Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 553: Mục 554

TRANG 277# 2

> Chương 553: Đàm phán

>

>

>

>

>

>

> Đường Tam Tạng đứng dậy ngay, nhìn Tôn Ngộ Không mong đợi, kích động hỏi: “Thế nào rồi Ngộ Không? Cứu Bạch Long Mã về chưa?”

>

> Tôn Ngộ Không phất tay nói: “Chưa.”

>

> Sa Ngộ Tịnh kinh ngạc hỏi: “Yêu quái kia giỏi vậy sao? Đại sư huynh cũng không đánh lại?”

>

> Tôn Ngộ Không cười nói: “Không đánh nhau, Yêu Vương nơi này là một hậu sinh vãn bối của lão Tôn, lúc lão Tôn đến thì hắn chiêu đãi đồ ăn thức uống ngon, không dám có chút bất kính.”

>

> Trư Bát Giới la làng: “Vậy thì tốt quá, chúng ta ở đây ăn lương khô uống nước lọc, ngươi đi ăn thịt cá không biết mang chút đồ về cho chúng ta!”

>

> Đường Tam Tạng lườm Trư Bát Giới, nhìn Tôn Ngộ Không mong đợi: “Đã là người một nhà chắc dễ nói chuyện?”

>

> Tôn Ngộ Không thở dài một hơi nói: "Việc này có nội tình. Con thỏ trắng nhỏ là bằng hữu rất tốt của Hồng Hài Nhi, hơn nữa mẫu thân của con thỏ từng cứu mạng Hồng Hài Nhi . . .”

>

> Tôn Ngộ Không thêm mắt dặm muối kể lại mối quan hệ, có như vậy mới thể hiện ra sự lợi hại của mình.

>

> Trư Bát Giới bi ai nói: "Xong rồi, tiêu, Tiểu Bạch Long chết chắc.”

>

> Tôn Ngộ Không đắc ý nói: “Yêu Vương Hồng Hài Nhi nể mặt lão Tôn nên cuối cùng đồng ý hòa đàm với các người, cần hòa thượng ngươi tự mình ra trận.”

>

> Sa Hòa Thượng lắc đầu nguầy nguậy: “Không, không được đâu, lỡ gặp nguy hiểm thì sao?”

>

> Đường Tam Tạng chắp hai tay nghiêm túc nói: "A di đà phật, bần tăng phải đi.”

>

> Tôn Ngộ Không cười nói: “Vậy đi thôi.”

>

> Một đám người tiếp tục lên đường, người gánh hành lý, người mở đường, đi ngày đêm chậm rãi đến động Hỏa Vân.

>

> Ba ngày sau đoàn người Đường Tam Tạng mới đến quảng trường trước động Hỏa Vân. Mặt Đường Tam Tạng đã tái nhợt, cực kỳ mệt mỏi.

>

> Trên đài cao trong quảng trường, Bạch Long Mã bị trói thấy đoàn người Đường Tam Tạng thì rướn cổ phát ra tiếng hí trong vô hình.

>

> Trư Bát Giới không nhân hậu cười to bảo: “Bạch Long Mã bị sao vậy? Không lẽ đã bị cắt lưỡi làm nhắm rượu?”

>

> Bạch Long Mã trừng Trư Bát Giới, mắt phun ra lửa giận, con heo chết tiệt này!

>

> Cửa động Hỏa Vân két một tiếng mở ra, hai hàng tiểu yêu cầm vũ khí gầm rống xông ra ngoài động, đứng thành hai hàng.

>

> Hồng Hài Nhi mặc váy chiến gấm cầm thương Hồng Anh, chân trần bước ra.

>

> Một yêu quái đi tới giữa quảng trường, ngón tay chỉ, bùm một tiếng, một cái bàn rơi xuống quảng trường, hai bên bàn dài có mấy cái ghế đá.

>

> Hồng Hài Nhi chạy chậm tới trước mặt Tôn Ngộ Không, kéo y về phe mình.

>

> Tôn Ngộ Không la lên: “Hồng Hài Nhi, làm gì vậy?”

>

> Hồng Hài Nhi không quay đầu lại nói: "Tiểu thúc, chúng ta mới là người một nhà, đương nhiên tiểu thúc phải giúp con, chứ chẳng lẽ tiểu thúc giúp bọn họ ăn hiếp con sao?”

>

> Hồng Hài Nhi ngước đầu lên, rưng rưng nước mắt nhìn Tôn Ngộ Không.

>

> Tôn Ngộ Không nhìn thoáng qua Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh, phe Hồng Hài Nhi đúng là hơi thế mỏng. Vì vậy Tôn Ngộ Không ỡm ờ theo Hồng Hài Nhi đến bên kia bàn.

>

> Trư Bát Giới nhỏ giọng nói: “Tiêu rồi, Hầu ca làm phản.”

>

> Đường Tam Tạng cách cái bàn đá Bồ Tát, chắp hai tay làm lễ với Hồng Hài Nhi, xấu hổ nói: “Đường Tam Tạng chào thí chủ.”

>

> Trư Bát Giới cười nói: “Hồng Hài Nhi, chúng ta đã gặp nhau ở chợ Thiên Môn sơn, ngươi còn nhớ lão Trư không?”

>

> Hồng Hài Nhi gật đầu nói: “Nhớ, đương nhiên nhớ, lần đầu tiên trong đời thấy mặt xấu như vậy.”

>

> Trư Bát Giới đen mặt, thằng nhóc đáng ghét này.

>

> Hồng Hài Nhi kéo Tôn Ngộ Không tùy tiện ngồi xuống ghế đá, mời: “Ngồi xuống hết đi.”

>

> Đường Tam Tạng niệm một câu "A di đà phật", chậm rãi ngồi xuống đối diện Hồng Hài Nhi.

>

> Hồng Hài Nhi chớp chớp mắt, bỗng chốc lệ rơi như mưa, bi thương nói: "Tiểu Bạch đã chết. Tiểu Bạch là tín đồ của Phật, bình thường không sát sinh, từ khi sinh ra đến nay luôn ăn chay, không ngờ chết trong tay hòa thượng, hu hu.”

>

> Đường Tam Tạng niệm câu "A di đà phật", cúi đầu xấu hổ nói: “Đều là lỗi của bần tăng.”

>

> Hồng Hài Nhi lau nước mắt nhìn hướng đài cao được dựng lên, nói: “Ta vốn định để hung thủ và Tiểu Bạch cùng hỏa táng, xem như báo thù cho Tiểu Bạch.”

>

> Đường Tam Tạng mặt biến sắc.

>

> Hồng Hài Nhi nói tiếp: “Nhưng tiểu thúc tìm đến cửa, ta không thể không nể mặt tiểu thúc.”

>

> Tôn Ngộ Không ở bên cạnh gãi đầu, đáy mắt lóe tia vui vẻ, tiểu điệt nhi làm nở mặt nở mũi.

>

> Đường Tam Tạng chắp hai tay nói: "A di đà phật, đa tạ thí chủ."

>

> "Nhưng mà . . .”

>

> Đám người Đường Tam Tạng thả lỏng thần kinh bị Hồng Hài Nhi làm căng thẳng.

>

> “Nhưng mà có thể miễn tội chết, tội sống khó thoát."

>

> Đường Tam Tạng thở phào một hơi nói: “Nên như vậy.”

>

> Mắt Hồng Hài Nhi lóe tia sáng vàng nhưng cố dằn xuống, Lý Thanh Tuyền có dặn không được nóng nảy, phải từ từ.

>

> Hồng Hài Nhi cười tủm tỉm nói: “Vậy để hắn quỳ trước mộ của Tiểu Bạch tám năm, mười năm chuộc tội của mình đi.”

>

> Bạch Long Mã bị cột trên đài mắt lóe tia căm hờn, vùng vẫy kịch liệt. Ta là Tam Thái Tử Ngao Liệt của Tây Hải Long Vương!

>

> Đường Tam Tạng liên tục lắc đầu nói: "Không, không thể được!”

>

> Đường Tam Tạng cầu xin nhìn Hồng Hài Nhi: “Chúng ta còn có chuyện quan trọng phải làm, không thể chậm trễ, xin đại vương rộng lượng thứ lỗi.”

>

> Hồng Hài Nhi hừ lạnh một tiếng: “Tóm lại ta chỉ cần điều kiện này, nếu không đồng ý thì hắn chết chắc.” Quay đầu nhìn Tôn Ngộ Không, đưa ra lời mời: “Tiểu thúc vào nhà điệt nhi nghỉ ngơi đi.”

>

> Tôn Ngộ Không cười từ chối: “Không cần, lão Tôn còn có chuyện cần làm.”

>

> Hồng Hài Nhi ôm quyền nói: "Vậy điệt nhi cáo từ."

>

> Hồng Hài Nhi đứng lên vung tay: “Các hài nhi, chúng ta đi."

>

> Một đám tiểu yêu kêu gào ồn ào vào hang núi, trong phút chốc quảng trường không còn một bóng yêu quái.

>

> Trong đại sảnh động Hỏa Vân, một yêu quái nịnh nọt nhìn Hồng Hài Nhi: “Đại Vương chẳng phải nói muốn trấn lột tiền của họ sao? Sao bây giờ đổi ý?”

>

> Hồng Hài Nhi hào hùng nói: “Có nói thì ngươi cũng không hiểu, cái này gọi là làm bọn họ giày vò. Thanh Tuyền cô cô nói muốn lấy được ích lợi lớn nhất phải làm đối phương sốt ruột, chờ bọn họ nóng nảy thì ta có thể mở miệng đòi tiền.”

>

> Hồng Hài Nhi đi lên ngai da hổ ngồi xuống, vừa cầm di động chơi vừa ngâm nga: “Thỏ trắng nhỏ, trắng thật trắng, hai lỗ tai dựng thẳng lên, cắt động mạch xong cắt tĩnh mạch, không nhúc nhích thật đáng yêu . . . ”

>

> Quảng trường bên ngoài nổi lên cơn gió cuốn mấy miếng lá rụng.

>

> Đường Tam Tạng lẩm bẩm: “Bọn họ cứ đi vậy sao?”

>

> Sa Hòa Thượng, Trư Bát Giới ngơ ngác gật đầu, ba người cùng nhìn hướng Bạch Long Mã không bị ai trông giữ.

>

> Tôn Ngộ Không khó chịu hỏi: “Này, các ngươi muốn làm gì?”

>

> Trư Bát Giới suỵt một tiếng, nhìn dáo dác rồi nói nhỏ: “Thừa dịp không ai trông giữ Bạch Long Mã thì chúng ta mau cứu hắn bỏ chạy!”

>

> Tôn Ngộ Không nói: “Các ngươi không giữ giang hồ đạo nghĩa gì hết. Hòa thượng, ngươi thấy sao?”

>

> Đường Tam Tạng cúi đầu niệm "A di đà phật!", bần tăng không nhìn thấy gì, bần tăng không biết.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!