Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 552: Mục 553

TRANG 277# 1

> Chương 552: Tôn Ngộ Không vào động hỏa vân

>

>

>

>

>

>

> Một đám tiểu yêu gào khóc quay quanh đài cao, khóc vật vã đổ mồ hôi, mắt đỏ rực.

>

> Đây là cảnh tượng Tôn Ngộ Không trông thấy khi giáng xuống, y vốn đến khởi binh hỏi tội giờ bỗng hụt hơi.

>

> Yêu báo lau nước mắt đứng dậy, chỉ vào Tôn Ngộ Không, lớn tiếng nói: “Hôm nay nhà ta làm lễ tang không tiếp khách, nếu có chuyện gì xin đến vào ngày khác!”

>

> Trong đám yêu khóc rống chợt một thỏ yêu nhảy ra chỉ vào Tôn Ngộ Không, tức giận quát: “Là bọn họ! Là họ giết Tiểu Bạch! Họ là hung thủ giết yêu!”

>

> Tôn Ngộ Không kêu, vò đầu bứt tai, nhón chân lùi hai bước. Nhìn một đám yêu mắt đỏ rực đau buồn làm Tôn Ngộ Không thấy rất lúng túng, nếu là yêu ma bình thường thì y đã đập cho một gậy, cố tình bên mình đuối lý, không xuống tay được.

>

> “Ồn ào cái gì? Ồn gì hả?”

>

> Hồng Hài Nhi mặc váy chiến bằng gấm, đi chân trần, biểu tình tức giận bước ra khỏi hang núi.

>

> Hồng Hài Nhi thấy Tôn Ngộ Không đứng trước chúng yêu thì ngẩn ngơ, mắt chớp chớp, nước mắt rơi ròng ròng.

>

> Một tiếng kêu “Tiểu Thúc!” ngân dài vang xa, chất chứa ai oán vô hạn, nghe làm tim run rẩy.

>

> Hồng Hài Nhi hóa thành luồng sáng vàng nhào qua ôm chân Tôn Ngộ Không khóc toáng lên: “Tiểu thúc! Tiểu Bạch đã chết, tiểu thúc cũng đánh con, các người đều không cần con! Số con khổ quá, hu hu hu!”

>

> Tiểu yêu vây xem trợn mắt há hốc mồm. Đây là kỹ năng diễn kịch mà đại vương nói sao? Yêu quái vốn tự hào khả năng diễn của mình không tệ giờ bỗng dưng tự ti. Đại vương không uổng là đại vương, quả nhiên đại vương mới là lợi hại nhất.

>

> Tôn Ngộ Không luống cuống tay chân, luôn cô độc một mình đột nhiên được người khác ỷ lại như vậy hơi không thích ứng, nỗi lòng rối bời. Đấm khỉ trên Hoa Quả sơn một mặt nào đó chỉ là thuộc hạ chứ không phải người thân, lần đầu tiên Tôn Ngộ Không đụng phải tình huống này.

>

> Tôn Ngộ Không vội ngồi xổm xuống an ủi Hồng Hài Nhi: “Không, sao ta đánh con được, ta đang cứu con.”

>

> Hồng Hài Nhi thít thít hai tiếng rồi lườm đám tiểu yêu vây xem, tức giận quát: "Nhìn cái gì? khóc cho ta!”

>

> Đám tiểu yêu hoảng loạn chạy nhanh về vị trí, tiếng khóc rung trời.

>

> Bạch Long Mã ở trên đài cao thấy Tôn Ngộ Không thì ngửa cổ, mắt đầy mong chờ hí vang.

>

> Hồng Hài Nhi lẩm bẩm: “Ồn quá!”

>

> Hồng Hài Nhi búng ngón tay, Bạch Long Mã bị chuyển sang trạng thái tĩnh âm, há mồm nhưng không phát ra tiếng.

>

> Tôn Ngộ Không bất đắc dĩ nhìn Bạch Long Mã, chợt nhìn chằm chằm dây thừng trói Bạch Long Mã, đấy là Hoàng Kim Thằng.

>

> Hồng Hài Nhi kéo Tôn Ngộ Không vào hang núi, nói: "Tiểu thúc vào nhà điệt nhi xem thử.”

>

> Tôn Ngộ Không bị Hồng Hài Nhi kéo vào động Hỏa Vân. Trong đường núi có đá lởm chởm, dưới chân chất chồng đá, đường đi rất tệ.

>

> Chốc lát đến một đại sảnh, trong đại sảnh chỉ có cái ghế đá đặt trên cao, tấm da cọp bọc ghế, bên dưới là bộ bàn ghế đá thô ráp.

>

> Hồng Hài Nhi vung tay, hưng phấn giới thiệu nói: "Tiểu thúc, đây chính là động phủ của con. Thấy lớn không? Đẹp không?”

>

> Mắt Hồng Hài Nhi sáng long lanh làm Tôn Ngộ Không trái lương tâm gật đầu, quét mắt nhìn thoáng qua. Cái này mà xem như động phủ? Ở bên ngoài chọn đại một hang núi còn tốt hơn cái này. Tôn Ngộ Không thương hại nhìn Hồng Hài Nhi, lòng thầm thở dài, điệt nhi của mình sống thật khổ, sau đó thầm khó chịu, đại ca chăm sóc hài tử kiểu gì!

>

> Tôn Ngộ Không thấy bốn phía không có ai, không kiềm được nói: “Điệt tử ngoan, về cái chết của thỏ trắng nhỏ, thật ra Bạch Long Mã không cố ý, con có thể thả hắn ra tróc được không?”

>

> Hồng Hài Nhi xụ mặt xuống, nước mắt rưng rưng nói: "Tiểu thúc giúp người ngoài ăn hiếp con! Oa, con không sống nữa!”

>

> Hồng Hài Nhi ngồi phịch xuống đất gào khóc lăn lộn.

>

> Tôn Ngộ Không vội ngồi xổm xuống khuyên: “Không! Đương nhiên lão Tôn bênh con, nhưng lai lịch của Bạch Long Mã bất phàm, không thể bị tổn thương. Hơn nữa chỉ là một con thỏ nhỏ, lão Tôn bắt một trăm con cho.”

>

> Hồng Hài Nhi ngừng lăn, mắt đỏ hoe nhìn Tôn Ngộ Không, kích động nói: “Đó không phải thỏ trắng nhỏ bình thường, nó là bằng hữu tốt, đồng bọn tốt của con. Mẫu thân của nó là ân nhân cứu mạng của con, trước khi nàng chết con đã hứa với nàng sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Bạch, giờ Tiểu Bạch bị một con ngựa giẫm chết, hu hu hu!”

>

> Tôn Ngộ Không thật sự không biết làm sao bây giờ, thì ra bên trong còn có nguyên nhân này.

>

> Hồng Hài Nhi xoe tròn mắt nhìn Tôn Ngộ Không, biểu cảm buất khuất.

>

> Đang lúc hai bên giằng co thì một tiểu yêu chạy vào nói: "Đại vương, đến giờ ăn cơm trưa rồi, hôm nay đại vương muốn ăn gì?"

>

> Hồng Hài Nhi nhảy dựng lên: “Hôm nay tiểu thúc của ta tới, làm đồ ngon vào.”

>

> Tiểu yêu cung kính nói sau đó lui ra ngoài: “Vâng!”

>

> Chốc lát sau, cơm trưa phong phú được bưng lên, toàn là đồ ăn hoang dã, gia vị kém chút nhưng cũng vô cùng tươi ngon.

>

> Tôn Ngộ Không và Hồng Hài Nhi ăn sung sướng, ăn cơm xong có trái cây sau bữa ăn.

>

> Tôn Ngộ Không gặm trái đào rồi nói: “Điệt nhi không biết đâu, Bạch Long Mã là Long Thái Tử Tây Hải, được Bồ Tát điểm hóa sức chân, không thể bị tổn thương.”

>

> Hồng Hài Nhi đau buồn nói: “Nhưng Tiểu Bạch . . . nó . . .”

>

> Hồng Hài Nhi khẽ thở dài: “Nếu tiểu thúc đã đến cầu tình thì điệt nhi phải cho tiểu thúc mặt mũi." Cắn răng nói: "Điệt nhi muốn nói chuyện mặt đối mặt với hòa thượng kia.”

>

> Tôn Ngộ Không cười nói: “Dễ thôi, ta đi tìm hắn lại đây.”

>

> Tôn Ngộ Không đứng lên vội vàng muốn đi.

>

> Hồng Hài Nhi nói nhanh: “Tiểu thúc ngồi chơi chút nữa đi.”

>

> Tôn Ngộ Không phất tay xông ra ngoài.

>

> Tôn Ngộ Không đi rồi Hồng Hài Nhi đắc ý cười nói: “Có tiểu thúc này thật tốt.”

>

> Mắt Hồng Hài Nhi lóe tia sáng vàng kích động, xoa hai tay. Tiền tiền tiền sắp đến.

>

> Trong khe núi, sư đồ Đường Tam Tạng gặm mô khô, uống nước lọc.

>

> Đường Tam Tạng cắn vài cái rồi buông mô khô xuống, thở dài than ngắn.

>

> Trư Bát Giới ăn ngon lành hỏi: “Sư phụ, sao không ăn đi?”

>

> Đường Tam Tạng than thở nói: "Vi sư thật sự không ăn vô được, không biết Ngộ Không thế nào rồi, mong đừng tổn thương mạng sống của họ.”

>

> Sa Ngộ Tịnh nhai kỹ nuốt chậm, nói: "Sư phụ đừng lo, đại sư huynh có chừng mực."

>

> Đường Tam Tạng nói: “Xem bộ dáng nóng nảy của hắn làm sao vi sư yên tâm được? Bát Giới, ngươi đi xem Ngộ Không, đừng để hắn làm việc xúc động.”

>

> Trư Bát Giới nhét mô to vào miệng, uống hớp nước lớn, ợ no rồi đứng lên nói: "Yên tâm đi! Cứ giao cho lão Trư này!”

>

> Một luồng sáng từ trên trời giáng xuống đất biến thành hình dạng Tôn Ngộ Không.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!