Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 549: Mục 550

TRANG 275# 2

> Chương 549: Âm thổ đại tần

>

>

>

>

>

>

> Ăn cơm trưa xong Trương Minh Hiên bị Tấn Dương kéo đi chơi với Nha Nha suốt buổi chiều, chơi đến hắn mệt rã rời.

>

> Mãi đến cơm chiều Trương Minh Hiên mới được giải thoát, hắn trở về phòng mình.

>

> Trương Minh Hiên mở màn hình di động bắt đầu gõ chữ. Hôm nay không thể ngừng đăng chương, nếu còn nghỉ viết nữa không chừng thật sự xảy ra chuyện.

>

> Viết một lúc rồi Trương Minh Hiên cất di động: “Xong, hôm nay viết bấy nhiêu thôi. Tiểu Phàm, đăng lên đi.”

>

> Trương Tiểu Phàm hỏi: “Hai chương? Ngươi nghiêm túc hả? Ngày hôm qua mới nghỉ đăng xong.”

>

> Trương Minh Hiên buồn rầu nói: “Ta cũng không muốn vậy, nhưng hôm nay thật sự không có tâm trạng.”

>

> Long Thiên Ngạo mỉa mai: “Chép sách mà cần tâm trạng làm gì?”

>

> Trương Minh Hiên làm bộ lợn chết không sợ nước sôi: “Tóm lại hôm nay chỉ có bấy nhiêu, ai thích mắng thì mắng!”

>

> Địa phủ, trong thế giới U Minh. Thần điện Bình Tâm lơ lửng bên trên, phía dưới là đất đen Âm Sơn, cương vực rộng mênh mông, trong thế giới bao la này không chỉ có những bộ tạc Vu tộc sinh sống còn có mấy tòa thành trì liên miên nguy nga.

>

> Trong một dãy thành trì có mươì hai người vàn khổng lồ sáng lấp lánh ánh sáng vàng đứn ở các hướng thành trì liên miên, mắt nhìn phương xa như thần linh viễn cổ trấn thủ thành trì.

>

> Trong thành trì nguy nga có các đội âm binh tuần tra.

>

> Giữa thành trì có một viện lớn, bên trên viết chữ to phủ Mông Tướng Quân, bên cạnh có phủ khác viết phủ Bạch Tướng Quân.

>

> Ầm ầm ầm ầm ầm!

>

> Trong phủ Mông Tướng Quân cuồn cuộn âm khí, khí huyết sát vọt lên cao.

>

> Bên trên phủ Bạch Tướng Quân vang tiếng quát lạnh: "Tiểu Mông, ngươi làm gì vậy? Yên tĩnh chút đi!”

>

> Phủ Bạch Tướng Quân, Bạch Khởi mặc áo trắng đang ngồi trong vườn hoa nhấm nháp trà, giống như thư sinh nho nhã, không ai liên tưởng được y là sát thần chiến quốc.

>

> Mông Điềm mặc đồ võ sĩ bó sát người lặng lẽ xuất hiện trước mặt Bạch Khởi, tức giận hỏi: “Hôm nay ngươi xem Nho Đạo Chí Thánh chưa? Viết Mông gia ta thành Hung Thánh, còn viết hậu đại của ngô xấu xa không chịu nổi, làm nhân vật phản diện đối địch với nhân vật chính, nực cười!”

>

> Bạch Khởi thổi trà, dịu giọng nói: “Thứ xem chơi thôi, cần gì tin thật.”

>

> Mông Điềm móc di động ra đẩy màn hình gần sát mặt Bạch Khởi: “Ngươi nhìn đi! Đọc chương thứ một trăm tám mươi bốn: Hung Thánh, Hung Quân. Xem câu này: Nguồn gốc thế gia Mông thánh là từ đại tướng quân Mông Điềm của Tần triều, vì thay đổi bút lông được địa vị tôn sùng nhưng không phải bán thánh, địa vị ngang bằng hư thánh, có người gọi là Bút Thánh. Ta là tướng quân khi nào thì thành Bút Thánh?”

>

> “Xem tiếp câu này: Cuối cùng hắn thấy không có hy vọng thành thánh nên mang binh giết địch, chuyển chiến đến các chiến trường nước Cảnh, nước Khánh, nước Khải, Man tộc, lấy nước địch và Man tộc làm đá mài dao, láy Binh gai sát phạt của Bạch Khởi làm thế, phụ lấy thuật của Lã Bất Vi và Thương Ưởng một đường chém giết, cuối cùng đi ra dũng chi thánh đạo của riêng mình, thành công phong thánh. Viết cái khỉ gì? Một chi thứ mà lợi hại hơn chủ gia, thật nực cười. Chuyển chiến thiên hạ càng tạo thành sát ngược vô biên, đây chẳng phải là đổ nước bẩn lên Mông gia ta sao?”

>

> Bạch Khởi liếc qua Mông Điềm giả bộ giận, sâu kín nói: “Ta nhìn thấy ghi là lấy Binh gia sát phạt của ta là chủ yếu.”

>

> Mông Điềm mặt dày nói: “Mấy cái đó là chi tiết nhỏ, đừng để ý. Tiểu tử Trương Minh Hiên dám nói Mông gia ta là Hung Thánh, còn là bán thánh, nói gì mà vì bảo hộ nhân tộc chuyển chiến thiên hạ, quả thực buồn cười."

>

> Bạch Khởi hítp mắt đặt tách trà xuống, thốt ra: “Xéo!”

>

> Mông Điềm ngoác mồm cười: “Đi ngay đây, đi liền.”

>

> Mông Điềm vèo một cái biến mất.

>

> Bạch Khởi híp mắt, dám để một tiểu bối Mông gia đè lên danh tiếng của ta, ở trong lòng ngươi thì ta không chịu nổi đến thế sao?

>

> Bạch Khởi nghĩ một hồi chợt bật cười, mình nghiêm túc hơi quá, chỉ là một quyển sách bình thường.

>

> Bạch Khởi ngước đầu nhìn bầu trời xám âm u, ngày tháng nhàm chán này khi nào mới hết đây.

>

> Khổng viện, Nhan Hồi lật hai chương sau đó câm nín phát hiện đã hết, hôm nay có hai chương?

>

> Nhan Hồi cầm di động, cảm thán: “Ghê gớm, giờ đắc tội cả Mông tướng quân, còn muốn đắc tội bao nhiêu người nữa?"

>

> Ngọc Đế xem xong cười mắng: "Hôm nay có hai chương? Tiểu tử thối này vừa đi ra liền lười, xương cả người đều ngứa muốn ăn đòn.”

>

> Sáng sớm hôm sau, Trương Minh Hiên xuống giường chạy đi chợ nhìn xem.

>

> Hắn hưởng thụ thức ăn ngon trong chợ xong lên đảo Huyền Không đi ngủ. Thời gian trôi qua từng ngày, chớp mắt đã là cuối thu mát mẻ.

>

> Hôm nay đoàn người Đường Tam Tạng đi trong núi gập ghềnh, núi trập trùng, cây um tùm, suối chảy qua khe đá, sói hú trong khe sâu.

>

> Đường núi không dài, vạn dặm không bóng người, gặp chỗ khó đi thì xuống ngựa đi bộ, đến chỗ bằng phẳng lại leo lên lưng ngựa đi.

>

> Buổi trưa.

>

> Đường Tam Tạng lau mồ hôi nói: “Vi sư hết chịu nổi rồi, chúng ta nghỉ ngơi một chút đi!"

>

> Tôn Ngộ Không cười nhún mạnh nhảy lên cây to bên cạnh, ngồi trên nhánh cây, không biết lấy đâu ra trái đào chà vào áo rồi để vào miệng cắn.

>

> Đường Tam Tạng xuống ngựa.

>

> Sa Hòa Thượng vội buông hành lý xuống, nâng Đường Tam Tạng: “Sư phụ cẩn thận chút.”

>

> Trư Bát Giới liếm môi, ngửa đầu nịnh nọt hỏi: “Hầu ca đang ăn cái gì vậy?”

>

> Tôn Ngộ Không trợn trắng mắt nói: “Đào hoang trong núi.”

>

> “Ăn ngon không?”

>

> “Tạm được.”

>

> Trư Bát Giới liếm môi nói: "Hầu ca, chúng ta đi vất vả nửa ngày rồi, hay Hầu ca cũng cho mỗi người một trái đào giải khát đi.”

>

> Tôn Ngộ Không ném hạch đào vừa ăn xong, nói: “Đây là Tinh Tinh chuẩn bị cho ta, đó là trái cuối cùng, ăn hết rồi.”

>

> Trư Bát Giới khó chịu nói: “Tinh Tinh, Tinh Tinh, suốt ngày cứ nhắc Tinh Tinh của ngươi. Sư phụ, con khỉ này động lòng phàm!”

>

> Tôn Ngộ Không nhảy xuống cây, đáp xuống cạnh Trư Bát Giới, vuốt khỉ lông lá nhéo lỗ tai Trư Bát Giới: “Đồ ngốc nhà ngươi lại muốn ăn đòn!”

>

> Trư Bát Giới nhón chân che lỗ tai kêu la ui da, liên tục xin tha.

>

> Đường Tam Tạng ngồi xếp bằng dưới bóng cây, vừa lau mồ hôi vừa nói: "Ngộ Không, Bát Giới, các ngươi đừng ầm ĩ nữa. Bát Giới khát phải không? Vi sư có nước đây.”

>

> Đường Tam Tạng thò tay vào ngực lấy ra một lá bùa: “Ngộ Tịnh, đưa bát Tử Kim.”

>

> Sa Ngộ Tịnh nói: “Vâng!”

>

> Sa Hòa Thượng ngồi xổm xuống lục tìm trong hành lý ra bát Tử Kim đưa cho Đường Tam Tạng: “Đây thưa sư phụ.”

>

> Đường Tam Tạng nhận lấy bát Tử Kim, ném lá bùa vào trong rồi đặt bát xuống đất trước mặt, hai tay chắp vào nhau niệm một câu: "Vô Lượng Thiên Tôn!"

>

> Lá bùa trong bát Tử Kim bùm một tiếng hóa thành hư vô, trong bình bát tràn ngập nước trong vắt không ngừng tràn ra chảy đầy đất.

>

> Trư Bát Giới xoa lỗ tai hỏi: “Sư phụ còn chưa dùng hết phù?”

>

> Đường Tam Tạng mỉm cười nói: “Sắp, sắp rồi. Chọn mua phù trong chợ ở Thiên Môn sơn đã dùng gần hết, lần tới đi đổi ngân lượng có thể mua thêm một ít. Thanh Thủy Phù, Liệt Diễm Phù đều là thứ tốt. Bát Giới, ngươi khát thì uống mau lên đi.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!