TRANG 279# 2
> Chương 557: Bắt đầu chiến đấu
>
>
>
>
>
>
> Hồng Hài Nhi nhướng cao chân mày: “Đừng hòng nói xạo!”
>
> Hồng Hài Nhi đè xuống, màn lửa tiếp tục giảm thấp.
>
> Đường Tam Tạng rối rít xua tay kinh hoàng hét lên: “Đừng! Xin đừng! Tất cả là lỗi của bần tăng, bần tăng xin đền cho thí chủ. Thí chủ hãy thả hắn ra trước, có gì chúng ta từ từ nói chuyện."
>
> Không gian trong lồng chụp lửa càng lúc càng nóng, không khí sắp đốt từng đốm lửa, mùi thịt lan tỏa.
>
> Bạch Long Mã kinh hoàng hét rầm lên: “Sư phụ đưa tiền đi! Còn do dự cái gì? Mau đưa tiền!!!”
>
> Vẻ mặt Trư Bát Giới, Sa Hòa Thượng biến sắc. Ngưu hài tử này không biết nặng nhẹ, chắc sẽ không nướng chín Bạch Long Mã thật đi?
>
> Vũ khí nằm trong tay Trư Bát Giới, Sa Hòa Thượng, sẵn sàng ra tay.
>
> Đường Tam Tạng thấy tình huống khẩn cấp, cắn răng, mắt ngấn lệ nói: "Ta có tiền, ta có 1300 vạn, mau dừng tay!”
>
> Tay Hồng Hài Nhi khựng lại, màn lửa ngừng giảm xuống, cười tủm tỉm nói: “Sớm như vậy có phải tốt không, tránh cho tổn thương tình cảm.”
>
> Bạch Long Mã ở dưới màn lửa thở phào nhẹ nhõm, hú hồn, mạng nhỏ vẫn còn.
>
> Hồng Hài Nhi lấy di động ra, thúc giục: “Tài khoản của ngươi số mấy, thêm bạn tốt rồi chuyển khoản đi.”
>
> Đường Tam Tạng không cam lòng lấy di động ra.
>
> Hồng Hài Nhi bực bội nạt: “Làm gì chậm rì vậy, nhanh lên!”
>
> Hai người kết bạn tốt sau đó Đường Tam Tạng cắn răng chuyển khoản, lòng nhẹ hẫng chân mềm nhũn.
>
> Mắt Hồng Hài Nhi sáng rực ánh vàng xen lẫn tia đỏ, mười tỷ ba trăm triệu! Thật nhiều tiền!
>
> Hồng Hài Nhi cất di động vào, hắng giọng nói: "Bản đại vương không phải loại người tham tiền, lấy tiền của ngươi đều vì an ủi những con yêu thỏ đã mất người thân, ngươi hiểu đúng không?”
>
> Hồng Hài Nhi đờ đẫn gật đầu, chuẩn bị quà gặp mặt cho Phật Tổ đã bay mất, làm sao bây giờ?
>
> Hồng Hài Nhi không kiềm được miệng cười, phất tay thu về năm chiếc xe nhỏ, vươn tay ra: "Trở về!"
>
> Hoàng Kim Thằng trói người Tiểu Bạch Long như linh xà lỏng ra, nó xuyên qua xoay quanh rồi rơi xuống tay Hồng Hài Nhi.
>
> Bạch Long Mã hí vang, đứng thẳng dậy sợ hãi chạy nhanh đến sau lưng Đường Tam Tạng.
>
> Trong khi Hồng Hài Nhi bắt chẹt Đường Tam Tạng thì ở cương phong giới, Trương Minh Hiên và Quan m đang đối diện nhau.
>
> Trương Minh Hiên giãn người ra, tim đập nhịp nặng nề như tiếng trống vỗ, máu chảy như vạn con ngựa chạy chồm, sông lớn gầm rống.
>
> Một tay Quan m nâng bình Ngọc Tịnh, một tay dựng thẳng niệm: "Nam mô Quan Thế m Bồ Tát!"
>
> Ánh sáng trắng tinh khiết tỏa sáng thành trăm ngàn bàn tay vươn ra từ sau lưng Quan m, mỗi bàn tay khác nhau, bấm chỉ quyết, mỗi lòng bàn tay hiện ra con mắt màu vàng chĩa hướng Trương Minh Hiên. Thiên Thủ Thiên Nhãn cho người cảm giác vô cùng vô tận.
>
> Trương Minh Hiên giật mình kêu lên: “Quan m Thiên Thủ Thiên Cước!”
>
> Mặt Quan m Bồ Tát tối sầm, Thiên Cước ở chỗ nào? Ngươi nhìn kỹ xem đâu ra Thiên Cước?”
>
> Quan m trầm giọng nói: “Quan m Thiên Thủ Thiên Nhãn!”
>
> Trương Minh Hiên cười toe nói: “Lộn lộn, lỡ nói nhầm.”
>
> Quan m Bồ Tát hít sâu, quyết định không nói nhảm nhiều với Trương Minh Hiên miễn cho tức hộc máu, thầm nghĩ: “Bổn tọa không muốn đánh với ngươi, nhưng Hồng Hài Nhi có duyên cùng bổn tọa, không thể không tranh.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Hồng Hài Nhi cũng có duyên với ta.”
>
> Rồi Trương Minh Hiên thay đổi sắc mặt, nghiêm túc nhìn nói: "Bồ Tát, việc này không có đúng sai, mỗi người lập trường riêng, ra tay đi!"
>
> Quan m mỉm cười gật đầu nói: "Thiện!"
>
> Ngàn con mắt màu vàng trong lòng bàn tay cùng bắn ra tia sáng, ngàn luồng sáng phô thiên cái địa bắn về phía Trương Minh Hiên.
>
> Quan m vừa ra tay đã hết sức, định một hơi trấn áp Trương Minh Hiên để tránh cho sinh ra nhiều biến cố.
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: "Giúp ta!"
>
> Bốn người Trương Tiểu Phàm, Phong Vân Vô Kỵ, Tiêu Viêm, Long Thiên Ngạo xuất hiện sau lưng Trương Minh Hiên, cùng tiến vào thân thể hắn. Trương Minh Hiên siêu tiến hóa, Thú Bạo Ngược Minh Hiên!
>
> Kiếm Thanh Bình keng một tiếng ra khỏi vỏ, bóng dáng Phong Vân Vô Kỵ hiện ra trên người hắn, lấy người ngự kiếm, lấy kiếm hộ người, người kiếm hợp nhất.
>
> Trương Minh Hiên cầm trường kiếm đâm thẳng về phía Quan m Bồ Tát, một luồng kiếm khí xanh biếc hiện ra biến thành thân kiếm ảo to lớn bao bọc Trương Minh Hiên và kiếm Thanh Bình.
>
> Kiếm to vụt qua không trung đâm thẳng vào Quan m Bồ Tát.
>
> Một bên là kiếm to vụt qua không trung, một bên là những đốm sáng lấp lánh va chạm vào nhau. Ngàn tia mắt đánh vào kiếm to, thiên địa thoáng chốc mất thanh âm, vụ nổ lớn bùng nổ. Trương Minh Hiên cầm kiếm Thanh Bình chật vật bị hất bay, lùi mấy ngàn thước trên hư không.
>
> Quan m thoạt trông không bị gì nhưng cười khổ nói: “Vẫn kém hơn ngươi một chút.”
>
> Quan m nghiêm túc nhìn Trương Minh Hiên. Mạnh quá! Sao hắn trở nên mạnh đến vậy? Mới qua vài năm mà từ con kiến trưởng thành đến trình độ có thể đấu với mình, tuy có phần vì kiếm Thanh Bình nhưng tốc độ trưởng thành đó quá nhanh, không tiên hiệp chút nào! Làm gì có chuyện tu tiên mau vậy?
>
> Trương Minh Hiên giẫm không trung phát ra tiếng khí nổ, hắn lắc người xuất hiện bên cạnh Quan m, một kiếm chém vào eo Quan m.
>
> Ngàn tay của Quan m chồng lên nhau kết thành ấn to che trước kiếm, vang tiếng nổ, Trương Minh Hiên bay vụt qua.
>
> Vẻ mặt Quan m biến sắc, sức mạnh lớn hùng dũng truyền từ kiếm Thanh Bình, ngày tay kết Bất Động Minh Vương Ấn mới miễn cưỡng đỡ được đường kiếm của Trương Minh Hiên. Nhưng Quan m bị đánh bay đụng vào ngọn núi như sắt thép trong cương phong giới, phút chốc chẳng còn phong thái.
>
> Tôn Ngộ Không mới vào cương phong giới thì thấy cảnh Quan m Bồ Tát bị Trương Minh Hiên một kiếm đánh bay, y giật mình trợn mắt há hốc mồm, ôi chao!
>
> Quan m bay ra khỏi ngọn núi, giật mình kêu lên: “Sức mạnh của ngươi? Sao ngươi có sức mạnh như vậy?”
>
> Trương Minh Hiên cầm kiếm đứng thẳng, cười nói: "Bồ Tát không biết là xa cách sĩ ba ngày thì nhìn với cặp mắt khác xưa sao?”
>
> Trong tu tiên thì ba ngày có là gì? Chớp mắt đã qua ba năm.
>
> Quan m lấy lại bình tĩnh, liếc Tôn Ngộ Không một cái rồi nghiêm túc nhìn Trương Minh Hiên, mặc kệ vì lý do gì thì bây giờ bà xem Trương Minh Hiên như đối thủ cùng đẳng cấp. Trương Minh Hiên bây giờ đã có lực lượng làm Chuẩn Thánh cũng không dám coi thường.
>
> Quan m bấm chỉ quyết, miệng bình Ngọc Tịnh đổ dòng nước ra, nước trong veo uốn lượn chảy trên không trung.
>
> Trương Minh Hiên thấy Quan m ra tay thì nhấc chân xông lên, ra tay trước là hơn. Nhân vật chính vì biểu hiện chính mình sẽ cực kỳ ngạo nghễ cho kẻ địch có thời gian chuẩn bị pháp thuật, Trương Minh Hiên cảm thấy rất ngu, hắn không thèm bắt chước.
>
> Quan m nhìn Trương Minh Hiên lao tới siêu nhanh, mở miệng nói: "Giải!"
>
> Dòng nước nhỏ trong veo uống lượn bỗng hóa thành biển cả, cương phong thổi làm sóng lớn ngập trời dâng lên, Trương Minh Hiên lao nhanh đến chớp mắt bị biển nhấn chìm.
>
> Quan m chậm rãi nói: "Tuyền!"
>
> Trên biển hình thành các vòi rồng khổng lồ, trên có vòi rồng ,dưới có vòng xoáy ngầm, nguyên đại dương hóa thành không lối thoát.
>
> Trương Minh Hiên chìm trong biển cả, đầu óc choáng váng. Bên dưới không chỉ có vô số vòng xoáy chảy lung tung, nước này không phải bình thường, mật độ cực lớn làm hắn nửa bước khó đi. Nước như có sự sống, Trương Minh Hiên chìm ở bên trong khó thể mượn sức, gặp lực cản tự động trượt đi.
>
> Tầng trời thứ ba mươi ba, Vô Đương Thánh Mẫu nhìn Vân Kính lơ lửng chiếu tình cảnh của Trương Minh Hiên, quay đầu xin Thông Thiên giáo chủ: “Sư phụ, hay để Vân Tiêu đi giúp tiểu sư đệ một tay được không?”
>
> Thông Thiên giáo chủ mỉm cười nói: “Không cần, hắn tự có thủ đoạn.”
>
> Thông Thiên giáo chủ thầm sướng, tiểu tử thối dám truy sát vi sư!
>
>
>
>