Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 551: Mục 552

TRANG 276# 2

> Chương 551: Bạch Long Mã bị bắt

>

>

>

>

>

>

> Trư Bát Giới liên tục gật đầu nói: "Chúng ta biết, nhất định sẽ tìm đệ đệ giúp ngươi. Nơi này không có đệ đệ của ngươi, mau đi chỗ khác xem sao.”

>

> Thỏ yêu cảm kích cúi đầu nói: "Đa tạ các vị đại sư."

>

> Sau đó thỏ yêu chạy vào núi rừng, vừa chạy vừa kêu: “Tiểu Bạch, ngươi ở đâu? Tiểu Bạch mau ra đây!”

>

> Tiếng kêu xa dần.

>

> Trư Bát Giới, Tôn Ngộ Không, Sa Ngộ Tịnh cùng nhìn xác thỏ trắng nhỏ sau đó ngó Đường Tam Tạng mặt rịn mồ hôi lạnh.

>

> Đường Tam Tạng chắp hai tay, run run niệm: "Vô Lượng Thiên Tôn, a di đà phật, bần tăng sát sinh? Nó có người nhà? Làm sao đây? Làm sao bây giờ?”

>

> Đường Tam Tạng ngẩng đầu lên cầu xin nhìn Tôn Ngộ Không: "Ngộ Không, ngươi có tài khởi tử hồi sinh đúng không? Cứu nó, ngươi mau cứu nó!"

>

> Tôn Ngộ Không lắc đầu nói: “Thân thể của nó đã không nguyên vẹn, lão Tôn không có cách nào.”

>

> Mắt Tôn Ngộ Không lóe tia khó hiểu, đệ đệ của con thỏ yêu đó? Nhưng tại sao trên người thỏ trắng này không có chút yêu khí? Chẳng lẽ vì quá nhỏ chưa thành yêu?

>

> Đường Tam Tạng nhìn Trư Bát Giới mong đợi: “Ngộ Năng, ngươi là Thiên Bồng nguyên soái mà, ngươi có cách gì không?”

>

> Mắt Trư Bát Giới sáng rực nói: “Có! Bây giờ cách tốt nhất là nhóm lửa bắc nồi nấu nó, lão Trư sẽ hủy thi diệt tích giúp sư phụ cho!”

>

> Sa Hòa Thượng an ủi nói: "Sư phụ đừng tự trách, không phải sư phụ giết nó, là Tiểu Bạch Long làm.”

>

> Mọi người cùng nhìn Tiểu Bạch Long.

>

> Tiểu Bạch Long giật nảy mình, bất mãn mũi thở mạnh.

>

> Trư Bát Giới khuyên nhủ: “Sư phụ nếu không muốn ăn thì mau chôn nó, đợi lát nữa thỏ yêu quay lại thì không hay.”

>

> Đường Tam Tạng miễn cưỡng gật đầu, nhìn Trư Bát Giới huơ cái cào xúc hố to dưới đất, y thở dài vươn hai tay nâng xác thỏ trắng nhỏ lên đặt xuống hố to, chậm rãi lấp lại bằng cát đá.

>

> Đường Tam Tạng cảm thán nói: "Vi sư tội nghiệt sâu nặng.”

>

> Đường Tam Tạng niệm câu "A di đà phật", bốc nắm đất chậm rãi thảy xuống.

>

> Trong khi Đường Tam Tạng đang lấp đất thì thỏ yêu bỗng nhảy ra khỏi rừng bên cạnh, hân hoan kêu lên: "Các vị đại sư, nhìn xem ta mang đến . . .!”

>

> Tiếng thỏ yêu ngừng bặt, mắt nhìn chằm chằm thỏ trắng nhỏ bị chôn một nửa, đống trái cây ôm trong tay rơi lăn lóc xuống đất.

>

> Trư Bát Giới nhỏ giọng nói: “Tiêu đời.”

>

> Tôn Ngộ Không ngước nhìn trời, không liên quan lão Tôn, lần này thật sự không phải ta làm.

>

> Sa Ngộ Tịnh cúi đầu sửa sang hành lý, ài, hành lý lộn xộn quá.

>

> Thỏ yêu bi thương hét to một tiếng: “Đệ đệ!”

>

> Thỏ yêu bước nhanh tới cạnh hố nhỏ, nhào xuống hét lên đau thương: "Đệ đệ! Đệ đệ làm sao vậy?”

>

> Tay thỏ yêu quẹt mắt, mắt đã đỏ bỗng chốc càng đỏ hơn, nước mắt chảy ào ào.

>

> Thỏ yêu moi thỏ trắng nhỏ ôm vào ngực gào khóc: "Đệ đệ! Đệ đệ yêu quý của ta, ngươi làm sao vậy? Ai tàn nhẫn đập nát đầu ngươi? Đệ đệ hãy tỉnh lại đi, các huynh đệ tỷ muội còn ở nhà chờ ngươi! Hu hu, tỉnh lại đi!”

>

> Đường Tam Tạng nhìn thỏ yêu khóc nức nở, trong lòng y càng áy náy hơn, chắp hai tay nhỏ giọng niệm một câu: "A di đà phật!"

>

> Thỏ yêu vụt ngẩng đầu nhìn Đường Tam Tạng, nghiến răng hỏi: “Có phải là các ngươi giết đệ đệ của ta? Ta còn tưởng rằng các ngươi là cao tăng đức lớn, định tặng chút trái nước cho ngươi, không ngờ là một đám đao phủ, đồ tể!"

>

> Đường Tam Tạng đau khổ nhắm mắt lại nói: "Tất cả chỉ là ngoài ý muốn, nhưng cái chết của lệnh đệ đúng là trách nhiệm của bần tăng, thí chủ muốn báo thù cho lệnh đệ thì bần tăng cũng không làm gì được.”

>

> Thỏ yêu cúi đầu nhìn xác thỏ trắng nhỏ, xem vết thương xong bỗng quay sang nhìn Tiểu Bạch Long, tức giận quát: “Là ngươi đạp chết đệ đệ của ta! Đệ đệ còn là con nít, sao ngươi có thể tàn nhẫn như vậy? Dù nó lỡ chắn đường của ngươi thì ngươi không thể giẫm chết nó như vậy!”

>

> Thỏ yêu quét mắt nhóm người, giận dữ hét: "Các ngươi giết bậy vô tội thì xứng làm người xuất gia sao? Xứng là cao tăng đắc đạo?”

>

> Đường Tam Tạng tiến lên một bước muốn giải thích: “Bần tăng . . ."

>

> Thỏ yêu lảo đảo té ngã, hét to: “Giết yêu, giết thỏ, các ngươi chẳng những giết đệ đệ của ta còn muốn diệt khẩu! Đại vương, cứu mạng!!!”

>

> Bầu trời bỗng dấy lên gió lớn rít gào, gió thổi cát bay đá chạy, trước mắt mơ hồ.

>

> Tôn Ngộ Không hét to: “Bảo vệ hòa thượng!”

>

> Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh lập tức cầm vũ khí che trước mặt Đường Tam Tạng. Một bàn tay nhỏ mũm mĩm giấu trong gió to chộp sau lưng Đường Tam Tạng.

>

> Tôn Ngộ Không lắc người che đằng sau Đường Tam Tạng, Kim Cô Bổng định đập xuống tay nhỏ, chợt mắt y lóe tia sáng vàng, khẽ kêu rồi rút Kim Cô Bổng về, móng khỉ vỗ xuống bàn tay nhỏ.

>

> Tôn Ngộ Không quát: “Biến về nhà đi!”

>

> Gió to tán đi, Trư Bát Giới ho sặc sụa, phe phẩy trước mặt nói: “Yêu quái này làm gió to quá, sư phụ có sao không?”

>

> Đường Tam Tạng ho khan nói: “Vi sư không sao, các ngươi vẫn khỏe chứ?"

>

> Sa Ngộ Tịnh nói: “Không sao!”

>

> Mắt Tôn Ngộ Không lấp lóe.

>

> Trư Bát Giới cười tủm tỉm nói: “Mọi người đều không sao, yêu quái cũng đi hết.”

>

> Đường Tam Tạng cảm thán rằng: “Xét cho cùng là lỗi của chúng ta vi sư phải tìm đến họ chân thành xin lỗi.”

>

> Sa Hòa Thượng bỗng la lên: “Sư phụ, không thấy Bạch Long Mã nữa!”

>

> Cái gì?

>

> Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới, Tôn Ngộ Không vội quay đầu lại nhìn, hành lý lăn lóc dưới đất, Bạch Long Mã đã biến mất.

>

> Trư Bát Giới nói: “Chắc không phải Bạch Long Mã bỏ gánh mặc kệ, chạy về Tây Hải làm Long Thái Tử rồi chứ? Sư phụ, chúng ta chia hành lý rồi ai về nhà nấy đi, sư phụ về Đường triều làm ngự đệ của sư phụ, Hầu ca về Hoa Quả sơn làm Mỹ Hầu Vương, Ngộ Tịnh về Lưu Sa Hà, lão Trư đi Thiên Môn sơn cùng thê tử của ta buôn bán.”

>

> Đường Tam Tạng trách mắng: “Không được nói nhảm!”

>

> Đường Tam Tạng nhìn Tôn Ngộ Không, lo lắng nói: “Có lẽ gió quá lớn nên Bạch Long Mã bị thổi bay chỗ khác, Ngộ Không có thấy Bạch Long Mã chạy đi đâu không?”

>

> Tôn Ngộ Không gãi đầu nói: “Chắc đã bị yêu tinh bắt, vừa rồi chúng ta lo bảo vệ sư phụ, không ngờ yêu quái hút Bạch Long Mã đi. Lần đầu thấy yêu tinh bắt Bạch Mã.”

>

> Sa Ngộ Tịnh hàm hậu nói: “Chắc muốn báo thù cho thỏ trắng nhỏ.”

>

> Đường Tam Tạng buồn rầu nói: “Tại ta hết, tại ta, làm sao bây giờ?”

>

> Tôn Ngộ Không nói: “Ta đi xem, tốt nhất là hắn đừng giết Tiểu Bạch Long thật!”

>

> Nói xong Tôn Ngộ Không nôn nóng bay lên, giơ tay che nắng, Hỏa Nhãn Kim Tinh thấy chỗ yêu khí dâng lên, nhe răng cười lao đi hướng đó.

>

> Bên ngoài động Hỏa Vân Khô Tùng Giản dựng một đài cao, Bạch Long Mã bị một sợi thừng màu hoàng kim trói gô ném lên đài cao. Trên đài cao có một bàn thờ, trên bàn thờ đặt xác thỏ trắng nhỏ. Có năm chiếc xe con xếp hàng kim mộc thủy hỏa thổ, trên xe đốt lửa cháy hừng hực.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!