Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 550: Mục 551

TRANG 276# 1

> Chương 550: Đường Tam Tạng sát sinh tàn nhẫn

>

>

>

>

>

>

> Trư Bát Giới bưng bát Tử Kim lên uống một hơi cạn sạch, lau miệng nói: “Cam liệt mát trong, nước ngon!”

>

> Đường Tam Tạng nhìn Sa Ngộ Tịnh, cười hỏi: “Ngộ Tịnh muốn uống không?”

>

> Sa Ngộ Tịnh lắc đầu nói: “Sư phụ dùng trước đi.”

>

> Đường Tam Tạng cho Sa Ngộ Tịnh một nụ cười vừa lòng, sau đó liếc qua Trư Bát Giới, Tôn Ngộ Không, lời ngầm là hãy học theo Sa Ngộ Tịnh đi.

>

> Đoàn người uống nước xong Đường Tam Tạng ngước lên nhìn trời, cảm khái nói: "Không biết đến đâu rồi, cách Linh sơn bao xa.”

>

> Tôn Ngộ Không cười nói: "Nếu muốn biết đến nơi nào thì đơn giản, để lão Tôn hỏi cho.”

>

> Tôn Ngộ Không sờ lỗ tai móc ra Kim Cô Bổng ném lên trời. Kim Cô Bổng to cỡ tăm xỉa răng đón gió biến lớn, xoay tròn bùm một tiếng giộng xuống đất.

>

> Tôn Ngộ Không quát: “Lão nhân Thổ Địa, đi ra cho lão Tôn!”

>

> Dưới đất bốc lên khói trắng hóa thành lão nhân, vội nói: “Đến đây, đến đây, Đại Thánh đừng giục.”

>

> Lão nhân chống gậy cười tủm tỉm chắp tay thi lễ: “Chào đại thánh, chưa nghênh đón từ xa, xin thứ tội.”

>

> Tôn Ngộ Không cười nói: “Thổ Địa, lão Tôn hỏi ngươi chỗ này là vùng đất nào?”

>

> Thổ Địa cười: “Khởi bẩm Đại Thánh, nơi này tên là Khô Tùng Giản.”

>

> Trư Bát Giới cười phá lên: “Thổ Địa nhà ngươi không biết đặt tên gì cả, nơi này sơn mạch liên miên vô cùng tận thế mà đặt tên là giản, cười chết người.”

>

> Thổ Địa không giận, cười giải thích: “Đặt tên lấy hình, cũng có lấy ý, có người đặt.”

>

> Tôn Ngộ Không tò mò hỏi: “Vậy ngươi lấy gì đặt?”

>

> Thổ Địa trả lời: “Lấy tôn đặt, trong phạm vi ngàn dặm lấy Kho Tùng Giản là tôn.”

>

> Tôn Ngộ Không biến sắc mặt hỏi: “Nơi này có yêu vương? Thần thánh phương nào?"

>

> Đường Tam Tạng cũng tái mặt, trái tim treo cao. Tuy ở chợ Thiên Môn sơn làm Đường Tam Tạng thay đổi cảm quan với yêu quái, nhưng đụng phải yêu quái trong núi hoang thì vẫn sợ.

>

> Thổ Địa do dự một chút nói: “Trước kia là yêu quái bây giờ là yêu tinh, mấy năm qua chưa từng bị thương người, giết hại ai, cũng không quấy rầy sinh sự."

>

> Sắc mặt Tôn Ngộ Không dịu lại, cười nói: “Vậy ra là yêu tinh tốt, hiếm có, hiếm có.”

>

> Trư Bát Giới phất tay, cười nói: “Lão già, ngươi đi đi.”

>

> Thổ Địa cười cười, hóa thành khói trắng chìm vào lòng đất.

>

> Trư Bát Giới cười nói: “Đã là yêu tinh yên phận vậy chúng ta nước giếng không phạm nước sông, ai đi đường nấy.”

>

> Đường Tam Tạng liên tục gật đầu nói: "Như thế cũng tốt."

>

> Lòng Đường Tam Tạng thoải mái hơn chút, quả nhiên không phải yêu quái nào cũng đều hung ác.

>

> Khô Tùng Giản, động Hỏa Vân.

>

> Hồng Hài Nhi nằm trên ngai vua da hổ, đang chơi di động.

>

> Một tiểu yêu từ bên ngoài chạy vào, la lên: "Đại vương, đại vương!”

>

> Hồng Hài Nhi không ngẩng đầu lên, bực bội nói: "Ngậm miệng, chờ ta đánh xong ván này đã.”

>

> Tiểu yêu đành ngoan ngoãn đứn chờ.

>

> Hồng Hài Nhi lẩm bẩm: “Giết! Giết! Chết cho ta . . .!”

>

> Tiểu yêu đứng bên dưới sợ hãi run cầm cập. Đại vương càng lúc càng bạo ngược. Tiểu yêu thương hại nhìn quét tiểu quỷ bị đại vương nhốt trong ngọc phù, thật là tội nghiệp, mỗi ngày bị đại vương kéo ra ngoài chơi đùa.

>

> Một lúc lâu sau Hồng Hài Nhi tắt di động, ngồi trên ngai vua hai chân lơ lửng, ngáp hỏi: “Có chuyện gì?”

>

> Tiểu yêu đứng bên dưới vội nói: “Đại vương, đoàn người hòa thượng mà đại vương chú ý đã đến!”

>

> Mắt Hồng Hài Nhi sáng rực tia sáng vàng: “Thật không?”

>

> Tiểu yêu liên tục gật đầu nói: “Chắc chắn không sai!”

>

> Hồng Hài Nhi nhảy xuống ngai vua, thúc giục: “Đi mau, làm theo kế hoạch!”

>

> Tiểu yêu gật đầu lia, hốt hoảng chạy ra ngoài: “Vâng vâng!”

>

> Sư đồ Đường Tam Tạng nghỉ ngơi một lúc rồi lại lên đường.

>

> Chợt mắt Tôn Ngộ Không lóe tia sáng vàng, vụt quay đầu nhìn phương xa.

>

> Động tác của Tôn Ngộ Không kinh động ba người Đường Tam Tạng.

>

> Đường Tam Tạng căng thẳng hỏi: “Ngộ Không, có chuyện gì xảy ra sao?”

>

> Tôn Ngộ Không cười nói: “Không có gì, không có gì, mới rồi có áng mây lửa dâng lên, chắc là yêu quái đi ngang qua.”

>

> Trư Bát Giới dửng dưng kêu lên: “Trong núi non trập trùng này xuất hiện một hai yêu quái là điều bình thường. Hầu ca cứ làm lớn chuyện.”

>

> Bạch Long Mã cũng thờ phì phì.

>

> Trư Bát Giới vuốt cổ Bạch Long Mã, cười nói: “Ha ha, Bạch Long Mã cũng cho rằng ta nói đúng."

>

> Tôn Ngộ Không lườm Trư Bát Giới, ngón tay nhúc nhích nhưng cuối cùng nhịn xuống.

>

> Mấy người vừa nói chuyện vừa đi đường. Chợt có con thỏ trắng từ bụi cỏ bên cạnh nhảy ra, trùng hợp nó chạy tới dưới vó Bạch Long Mã. Bạch Long Mã đạp móng xuống, thỏ con đáng thương sọ não vỡ nát, máu chảy đầy đất.

>

> Không khí yên tĩnh lại, Bạch Long Mã cúi đầu nhìn đống nhầy nhụa dưới chân, mắt tràn đầy ngơ ngác.

>

> Đường Tam Tạng vội xuống ngựa. Bạch Long Mã lùi lại mấy bước lộ ra xác thỏ trắng nhỏ.

>

> Đường Tam Tạng nửa quỳ trước thỏ trắng nhỏ, sắc mặt khó coi, chắp hai tay thương hại nói: "Vô lượng . . . không đúng! A di đà phật! Lỗi lầm lỗi lầm."

>

> Trư Bát Giới ngước nhìn trời, mím môi nghẹn cười. Vô Lượng Thiên Tôn? Ha ha ha!

>

> Sa Hòa Thượng an ủi: “Sư phụ, đây là kiếp số của nó đã đến, không thể trách sư phụ.”

>

> Tiểu Bạch Long gật đầu lia.

>

> Trư Bát Giới khom người nhìn thỏ trắng nhỏ, cảm khái nói: “Thật mập . . . a không, con thỏ trắng nhỏ thật đáng thương. Lúc ta ở Thiên Đình cũng nuôi một con thỏ trắng, nhìn con này làm ta nhớ Đại Bạch. Sư phụ, ta đi chôn nó cho.”

>

> Sa Ngộ Tịnh nhắc nhở: “Nhị sư huynh, ngươi chảy nước miếng."

>

> Trư Bát Giới vội lau khóe miệng, quả nhiên ướt nhẹp.

>

> Đường Tam Tạng ngồi xếp bằng dưới đất sắc mặt khó xem nói: “Đây là lần đầu tiên trong đời vi sư giết người vô tội, tuy là hành động vô tâm nhưng cũng phạm sát giới, vi sư phải tụng kinh siêu độ cho nó.”

>

> Đường Tam Tạng ngồi xếp bằng trước thỏ trắng nhỏ, tụng niệm Địa Tạng Vương Bồ Tát Bản Nguyện Kinh: “Như thị ngã văn . . .”

>

> Tôn Ngộ Không không hứng thú ngồi xổm tảng đá bên cạnh, bẻ nhánh cây móc lỗ tai. Hòa thượng này đúng là bị khùng.

>

> Trư Bát Giới bất đắc dĩ ngồi dựa vào tảng đá, chết rồi thì thôi, niệm kinh làm quái gì.

>

> Đường Tam Tạng mới niệm kinh một lúc chợt có tiếng kêu từ xa vọng lại:

>

> “Này, hòa thượng bên kia!”

>

> Mấy người ngước lên nhìn.

>

> Một con thỏ yêu có tai thỏ, hai hàm răng nhô ra đứng ở phía xa kêu bốn người.

>

> Thỏ yêu thấy mọi người nhìn qua, giật nảy mình lùi hai bước, do dự một lúc rồi lớn tiếng hỏi: "Các vị đại sư có nhìn thấy đệ đệ của ta không?"

>

> Mấy người bản năng nhìn xác chết dưới đất, chắc không trùng hợp vậy đâu?

>

> Trư Bát Giới đứng dậy che trước xác con thỏ, bình tĩnh cười nói: “Không, chúng ta không thấy.”

>

> Thỏ yêu nói: "Đệ đệ của ta chơi trốn tìm với đại vương, một thoáng chạy mất, chúng ta đang tìm hắn. Nếu các vị đại sư có thấy con thỏ màu trắng thì xin bắt lại giao cho chúng ta, sẽ có cảm tạ hậu hĩnh.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!