két một tiếng, cửa trên hầm bị mở ra, một tia sáng chiếu vào.

>

> Trình Xử Bật thầm thở dài, quả nhiên là vậy, khi Trình Xử Mặc nói không có việc gì thì luôn xảy ra chuyện.

>

> Trình Xử Lượng ngước nhìn nắp bị mở ra, thì thào: “Chẳng phải ngươi nói sẽ không bị tìm thấy ư?"

>

> Một người mặc đồ người hầu từ bên ngoài ló vào, kinh ngạc kêu lên: “Sao các thiếu gia ở chỗ này?”

>

> Trình Xử Mặc câm nín: “Ta quên mất bọn họ sẽ nấu cơm?”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!