Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 555: Mục 556

TRANG 278# 2

> Chương 555: Hồng Hài Nhi ngồi sen

>

>

>

>

>

>

> Đường Tam Tạng cảm động nói: "A di đà phật, thí chủ thật là người lương thiện.”

>

> Trư Bát Giới cười nói: “Vậy thì tốt rồi, đều là người một nhà, không có thù nào không giải được.”

>

> Hồng Hài Nhi nhìn Đường Tam Tạng, sốt ruột hét trong lòng: “Tiền! Ta đã ám thị rõ như vậy rồi, mau nói đền tiền đi!”

>

> Đường Tam Tạng cắn răng nói: “Thí chủ đã rộng lượng như vậy thì bần tăng sẽ không khiến thí chủ khó xử. Bần tăng đi tìm người nhà của thỏ trắng nhỏ, dập đầu xin lỗi cầu bọn họ tha thứ. Chờ bần tăng tới Linh Sơn sẽ cầu phúc cho các vị trước mặt Phật Tổ, siêu thoát cho Tiểu Bạch.”

>

> Mắt Đường Tam Tạng chân thành nhìn Hồng Hài Nhi, như vậy được rồi đi? Cầu phúc cho ngươi trước mặt Phật Tổ đó!

>

> Hồng Hài Nhi nghiến răng, chửi thầm trong bụng: “Hòa thượng này bị ngốc sao? Ai cần ngươi cầu phúc? Xin lỗi có ích gì, ta muốn tiền!”

>

> Hồng Hài Nhi chỉ vào đám thỏ yêu quỳ cạnh đài cao khóc đến kiệt sức, nói: “Ngươi nhìn xem bọn họ đau buồn cỡ nào, chẳng phải nên đưa chút tiền vàng bồi thường sao?”

>

> Bồi thường tiền vàng?

>

> Đường Tam Tạng hoang mang, gật đầu lia: “Nên như vậy, nên, bồi thường, phải bồi thường."

>

> Mắt Hồng Hài Nhi sáng rực hỏi: “Đưa bao nhiêu?”

>

> Đường Tam Tạng nhìn đám thỏ yêu khóc sắp xỉu, cắn răng nói: "Bần tăng bồi thường bọn họ một trăm triệu TT tệ, tuy rằng tiền tài không thể bù đắp sai lầm của bần tăng nhưng hy vọng sẽ giúp ích cho họ.”

>

> Hồng Hài Nhi giật mình thầm hét trong lòng: “Mợ ơi, hòa thượng này giàu thật, há mồm là một trăm triệu.”

>

> Nhưng nghĩ đến bảng giá Lý Thanh Tuyền đưa ra, Hồng Hài Nhi lắc đầu nói: “Không được, trăm triệu chia cho họ thì mỗi người chỉ được chút ít, trợ giúp rất nhỏ bé.”

>

> Đường Tam Tạng hỏi dò: "Thí chủ cảm thấy nên bồi thường bao nhiêu?"

>

> Hồng Hài Nhi nhếch môi cười lộ ra hàm răng tham lam dữ tợn: "Một trăm lẻ ba trăm triệu."

>

> Bùm một tiếng Đường Tam Tạng té ngã dưới đất.

>

> Sa Hòa Thượng hét lên: “Sư phụ!”

>

> Sa Hòa Thượng vội nâng Đường Tam Tạng dậy.

>

> Hồng Hài Nhi giật nảy mình, chăc sẽ không bị hù chết rồi đi?

>

> Đường Tam Tạng được Sa Hòa Thượng nâng dậy, lắc đầu kinh hoàng nói: "Không có, không có, bần tăng không có nhiều tiền như vậy!”

>

> Hồng Hài Nhi nhủ thầm: "Ta cũng cảm thấy ngươi không có, nhưng Thanh Tuyền cô cô nói phải nhiều như vậy.”

>

> Hồng Hài Nhi bấm chỉ quyết, năm chiếc xe lửa bùm một tiếng bắn ra năm màn sáng lên cao, lửa cháy hừng hực bao vây Bạch Long Mã. Đám thỏ yêu đang khóc gần bên sợ hết hồn vội chạy ra sau.

>

> Bạch Long Mã nằm nhắm mắt trên đài cao chợt mở mắt ra, bốn vó co giật hết sức vùng vẫy, há mồm hí nhưng không phát ra thanh âm.

>

> Chỉ quyết ngón giữa thay đổi, Hồng Hài Nhi quát: “Mở!”

>

> Bạch Long Mã bỗng hí dài, mắt lóe tia sáng vui mừng, hét to: "Cứu mạng ! Đại sư huynh, nhị sư huynh, tam sư huynh, sư phụ mau cứu mạng! Nóng, nóng quá, sắp chín rồi!”

>

> Hồng Hài Nhi vung tay, Tam Muội Chân Hỏa tán đi. Bạch Long Mã nằm trên đài cao, lông dài đã bị nướng khét, mùi khó ngửi tràn ngập.

>

> Hồng Hài Nhi uy hiếp nói: "Ngươi không đồng ý thì lần sau ta trực tiếp nướng.”

>

> Đường Tam Tạng nhìn Bạch Long Mã, cười hiểu ý, giả bộ thật giống, ngươi là con rồng sao có thể sợ lửa, phun nước miếng có thể dập tắt lửa.

>

> Đường Tam Tạng quay đầu cười với Hồng Hài Nhi, nghiêm túc nói: "Thí chủ đừng nói nữa, bần tăng sẽ không đồng ý.”

>

> Bạch Long Mã vụt ngẩng đầu, khó tin nhìn Đường Tam Tạng. Hòa thượng nhà ngươi thật độc ác, nói thế nào thì ta đã cõng ngươi mấy vạn dặm mà ngươi báo đáp ta như thế sao?

>

> Hồng Hài Nhi nghi ngờ hỏi: “Ngươi thật sự mặc kệ nó?” Lại nhe răng uy hiếp: “Hay ngươi cảm giác ta không xuống tay được?”

>

> Đường Tam Tạng vững vàng lắc đầu cười nói: "Thí chủ có điều không biết, ngựa trắng của bần tăng là Tây Hải Long Thái Tử biến ra, trời sinh có tài hô mây ban mưa, sao có thể sợ lửa nhỏ tầm thường của thí chủ? Vốn là bần tăng đuối lý, không muốn dùng vũ lực với các vị, nhưng bần tăng thật sự không có nhiều tiền tài bồi thường, hơn nữa người mang trách nhiệm nặng nề khó thể ở lâu. Chờ bần tăng lấy kinh về sẽ đến bồi thường. Tiểu Bạch Long dập lửa, Bát Giới, ngươi đi cứu Bạch Long Mã ra.”

>

> Lát sau không có động tĩnh gì, Tiểu Bạch Long bất lực nằm trên đài cao. Trư Bát Giới, Tôn Ngộ Không ngửa đầu nhìn trời. Gió thổi cuốn lá vàng, không khí yên tĩnh thật lúng túng.

>

> Đường Tam Tạng lúng túng quay đầu nhìn Bạch Long Mã: “Dập lửa đi!”

>

> Tiểu Bạch Long lười ngước đầu nhìn Đường Tam Tạng, nhân loại vô tri.

>

> Ông ba phải Sa Ngộ Tịnh giải thích: “Sư phụ có điều không biết, lửa này không phải lửa phàm mà là Tam Muội Chân Hỏa, nước thường không dập tắt được.”

>

> Hồng Hài Nhi cười nói: “Hòa thượng muốn dập lửa của ta? Buồn cười quá, ngươi dập cho ta xem?”

>

> Hồng Hài Nhi vừa dứt lời thì trời đổ mưa nhỏ, mưa rơi xuống năm chiếc xe con, lửa trên năm chiếc xe tí tách cố vùng vẫy rồi dập tắt trước mắt bao người. Không khí tĩnh lặng, tát mặt thật đau.

>

> Hồng Hài Nhi ngước nhìn trời, quê quá hóa giận quát: "Ai? Là ai dám dập lửa của đại gia!?”

>

> Tôn Ngộ Không cũng khẽ kêu, mắt lóe tia sáng vàng nhìn quét bốn phía.

>

> Dưới chân Hồng Hài Nhi bỗng sinh ra đài sen. Hồng Hài Nhi giật nảy mình, định nhảy xuống nhưng chân mềm nhũn tự khoanh lại.

>

> Ba mươi sáu thanh Thiên Cương đao dâng lên từ các hướng bao quanh Hồng Hài Nhi, Thiên Cương đao trận hìn thhành, đao khí lạnh lẽo đâm vào các chỗ hiểm của Hồng Hài Nhi làm nó sợ không dám nhúc nhích.

>

> Đài sen chậm rãi bay lên trời, Tôn Ngộ Không giật mình bản năng giơ Kim Cô Bổng đánh hướng đài sen.

>

> Một giọng quen thuộc vang vọng trên trời:

>

> "Ngộ Không!”

>

> Phật quang nở rộ.

>

> Tay Tôn Ngộ Không khựng lại, nhìn phật quang theo bản năng.

>

> Quan Âm Bồ Tát đứng giữa không trung, phật quang tỏa quanh người, vòng phật bảy sắc sau đầu thần thánh không thể xâm phạm.

>

> Tôn Ngộ Không kinh ngạc kêu lên: “Bồ Tát!”

>

> Biểu tình Đường Tam Tạng phức tạp chắp hai tay, khom người cung kính làm lễ:

>

> "Bái kiến đại từ đại bi Quan Thế Âm Bồ Tát!"

>

> Trư Bát Giới, Sa Hòa Thượng chắp hai tay: "Bái kiến Quan Âm Bồ Tát."

>

> Quan Âm Bồ Tát nhìn Đường Tam Tạng. Tam Tạng đã thay đổi, trước kia ngươi quỳ nghênh.

>

> Giọng Quan Âm Bồ Tát vang vọng trên trời: “Hồng Hài Nhi, ngươi trời sinh tính hung ác, theo ác làm dữ, giờ càng ngăn đường của người đi lấy kinh, làm khó dễ đủ điều, ngươi có biết sai?”

>

> Tim Hồng Hài Nhi rớt cái bịch, đây là kiếp nạn mà sư thúc Trương Minh Hiên nói? Sao bà nương Quan Âm đến đây?

>

> Hồng Hài Nhi chớp mắt, tức giận quát: “Ta chiêu đãi đồ ăn thức uống cho các ngươi vậy mà các ngươi tìm đến Quan Âm Bồ Tát đối phó ta, hòa thượng quên ơn phụ nghĩa!”

>

> Đường Tam Tạng hấp tấp giải thích nói: "Không . . . Không phải bần tăng . . ."

>

> Hồng Hài Nhi không thèm nghe Đường Tam Tạng giải thích, mắt ngấn lệ quay sang nhìn Tôn Ngộ Không: “Tiểu thúc cũng không cần con.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!