TRANG 279# 1
> Chương 556: Mời chiến
>
>
>
>
>
>
> Tôn Ngộ Không liếc trắng mắt: “Nói mớ cái gì đấy?”
>
> Tôn Ngộ Không ngước đầu nhìn Quan Âm, cười tủm tỉm nói: “Hiểu lầm thôi, Bồ Tát, đây là hiểu lầm. Hồng Hài Nhi là vãn bối hậu sinh của ta, mấy ngày nay chúng ta ở chung vui vẻ. Hơn nữa điệt nhi của ta khiêm tốn hiểu lễ, rất cung kính với chúng ta, sao có thể nói là theo ác làm dữ?”
>
> Đường Tam Tạng gật đầu lia lịa, chắp hai tay cúi đầu nói: "Bồ Tát sáng suốt, ngàn sai vạn sai là lỗi của bần tăng, là bần tăng lỡ tay sát sinh nên mới có kiếp nạn này, bần tăng cam nguyện nhận phạt, xin Bồ Tát đừng làm khó tiểu thi chủ này."
>
> Hồng Hài Nhi đắc ý nhìn Quan Âm.
>
> Quan Âm câm nín nhìn đoàn người Đường Tam Tạng, giải thích rằng: “Các ngươi có điều không biết, yêu này là nhi tử của Ngưu Ma Vương, từ nhỏ đã quậy phá không dạy được, sát sinh giết hại mạng sống, trêu đùa tiên thần, ăn thịt người càng là chuyện thường."
>
> Đường Tam Tạng ngạc nhiên nhìn bộ dáng tội nghiệp của Hồng Hài Nhi, trông không giống chút nào.
>
> Hồng Hài Nhi lẽ thẳng khí hùng la lên: “Đó là lúc ta còn nhỏ không hiểu chuyện, khi tiểu thúc còn trẻ cũng làm một số chuyện hồ đồ đấy thôi! Giờ ta đã sửa đổi rồi!”
>
> Tôn Ngộ Không cười lúng túng, gượng gạo nói: "Bồ Tát, Hồng Hài Nhi nói đúng."
>
> Đường Tam Tạng chắp hai chắp tay nói: "A di đà phật, biết sai có thể sửa là thiện lớn, buông đồ đao xuống.”
>
> Trư Bát Giới bất mãn lẩm bẩm: “Bồ Tát cần gì giữ mãi hoàng lịch cũ không thả? Hài tử Hồng Hài Nhi không tệ, rất tôn kính tiền bối."
>
> Bạch Long Mã ở trên đài cao mắt rực cháy lửa giận. Không tệ? Tôn kính? Hắn chỉ không tệ với các ngươi! Diệt hắn đi Bồ Tát, mau chém yêu trừ ma!
>
> Quan Âm Bồ Tát thầm tức giận, rốt cuộc các ngươi theo phe nào? Các ngươi đều là yêu quái kêu binh đến sao?
>
> Quan Âm Bồ Tát kiềm chế lửa giận, cười nói: “Nên bổn tọa cho hắn một cơ hội."
>
> Quan Âm Bồ Tát nhìn Hồng Hài Nhi, nói: “Dưới tòa của bổn tọa còn thiếu một vị đồng tử thiện tài, ngươi có đồng ý quy y?”
>
> Hồng Hài Nhi lắc đầu ngay: “Không, ta không cần!”
>
> Hồng Hài Nhi khóc kêu Tôn Ngộ Không: “Tiểu thúc mau cứu con! Con không muốn làm hòa thượng, con còn muốn truyền đời sau cho nhà lão Ngưu chúng ta!”
>
> Tôn Ngộ Không nhìn Quan Âm Bồ Tát, cười nói: “Bồ Tát nhìn xem, điệt nhi của ta không muốn quy y, hay Bồ Tát hãy tha cho hắn một lần đi!"
>
> Trong một không gian hư vô, Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Nếu để Quan Âm Bồ Tát mang Hồng Hài Nhi đi thì rất có lợi cho việc ly gián quan hệ giữa Tôn Ngộ Không và Phật giáo. Còn Đường Tam Tạng nữa, đối với Đường Tam Tạng là lại một lần đả kích tin Phật.”
>
> Trương Minh Hiên bỗng không muốn cứu, cứ để Hồng Hài Nhi bị mang đi cho rồi.
>
> Quan Âm Bồ Tát chắp hai tay nói: "A di đà phật, thế gian đều khổ, chúng sinh mơ màng. Ta hỏi ngươi, có đồng ý quy y không?"
>
> Mắt Quan Âm Bồ Tát nhìn Hồng Hài Nhi, trên trời vang tiếng phạn xướng như có như không.
>
> Mắt Hồng Hài Nhi đờ đẫn nói: “Ta . . . ta đồng ý . . .”
>
> Một tiếng cười vui sướng vang lên:
>
> “Ha ha ha! Quan Âm, ngươi có thể động vào đệ tử của Tiệt giáo ta sao?”
>
> Trương Minh Hiên cầm kiếm Thanh Bình xuất hiện trong không trung, áo trắng bay bay, phong lưu phóng khoáng.
>
> Tôn Ngộ Không đang căng thẳng mắt lóe tia vui mừng, Đường Tam Tạng cũng thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt Trư Bát Giới thoải mái hơn.
>
> Kiếm Thanh Bình lóe ánh sáng trắng, Trương Minh Hiên rút một khúc kiếm ra rồi keng một tiếng đút vào lại, một luồng kiếm khí xanh biếc quét qua.
>
> Bùm một tiếng, đài sen nhốt Hồng Hài Nhi bị kiếm khí nổ thành bốn cánh bay tứ tán.
>
> Hồng Hài Nhi vui vẻ lộn mèo xuống đất, tay cầm thương Hồng Anh, rống to: “Hay cho Quan Âm nhà ngươi! Dám ám toán tiểu gia?”
>
> Quan Âm không rảnh đau lòng đài sen, mắt nhìn Trương Minh Hiên, nhíu mày nói: “Ngươi lại đến phá chuyện tốt của bổn tọa? Cho rằng bổn tọa không dám trấn áp ngươi sao?"
>
> Trương Minh Hiên cười tủm tỉm nói: “Hết cách, ai kêu đây là hậu bối của Tiệt giáo ta, không thể để ngươi bắt đi dược, không thì tiểu lão gia ta đây biết đút mặt đi đâu?”
>
> Tôn Ngộ Không thì thào: "Tiệt giáo?" Nghi hoặc nói: "Đây là cái gì? Sư môn sao?"
>
> Mắt Tôn Ngộ Không lóe tia vui mừng, không lẽ sư phụ của ta cũng là người trong Tiệt giáo?
>
> Quan Âm hít sâu, nói: “Không phải bần tăng dùng sức mạnh mà vì hắn có duyên với bần tăng.”
>
> Hồng Hài Nhi giậm chân la lên: "Không duyên, không duyên, quỷ tài mới có duyên với ngươi! Có duyên cùng ta toàn là tiểu tỷ tỷ xinh đẹp có tiền, ngươi già quá rồi!”
>
> Khuôn mặt thần thánh của Quan Âm bỗng chốc đen thui, cực kỳ hằn học trừng Hồng Hài Nhi.
>
> Hồng Hài Nhi sợ hãi co rụt đầu.
>
> Trương Minh Hiên giơ kiếm Thanh Bình lên, nghiêm túc nói: “Có duyên hay không thì đánh một trận sẽ biết.”
>
> Quan Âm nhìn Trương Minh Hiên cười: “Kiếm Thanh Bình không chủ động rút ra thì ngươi không phải đối thủ của ta.”
>
> Trương Minh Hiên nhướng chân mày, cười nói: “Chưa đánh thì ai biết được?"
>
> Quan Âm đánh giá Trương Minh Hiên tràn đầy tự tin, không biết hắn lấy niềm tin từ đâu ra, Vô Đương Thánh Mẫu? Hay Vân Tiêu?
>
> Nhìn Trương Minh Hiên chủ động mời chiến, Quan Âm cười nói: “Đến đây đi!”
>
> Quan Âm bay lên trời, chớp mắt biến mất trong tầm mắt.
>
> Trương Minh Hiên cầm kiếm Thanh Bình, lòng dâng lên kích động. Đây là lúc kiểm nghiệm thực lực hiện tại của ta, không biết còn thua những đại nhân vật viễn cổ bao xa?
>
> Trương Minh Hiên dứt khoát phóng lên cao.
>
> Tôn Ngộ Không ở bên dưới sốt ruột gãi đầu, sư đệ sẽ không bị gì chứ?
>
> “Ta đi xem!”
>
> Không đợi Đường Tam Tạng trả lời Tôn Ngộ Không đã đạp mây cân đẩu bay lên cao mất hút.
>
> Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới, Sa Hòa Thượng ngửa đầu nhìn trời, mắt chất chứa lo âu.
>
> Hồng Hài Nhi vung tay, Tam Muội Chân Hỏa trong xe nhỏ lại bừng cháy, năm màn lửa vọt lên cao khép lại thành lồng chụp lửa.
>
> Hồng Hài Nhi tức giận quát: “Hay cho Đường Tam Tạng nhà ngươi, tìm Quan Âm đến ăn hiếp ta! Bản đại vương sẽ như ngươi mong muốn đốt con ngựa hoang này, báo thù rửa hận cho Tiểu Bạch của ta!”
>
> Tay Hồng Hài Nhi chậm rãi đè xuống. màn lửa cũng thấp xuống.
>
> Bạch Long Mã ở trên đài cao kinh khủng nhìn màn lửa dần đè xuống, bốn vó đạp, hết sức vùng vẫy.
>
> “Chờ đã!”
>
> Tay Hồng Hài Nhi tạm dừng, nhìn Trư Bát Giới ra tiếng: “Ngươi còn muốn nói gì?”
>
> Trư Bát Giới cười toe nói: “Hồng Hài Nhi, nói sao thì chúng ta cũng là dây mơ rễ má . . .”
>
> Hồng Hài Nhi ngắt lời ngay: “Ai dây mơ rễ má với ngươi? Ta chiêu đãi các ngươi đàng hoàng nhưng các ngươi tìm người đến hàng ta, có chút tình nghĩa nào không?”
>
> Tay Hồng Hài Nhi tiếp tục nhấn xuống.
>
> Bạch Long Mã ở trong lồng chúp lửa giãy dụa kịch liệt. Hồng Hài Nhi nháy mắt, ngón giữa bấm quyết, Bạch Long Mã lại có năng lực nói chuyện.
>
> Bạch Long Mã há mồm phát ra tiếng gào thê lương quanh quẩn day dứt, làm người nghe giật mình muốn khóc.
>
> “Cứu mạng! Sư phụ mau đến cứu mạng! Sắp chết! Chết thật!”
>
> “Khoan đã!”
>
> Hồng Hài Nhi ngừng tay lại.
>
> Đường Tam Tạng bi tình nói: "Hiểu lầm, thật là hiểu lầm, ta không hề kêu Quan Âm đến, là tự bà ta tới, không liên quan chút gì với chúng ta!”
>
>
>
>