Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 548: Mục 549

TRANG 275# 1

> Chương 548: Trương Minh Hiên tròn xoe mắt

>

>

>

>

>

>

> Trương Tiểu Phàm hỏi trong đầu hắn: "Ngươi xác định?"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Đương nhiên!" Hắn cười gian nói: “Ở địa phủ mấy ngày nay làm ta ức chế chết, đang cần trút cơn tức. Thủy Hỏa Đồng Nhi, sư huynh đến đây!”

>

> Tiếp theo là các loại ngược giết của Trương Minh Hiên - Hậu Nghệ dành cho Thông Thiên giáo chủ - Dương Mi. Dù Thông Thiên giáo chủ - Dương Mi đổi vị trí với người khác thì Trương Minh Hiên vẫn đuổi theo không bỏ, nhét hành các kiểu.

>

> Đường giữa. Trấn Nguyên Tử - Dương Mi cũng bị Huyền Vũ - Trấn Nguyên Tử đánh đến nghi ngờ cuộc đời. Trấn Nguyên Tử thật sự bị Trấn Nguyên Tử trong trò chơi ngược, cái này vui đây. Dương Mi rất mạnh, có nhiều kỹ năng, nhưng cũng vì quá nhiều kỹ năng nên độ khó điều khiển nhân vật cũng tăng cao, chơi lần đầu tiên bị ngược chẳng có gì lạ.

>

> Tầng trời thứ ba mươi ba. Vũ Dư Thiên im ắng, trong núi rừng, chim muôn sâu cá nằm sấp dưới đất run cầm cập, thiên địa tràn ngập không khí nặng nề, mưa gió sắp đến.

>

> Trong một tòa cung điện. Vô Đương Thánh Mẫu chơi trò chơi đổ mồ hôi lạnh. Tiểu sư đệ có thù với sư phụ sao? Lá gan to cỡ nào mới dám đuổi giết sư phụ?

>

> Trò chơi kết thúc, Trương Minh Hiên ra khỏi trò chơi, thỏa mãn nhàn nhã nằm trên ghế nằm. Thấy không, xem ta trị được ngươi, a, thật là thoải mái.

>

> Di động reo chuông, Trương Minh Hiên cầm lên xem, là Vô Đương Thánh Mẫu.

>

> Vô Đương Thánh Mẫu: Tiểu sư đệ có sao không? Có phải lúc ở địa ngục nguyên thần đã bị tổn hại?

>

> Trương Minh Hiên cười tủm tỉm đáp lại: Ta không sao, rất khỏe, đa tạ sư tỷ quan tâm.

>

> Vô Đương Thánh Mẫu: Không sao? Nếu không sao thì sao ngươi dám đối xử với sư phụ như vậy???

>

> Tiêu Dao Thần quân: [cười to] Sư tỷ, ta đã nói rồi, sư phụ đã bế quan, là Thủy Hỏa Đồng Tử chơi di động của sư phụ.

>

> Vô Đương Thánh Mẫu: [mồ hôi lạnh] Nhưng sư phụ xuất quan rồi, mới nãy ta có thấy sư phụ!

>

> Tiêu Dao Thần quân [kinh khủng] Gì? Sư tỷ đừng hù ta.

>

> Vô Đương Thánh Mẫu: Nguyên Vũ Dư Thiên đang tràn ngập không khí túc sát, mây đen bao trùm thiên địa, sấm sét đùng đùng như kiếm cắt hư không, rất đáng sợ.

>

> Tiêu Dao Thần quân: ! ! ! ! ! ! Giả! Giả! Chắc chắn sư tỷ đang lừa ta!

>

> Vô Đương Thánh Mẫu: Ha ha ha, tiểu sư đệ, ngươi tự cầu nhiều phúc đi.

>

> Trương Minh Hiên rút ra khung chat, tê liệt nằm xuống ghế, hóa đá.

>

> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Tiêu rồi, tàn đời, chắc chắn sư phụ rất tức giận.”

>

> Trương Minh Hiên ngước đầu lên cẩn thận nhìn bầu trời, chắc sẽ không có sấm sét đột nhiên từ trên trời giáng xuống đi?

>

> Trương Minh Hiên ngồi dậy nói: “Không được, phải bù đắp lại, ta không thể ngồi chờ chết.”

>

> Trương Minh Hiên vội cầm di động liên lạc với Ngọc Đế.

>

> Tiêu Dao Thần quân: Bệ hạ cát tường!

>

> Ngọc Hoàng Đại Đế: Ha ha, khách sáo quá.

>

> Tiêu Dao Thần quân: [khuôn mặt tươi cười] Cầu bệ hạ giúp đỡ chút.

>

> Ngọc Hoàng Đại Đế: Giúp chuyện gì?

>

> Tiêu Dao Thần quân: Lại đánh một ván với sư phụ của ta.

>

> Ngọc Hoàng Đại Đế: [kinh ngạc] Sao vậy? Ngươi giết chưa đã? Ta không giúp ngươi được, Thông Thiên sư huynh sẽ đánh ta tơi bời.

>

> Tiêu Dao Thần quân: [khóc lớn] Bệ hạ cứu mạng! Ta định để sư phụ giết ta một ván, nếu không thì ta tàn đời!

>

> Ngọc Hoàng Đại Đế: [cười to] Thì ra ngươi định làm như vậy.

>

> Tiêu Dao Thần quân: [khóc lớn] Cầu bệ hạ hỗ trợ.

>

> Ngọc Hoàng Đại Đế: [bất đắc dĩ] Không được, sư huynh đã xuống mạng rồi, phỏng chừng sẽ không nhận lời mời chơi nữa. Hôm nay bị giết thảm như vậy, phỏng chừng sư huynh kiêu ngạo của ta sẽ không chơi trò chơi trong một thời gian, ngươi hãy yên tâm ở nhà chờ chết đi.

>

> Trương Minh Hiên ngơ ngác thì thào: “Tiêu rồi, tàn đời thật.”

>

> Trên mạng rất nhiệt tình với ba anh hùng mới ra. Đặc biệt Dao Cơ công chúa xinh đẹp trang nhã dễ bán nhất. Nhiều người mua Dương Mi phát hiện nhân vật này rất yếu. Nhưng có người dùng Dương Mi quét ngang toàn trường, loại người này đều là cao thủ trong cao thủ trong chơi, ví dụ Thái Thượng Lão Quân mang theo Lý Thanh Tuyền tung hoành vô địch, chơi Dương Mi siêu thần, Dương Mi ở trong tay lão giống như người sống.

>

> Có nhiều người rất tò mò thân phận Hỗn Độn Ma Thần của Dương Mi, nhưng đều ăn ý không tìm Trương Minh Hiên hỏi.

>

> Giữa trưa, Tấn Dương nhảy nhót chạy đến sau lưng Trương Minh Hiên, ôm cổ hắn làm nũng kêu lên: "Hoàng thúc!"

>

> Một con bạch hổ trắng tinh ở bên cạnh ghiêng đầu đánh giá Trương Minh Hiên, nhân loại này lại đi ra.

>

> Trương Minh Hiên nửa chết nửa sống, miễn cưỡng cười nói: “Là Tấn Dương à.”

>

> Tấn Dương chạy tới trước mặt Trương Minh Hiên, khó hiểu nhìn hắn: “Hình như hoàng thúc không vui?”

>

> Tấn Dương đặt tay lên trán Trương Minh Hiên, lẩm bẩm: “Bị bệnh rồi sao?”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Không có gì, hoàng thúc rất khỏe. Tấn Dương về khi nào? Không lên lớp ở trường học ư?”

>

> Tấn Dương hưng phấn nói: “Con về lúc sáng nay, hôm nay nghỉ, hiệu trưởng đi về nhà."

>

> Nét mặt Trương Minh Hiên hơi thay đổi. Cảnh Đức về Khổng viện? Xảy ra chuyện gì? Mà thôi tùy Cảnh Đức, thân mình còn lo chưa xong nữa là.

>

> Hoàng hậu từ góc vườn hoa thướt tha đi tới, cười nói: “Được rồi, có thể ăn cơm.”

>

> Mặt Trương Minh Hiên như đưa đám nói: “Không ăn nổi.”

>

> Tấn Dương kéo Trương Minh Hiên, nói: “Sao hoàng thúc có thể không ăn cơm, ăn không vô cũng phải ăn. Lão sư nói không ăn cơm sẽ không cao lên được. Tiểu Tuyết lúc nhỏ không thích ăn cơm nên mấy trăm năm qua chỉ được chút xíu.”

>

> Tiểu bạch hổ Tiểu Tuyết bên cạnh Tấn Dương trợn trắng mắt.

>

> Trương Minh Hiên nhìn Tấn Dương ra vẻ người lớn, cười khổ nói: “Được rồi, nào, chúng ta đi ăn cơm."

>

> Trương Minh Hiên đứng lên khỏi ghế nằm.

>

> Tấn Dương kéo Trương Minh Hiên, vui vẻ nói: “Đi thôi, đi ăn cơm!”

>

> Tấn Dương kéo Trương Minh Hiên chạy về thư điếm.

>

> Sân trong thư điếm. Lý Thanh Nhã đã bưng mâm thức ăn lên bàn, quay đầu nhìn nhóm người đi tới.

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Đến rồi, chuẩn bị ăn cơm đi.”

>

> Tấn Dương cười nói: “Lão sư bảo trước khi ăn cơm phải rửa tay.”

>

> Lý Thanh Nhã ngoái đầu cười: “Đúng rồi, Tấn Dương nói rất đúng."

>

> Tấn Dương cười tủm tỉm kéo Trương Minh Hiên chạy lại thau gỗ nhỏ.

>

> Rửa tay xong mọi người ngồi quay quanh trên bàn chuẩn bị ăn cơm.

>

> Trương Minh Hiên tò mò hỏi: “Thanh Tuyền đâu?”

>

> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nói: “Muội ấy lại xuống dưới đi phố ăn vặt rồi, gần đây muội ấy không ăn cơm ở nhà, mỗi ngày ở trong phố ăn vặt ăn đồ nướng, ăn phấn xào, mì xào. Thôi, kệ muội ấy.”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu, không hỏi nhiều. Nếu Tấn Dương ăn như thế thì tuyệt đối không được, không tốt cho sức khỏe, nhưng Thanh Tuyền thì không sao, đó là hồ yêu, có thể ăn cả thịt tươi.

>

> Lý Thanh Nhã đánh giá Trương Minh Hiên, cười hỏi: “Sao trông ngươi có vẻ không vui?”

>

> Trương Minh Hiên ngập ngừng nói: "Không có việc gì, ta đắc tội một người, hơn nữa người đó hơi dữ.”

>

> Trương Minh Hiên không nói tỉ mỉ, Lý Thanh Nhã chỉ cười không hỏi nhiều. Chẳng qua là đắc tội một người, loại chuyện này chẳng có gì lạ, chuyện này thường hay xảy ra với Trương Minh Hiên. Có đại nhân vật đứng sau lưng Trương Minh Hiên thì sẽ không xảy ra chuyện gì.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!