TRANG 280# 1
> Chương 558: Xong việc
>
>
>
>
>
>
> Vô Đương Thánh Mẫu hé môi rồi khép lại. Sư phụ đang hào hứng xem, thôi đừng quấy rầy. Vô Đương Thánh Mẫu thương hại nhìn Trương Minh Hiên xoe tròn mắt vùng vẫy trong biển, tiểu sư đệ cố chịu đựng đi!
>
> Thông Thiên giáo chủ nhìn Trương Minh Hiên lúc thì hội bị cuốn vào vòng xoáy, khi thì bị vòi rồng cuốn lên cao, mắt lão tràn đầy sung sướng, thậm chí cười khẽ.
>
> Cương phong giới. Tôn Ngộ Không sốt ruột nhìn Trương Minh Hiên chìm trong biển, nóng nảy vò đầu bứt tai mà không có cách nào, phải làm sao đảo ngược tình thế đây?
>
> Trương Minh Hiên bị xoay tròn trong vòng xoáy vòi rồng rồi bay lên, bị xoay da mặt móp méo, đầu óc choáng váng.
>
> Bóng dáng trên người hắn chợt lóe biến thành Tiêu Viêm, một đóa sen lửa hai mươi ba cánh hiện ra trong tay, từng cánh hoa khác nhau, có màu trắng lạnh lẽo, màu hồng, màu xanh, màu đen, màu vàng, tất cả cánh hoa sen đều dâng lên đốm lửa nhỏ, sáng lạn mà nguy hiểm.
>
> Trương Minh Hiên cố nén buồn nôn, khẽ quát: “Phật Nộ Hỏa Liên, nổ cho ta!”
>
> Sen lửa hai mươi ba cánh bị ném xuống dưới, sen lửa tung bay trong vòng xoáy, nổ tung, hai mươi ba loại dị hỏa bắn tứ tán. Vòi rồng nước nhốt Trương Minh Hiên bị nổ nát, hơi nước trắng bốc hơi ra.
>
> Trương Minh Hiên nương lực đẩy vụ nổ bay thẳng ra, thoát khỏi trói buộc của biển. Trương Minh Hiên ở trên cao kéo chuỗi bóng ảo xông về phía Quan m, tiếng leng keng vang trong cương phong giới. Bóng dáng Quan m và Quan m lúc ẩn lúc hiện trong cương phong giới, va chạm liên tục, đánh mắt gió tan biến, núi vỡ nát, phạm vi ngàn dặm một mảnh hỗn độn.
>
> Mắt Tôn Ngộ Không rực lửa nhìn, đã biết Quan m rất mạnh nhưng không ngờ sư đệ cũng mạnh như vậy, hoàn toàn vượt qua giới hạn thực lực của y.
>
> Mấy ngày trôi qua, hai người đánh từ khu vực này đến khu vực khác. Mấy ngày nay Trương Minh Hiên khống chế thân thể càng lúc càng hoàn mỹ. Nếu nói lúc trước Trương Minh Hiên bị đè đầu đánh thì sau đó hắn đã đánh ngang tay với Quan m. Thân thể không thể phá vỡ, sức mạnh to lớn không gì sánh bằng, cộng với pháp lực cúa bốn Kim Tiên, thêm vào kiếm Thanh Bình, tất cả chồng chất cho Trương Minh Hiên đạt tới độ cao như vậy.
>
> Trương Minh Hiên, Quan m đứng trên hai đỉnh núi đơn, họ đối diện nhau từ xa.
>
> Quan m Bồ Tát niệm một câu "A di đà phật" nói: “Bần tăng bội phục uy năng của thần quân. Thôi, bổn tọa không thu Hồng Hài Nhi nữa.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Bổn tọa cũng rất bội phục thực lực của Bồ Tát!”
>
> Quan m Bồ Tát nhìn về phía Tôn Ngộ Không, nói: “Ngộ Không, mau đi xuống bảo vệ tốt sư phụ của ngươi, sớm ngày đi tây.”
>
> Tôn Ngộ Không gãi đầu ngoác miệng cười nói: “Lão Tôn biết!”
>
> Quan m sâu thẳm nhìn Trương Minh Hiên một cái rồi bay đi về hướng nam, biến mất trong giây lát.
>
> Trương Minh Hiên nhìn Tôn Ngộ Không, cười nói: "Đại Thánh, chúng ta cùng nhau xuống đi.
>
> Tôn Ngộ Không bay lại gần vỗ cánh tay Trương Minh Hiên, cười nói: “Lợi hại, rất lợi hại! Đánh luôn Quan m Bồ Tát!”
>
> Trương Minh Hiên đút kiếm Thanh Bình vào vỏ giắt bên hông, nói: "Nói đúng ra là không phân thắng thua, nàng không làm gì ta được, mà ta cũng không thể làm gì nàng.”
>
> Tôn Ngộ Không vẫn cười nói: “Vậy cũng dã rất ghê gớm.”
>
> Hai người nói cười bay đi hạ giới, chốc lát sau đã tới bên ngoài động Hỏa Vân. Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh đang nhóm lửa trong hang núi, Đường Tam Tạng ngồi thẫn thờ dưới đất.
>
> Tôn Ngộ Không cười nói: “Lão Tôn đã về rồi đây!”
>
> Ba người Đường Tam Tạng không có phản ứng gì, không khí rất kỳ dị.
>
> Tôn Ngộ Không nhìn Bạch Long Mã ở bên ngoài, kinh ngạc hỏi: “Tiểu Bạch Long đã được cứu về rồi?”
>
> Trư Bát Giới nói: “Hầu ca vừa đi là được cứu về.”
>
> Sa Ngộ Tịnh chân chất nói: “Chuộc với 1300 vạn.”
>
> Tôn Ngộ Không cười vô tư: “Tiền tài đều là vật ngoài thân, không có thì kiếm nữa.”
>
> Lòng Đường Tam Tạng máy động, bỗng đứng dậy nói: “Lên đường!”
>
> Trư Bát Giới càu nhàu: “Sư phụ, trời tối rồi sao còn đi?”
>
> Đường Tam Tạng đi ra ngoài hang núi: “Chúng ta đã chậm trễ nhiều ngày, không nên ở lại nữa, sớm lên đường, sớm bán . . . a không, sớm lấy chân kinh!”
>
> Đường Tam Tạng đi ra ngoài hang, trông thấy Trương Minh Hiên thì vội chắp hai tay hành lễ: "A di đà phật, thí chủ không sao chứ?”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Ta thì có việc gì được, các người không sao thì tốt rồi.”
>
> Trương Minh Hiên cảm khái nói: “Hồng Hài Nhi thật là không hiểu chuyện, vì một con thỏ nhỏ mà làm khó dễ các ngươi. Mấy hôm trước ta nhận được tin tức liền đến đây ngay, định giải vây cho các ngươi.”
>
> Đường Tam Tạng cảm kích nói: "Đa tạ Trương công tử.”
>
> Khóe môi Trương Minh Hiên co giật, quay đầu tức giận hỏi: “Hồng Hài Nhi đâu? Ta phải dạy dỗ nó lại, thật là vô pháp vô thiên, dám ngăn đường đi của pháp sư Tam Tạng! Nó không biết là pháp sư Tam Tạng đi lấy Tây kinh độ hóa vạn dân sao? Vô pháp vô thiên, thật là vô pháp vô thiên!"
>
> Đường Tam Tạng xấu hổ nói: “Xin Trương công tử đừng làm khó hắn, tất cả là lỗi của bần tăng, trách bần tăng cưỡi ngựa sơ sẩy lầm hại mạng sống của Tiểu Bạch.”
>
> Trương Minh Hiên hỏi: “Nó ở đâu?”
>
> Trư Bát Giới cười nói: “Nói muốn rời khỏi nơi đau lòng này nên đã mang theo một đám tiểu yêu chạy lâu rồi.”
>
> Trương Minh Hiên nghe mà trợn mắt há hốc mồm, rõ rành rành là cuốn tiền riêng bỏ trốn!
>
> Đường Tam Tạng nói: "A di đà phật, bần tăng cũng đi đây.”
>
> Bóng lưng bốn người một ngựa tiêu điều biến mất trong rừng cây. Tích góp mấy năm một chốc bay hết, bao gồm một trăm triệu định trả cho Phật Tổ.
>
> Trương Minh Hiên nhìn theo bọn họ rời đi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Hồng Hài Nhi chạy nhanh thật. Trương Tiểu Phàm, định vi cho ta, phần của ta không thể thiếu một đồng!”
>
> “Biết.”
>
> Định vị TT tự động mở ra trên điện thoại di động, Trương Minh Hiên nhìn vị trí của Hồng Hài Nhi trên điện thoại thì khẽ kêu lên. Tiểu tử đó chạy về Thiên Môn sơn? Ngoan thế?
>
> Một lỗ đen hiện ra trước mặt Trương Minh Hiên, hắn cất bước đi vào.
>
> Trên Thiên Môn sơn, không khí trên đảo Huyền Không nổi sóng gợn như mặt nước, Trương Minh Hiên bước ra từ gợn sóng.
>
> Giờ phút này trên Thiên Môn sơn lặng ngắt như tờ, chỉ có ánh đèn lập lòe chiếu ra từ mấy phòng ốc.
>
> Trương Minh Hiên ngẫm nghĩ, quyết định ngày mai mới tìm Hồng Hài Nhi, dù sao không chạy được.
>
> Trương Minh Hiên về phòng mình, nằm xuống giường, ngáp dài. Mấy ngày không ngủ, buồn ngủ quá.
>
> Giọng Trương Tiểu Phàm vang bên tai hắn: “Ngươi đã nghỉ viết mấy ngày rồi, có chắc là không đổi mới không? Trên mạng đã ồn ào rồi.”
>
> Trương Minh Hiên lười biếng nói: “Đã nghỉ viết mấy ngày vậy không thiếu hôm nay, đợi mai rồi đổi mới chương.”
>
> Trương Tiểu Phàm câm nín, thực sự trở thành đại nhân vật là có thể chảnh ư? Trương Minh Hiên chăm chỉ đi đâu mất rồi?
>
> Sáng sớm hôm sau, ánh nắng sáng sủa.
>
> Trương Minh Hiên ngồi dậy xuống giường, mở cửa phòng đi ra ngoài.
>
> Trong sân không có ai, Trương Minh Hiên hít mũi, nở nụ cười, hắn ngửi được mùi bánh bao thịt.
>
> Trương Minh Hiên bước nhanh đến nhà bếp, giở nắp ra, quả nhiên thấy mấy cái bánh bao đặt trong nồi.
>
> Trương Minh Hiên hai tay cầm hai cái bánh bao, miệng ngậm một cái, hắn dùng chân đóng cửa nhà bếp, lững thững đi ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên vừa ăn bánh bao vừa thả thần niệm ra, thiên la địa võng tìm kiếm Hồng Hài Nhi.
>
>
>
>