Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 554: Mục 555

TRANG 278# 1

> Chương 554: Lần đàm phán thứ hai

>

>

>

>

>

>

> Trư Bát Giới chạy chậm về phía đài cao rồi nói nhỏ: “Tiểu Bạch Long, lão Trư đến cứu ngươi đây!”

>

> Trư Bát Giới mới bước vào vòng lửa do xe con vây quanh thì bùm một tiếng năm màn lửa phóng lên cao.

>

> Trư Bát Giới hét lên: “Mợ ơi, Tam Muội Chân Hỏa!”

>

> Trư Bát Giới chật vật xông ra ngoài màn lửa, trong khoảnh khắc đã bị đốt khét đen lăn lộn đầy đất, người bốc khói trắng.

>

> Màn lửa chậm rãi hạ xuống, Bạch Long Mã ở bên trong bị nướng thành ngựa đen, mùi thịt xông vào mũi.

>

> Tôn Ngộ Không quạt hai tay cười to bảo: “Nguyên con heo nướng, hôm nay có bữa tối rồi!”

>

> Trư Bát Giới nằm dưới đất, người đen thui nhìn trời, há mồm phun ngụm khói đen, thều thào: “Con khỉ chết tiệt, chắc chắn ngươi đã biết trước.”

>

> Tôn Ngộ Không cười, đáy mắt lóe tia nghi hoặc. Hoàng Kim Thằng, Tam Muội Chân Hỏa, điệt nhi của ta có quan hệ gì với lão già Thái Thượng? Chắc trên đầu lão Ngưu không phải là màu xanh đi?

>

> Sa Ngộ Tịnh vội chạy tới bên cạnh Trư Bát Giới, nâng y lên: "Nhị sư huynh có sao không?”

>

> Trư Bát Giới phẩy tay nói: “Không sao, không có gì.”

>

> Từ động Hỏa Vân vọng ra giọng đắc ý của Hồng Hài Nhi: “Các ngươi dám cứu nó nữa thì ta sẽ phun lửa nướng chín nó rồi ăn thịt.”

>

> Đường Tam Tạng lo lắng nói: “Làm sao bây giờ?”

>

> Trong phút chốc cả nhóm chỉ biết nhìn nhau.

>

> Trư Bát Giới đề nghị: “Hay Hầu ca lại đi một chuyến cầu tình?”

>

> Tôn Ngộ Không cười nói: “Không đi, không đi, mặt của lão Tôn đều bị các ngươi làm mất hết.”

>

> Mọi người tìm một hang núi nhỏ bên ngoài động Hỏa Vân yên lặng qua một đêm.

>

> Trong động Hỏa Vân, Hồng Hài Nhi đang ngồi trên ngai vàng da hổ giao lưu với Lý Thanh Tuyền qua webcam.

>

> Hồng Hài Nhi đắc ý nói: “Con đã bắt Bạch Long Mã, chờ qua hai ngày là có thể đòi mớ tiền.”

>

> Lý Thanh Tuyền ở trong màn hình khinh thường nói: “Bắt Bạch Long Mã làm gì, bắt Đường Tam Tạng mới đúng, hắn có tiền.”

>

> Hồng Hài Nhi bất đắc dĩ nói: “Con cũng muốn bắt Đường Tam Tạng, nhưng hắn được bảo vệ quá nghiêm ngặt, không có cơ hội.”

>

> Lý Thanh Tuyền đành nói: “Vậy được rồi, lát nữa ngươi hãy nói với Trương Minh Hiên một tiếng.”

>

> Hồng Hài Nhi do dự hỏi: “Chắc hắn sẽ không đòi chia tiền của chúng ta đi?”

>

> Lý Thanh Tuyền an ủi: “Yên tâm, tiền vào tay ta thì đừng hòng ai lấy được.”

>

> Mắt Hồng Hài Nhi trầm xuống, cảnh giác nói: “Là của chúng ta, còn có phần của ta!”

>

> Lý Thanh Tuyền cười tủm tỉm nói: “Đúng vậy, là chúng ta, tiền vào tay chúng ta thì đừng hòng ai lấy được. Trương Minh Hiên nói ngươi gặp Đường Tam Tạng sẽ có một kiếp, muốn ngươi thông báo cho hắn khi đã gặp Đường Tam Tạng.”

>

> Hồng Hài Nhi không quan tâm nói: "Tề Thiên Đại Thánh là tiểu thúc của con, họ không dám ra tay với con.” Lại cười bảo: “Thanh Tuyền cô cô ra ý hay nhất, con vốn định đánh cướp.”

>

> Lý Thanh Tuyền đắc ý nói: “Đương nhiên rồi, kinh nghiệm sinh tồn mấy vạn năm của ta không phải ở không. Nhớ báo cho Trương Minh Hiên, những chuyện khác cứ làm theo lời ta nói.”

>

> Hồng Hài Nhi cúp di động, lẩm bẩm: “Thông báo thì thông báo, ta mà có vấn đề gì, cứ làm lớn chuyện.”

>

> Sáng sớm hôm sau, tia ban mai bắn vào hang núi nhỏ. Đường Tam Tạng ở bên trong mở mắt ra nhìn bốn phía, đã không có một ai. Đường Tam Tạng nhớ lại chuyện hôm nay, lòng thầm thở dài đứng lên ra khỏi hang.

>

> Đường Tam Tạng đi ra hang núi liền nghe tiếng khóc chui vào lỗ tai. Một đám thỏ yêu đang gào khóc cạnh đài cao trong quảng trường.

>

> “Tiểu Bạch ơi, sao ngươi đi sớm quá! Để lại mấy chục huynh muội chúng ta cô đơn sống trên đời còn ý nghĩa gì.”

>

> “Tiểu Bạch ca ca đáng thương của ta, ca ca không sát sinh, không ăn thịt, một lòng tin Phật, kết quả bị hòa thượng giết chết, thật tội nghiệp!”

>

> “Tiểu Bạch đệ đệ, ngươi còn nhỏ như vậy, chưa hưởng thụ thời gian tốt đẹp mà sao chết rồi.”

>

> “Trời ơi, đất hỡi! Trên đời còn công bằng không???”

>

> “Hu hu, Tiểu Bạch đệ đệ tội nghiệp của ta!”

>

> Tiếng khóc thấu trời, Đường Tam Tạng nghe bọn chúng khóc mà tim run rẩy.

>

> Trư Bát Giới, Sa Hòa Thượng đi ra từ rừng rậm bên cạnh, cả hai đến gần Đường Tam Tạng.

>

> Trư Bát Giới chột dạ hỏi: “Giờ chúng ta làm sao đây sư phụ?”

>

> Đường Tam Tạng không biết nên nói cái gì: “Sao vi sư biết? Đối phó yêu quái chẳng phải là chuyện của các ngươi sao?”

>

> Trư Bát Giới lẩm bẩm: “Nếu là yêu quái cùng hung cực ác thì dễ làm, lão Trư huơ cái cào là giải quyết. Vấn đề ở chỗ chúng ta đuối lý.”

>

> Đường Tam Tạng không biết nên nói tiếp thế nào, quay đầu nhìn quanh, hỏi: “Ngộ Không đâu?”

>

> Sa Hòa Thượng cười nói: “Đi động Hỏa Vân tìm Hồng Hài Nhi rồi.”

>

> Trư Bát Giới hầm hừ nói: “Lão Trư thì thấy hắn đi hưởng thụ sơn trân mỹ vị, bỏ lại chúng ta ở bên ngoài ăn lương khô uống nước lọc.”

>

> Trư Bát Giới mới nói xong có mấy tiểu yêu bưng mâm bánh bao tới, đặt mạnh xuống bàn đá, không chút khách khí liếc nhóm Đường Tam Tạng: "Ăn cơm!"

>

> Trư Bát Giới vui vẻ chỉ vào mình, hỏi: "Chúng ta?"

>

> Đám tiểu yêu không trả lời, quay người bước đi.

>

> Trư Bát Giới cười hớn hở tiến lên cầm một bánh bao nuốt cái ực, nói: “Nhân rau hẹ, ăn ngon.”

>

> Đường Tam Tạng hơi hành lễ với hang núi: "Đa tạ thí chủ!"

>

> Đường Tam Tạng cùng Sa Hòa Thượng bước tới ngồi xuống ghế đá ăn bánh bao, nhưng tiếng khóc bên tai thì bánh bao ngon đến đâu cũng trở nên nhạt nhẽo.

>

> Mới đến chạng vạng, có Tôn Ngộ Không khuyên bảo, tiền vàng dụ dỗ, Hồng Hài Nhi đã nhịn đến giới hạn ỡm ờ miễn cưỡng đồng ý đàm phán lần thứ hai.

>

> Vẫn là bàn dài quen thuộc, Hồng Hài Nhi và Tôn Ngộ Không ngồi phía đối diện Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới, Sa Hòa Thượng, không khí căng thẳng tràn ngập trên bàn.

>

> Đường Tam Tạng nói: "Hôm nay đa tạ thí chủ chiêu đãi."

>

> Hồng Hài Nhi hừ một tiếng, trong trẻo nói: “Bản vương ân oán rõ ràng, các ngươi giết Tiểu Bạch, giữa chúng ta có thù. Nhưng các ngươi cũng là bằng hữu của tiểu thúc, đến nhà của ta thì ta không thể mất lễ độ làm tiểu thúc mất mặt.”

>

> Hồng Hài Nhi quay sang cười hỏi Tôn Ngộ Không: “Đúng không tiểu thúc?”

>

> Tôn Ngộ Không gật đầu lia, nét mặt hớn hở nói: “Quá đúng, quá đúng!”

>

> Tôn Ngộ Không càng nhìn Hồng Hài Nhi càng vừa lòng, tiểu điệt tử này làm y hãnh diện.

>

> Đường Tam Tạng nhìn Hồng Hài Nhi hiểu chuyện biết lễ, lòng càng áy náy hơn. Nếu không phải mình sơ sẩy thì đã không đến mức này.

>

> Đường Tam Tạng hít sâu, nói: “Tạo thành bi kịch này đúng là lỗi của bần tăng, bần tăng cam nguyện lĩnh phạt, xin thí chủ hôm nay tạm thả sư đồ bần tăng rời đi, hôm nào lấy kinh trở về bần tăng nhất định sẽ trói tay xin tội, nhận phạt.”

>

> Hồng Hài Nhi hắng giọng nói: “Cái đó thì không cần, nghe tiểu thúc khuyên ta đã không oán nhiều như vậy. Cái gọi là tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, oan gia nên giải không nên kết, tùy tiện đưa chút bồi thường khác là được.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!