Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 562: Mục 563

TRANG 282# 1

> Chương 562: Hao Thiên Khuyển hàng yêu

>

>

>

>

>

>

> Trong thành Trường An, Lý Thế Dân hiếm khi được nghỉ một lúc, đứng lên xoay cổ nói: “Đức Toàn, lấy di động của trẫm lại đây, trẫm muốn đi ‘giải tỏa’.”

>

> Đức Toàn cung kính đưa di động cho Lý Thế Dân: “Nô tài đi sắp xếp ngay.”

>

> Lý Thế Dân nhìn di động, không yên lòng nói: "Không cần."

>

> Lý Thế Dân cầm di động, long hành hổ bộ đi ra ngoài.

>

> Lý Thế Dân đến phòng tịnh chuyên dùng, ngồi bên trên thùng tịnh, bắt đầu chơi di động. Lý Thế Dân ngạc nhiên thấy khu phim trống trơn, có thêm một phần mềm Mắt Thần.

>

> Lý Thế Dân nhấn nút tải, lẩm bẩm: “Lại thu tiền, mua cái di động chỉ cần một trăm văn, nhưng sau đó tải các loại phần mềm mới thì tiêu phí mấy trăm văn."

>

> Lý Thế Dân tính nhẩm số nhân khẩu sở hữu di động, đại khái số tiền tiêu phí trên điện thoại di động, thoáng chốc lòng bất bình tràn đầy hâm mộ ghen tỷ, gian thương!

>

> Đã tải xong, Lý Thế Dân vào Mắt Thần, thoáng chốc bị lạc trong video hoa mắt.

>

> Làm người mắt sáng ngời mê mẩn là Bạch Tố Trinh trở về, một bài Độ Tình rung động con tim, tinh thần như vượt qua thời không đi tới hồ Tây ở Hàng Châu, lần nữa thấy Bạch Tố Trinh chơi thuyền trên hồ vẫn đẹp hút hồn người, dịu dàng như vậy.

>

> Sau đó xem vũ cơ múa quyến rũ của quốc vương nước Ngạo Lai làm Lý Thế Dân tức giận so sặc sụa, cái tên khốn này làm mất mặt nhân vương!

>

> Thật lâu sau ngoài phòng tịnh vang tiếng đập cửa, giọng cung kính của Đức Toàn vang lên: “Bệ hạ có khỏe không?”

>

> Lý Thế Dân ngước đầu lên, khó hiểu hỏi: "Trẫm rất tốt, sao vậy?”

>

> Đức Toàn ở ngoài cửa cung kính nói: “Bệ hạ đã đi vào gần nửa canh giờ, nô tài rất là lo lắng."

>

> Lý Thế Dân mới phản ứng lại, không ngờ đi vào lâu như vậy, lại nhìn trang mặt video ngắn trên di động, thứ này làm người ta mê muội, thế giới người bình thường trong này rất mới mẻ.

>

> Lý Thế Dân rửa sạch rồi đứng dậy, chợt rầm một tiếng, có tiếng la.

>

> Lý Thế Dân hốt hoảng hét lên: "Bệ hạ, bệ hạ làm sao vậy?”

>

> Đức Toàn vội đụng mở cửa xông vào, chỉ thấy trong phòng tịnh, Lý Thế Dân nằm ngã dưới đất, tay cầm di động.

>

> Đức Toàn lao tới, hốt hoảng kêu lên: "Bệ hạ có sao không? Người đâu! Có thích khách!”

>

> Vang một chuỗi tiếng binh bốp, thị vệ tuần tra bên ngoài lập tức xông vào bao vây phòng tịnh, bảo vệ Lý Thế Dân vào giữa.

>

> Lý Thế Dân được Đức Toàn dìu đứng dậy, phất tay nói: "Không sao, trượt chân té.”

>

> Đức Toàn căng thẳng hỏi: “Bệ hạ cảm giác thế nào? Té trúng đâu rồi? Nô tài đi truyền ngự y cho bệ hạ!”

>

> Lý Thế Dân xoa sống lưng nói: “Không cần, lấy cái băng ghế cho trẫm.”

>

> Đức Toàn vội kéo ghế trong phòng qua, Đức Toàn ngồi xuống ghế tiếp tục chơi di động. Đức Toàn bóp chân cho Lý Thế Dân.

>

> Thiên Đình, địa phủ, nhân gian, tam giới chỗ nào có di động là đều bắt đầu chơi Mắt Thần, tự mình quay video, người dùng nhấn like, tán dóc trên bình luận, rất có cảm giác thành tựu. Trong một thời gian Mắt Thần đã dấy lên sức nóng trong hồng hoang, người thần hay yêu quỷ đều thói quen quay một, hai video ngắn đăng lên, hưởng thụ cảm giác thành tựu được người like khen.

>

> Bởi vậy video ngắn trong Mắt Thần rất lộn xộn, có chuyện bình thường của phàm nhân thế gian, có quỷ hồn đi đêm, yêu quái tuần núi, thậm chí có quỷ thần đăng phán quan xử án, làm người ta mở rộng tầm mắt.

>

> Mùa đông lạnh giá, ngàn dặm đóng băng, vạn dặm tuyết rơi, cả thiên địa bao phủ trong không khí buốt giá.

>

> Tây Ngưu, Hạ châu, sâu trong một ngọn núi hình dạng như sói nằm có một ao máu nổi bọt ùng ục. Một nam nhân trung niên gầy guộc mặc áo đen quỳ cạnh ao máu.

>

> Đinh Ẩn hiện lên từ ao máu, nói: “Lang Nha, ngươi hơi quá đáng, dám giết cả Sơn Thần.”

>

> Nam nhân trung niên gầy guộc rùng mình nói: “Nếu ta không giết hắn thì không thể che giấu sự tồn tại của ao máu.”

>

> Đinh Ẩn hừ mũi, bất mãn hỏi: "Ý của ngươi là ta sai?”

>

> Nam nhân trung niên gầy guộc run rẩy, nói: "Không dám!"

>

> Đinh Ẩn nói: “Thôi, chắc Thiên Đình sẽ không để ý một Sơn Thần tầm thường, sau này nhớ đừng tùy ý làm bậy vậy nữa. Giờ chúng ta làm việc ưu tiên thận trọng.”

>

> Nam nhân trung niên áo đen thở phào, nói: “Rõ!”

>

> Đinh Ẩn chợt hỏi: “Sư phụ kêu ngươi tìm hiểu chuyện của Trương Minh Hiên, ngươi đã làm chưa?”

>

> Nam nhân trung niên áo đen ấp úng nói: “Trương Minh Hiên suốt ngày ngồi trong đảo Huyền Không không chịu ra, rất khó tìm hiểu tin tức hữu dụng.”

>

> “Vậy thì đi tìm cách, cốt gắng tìm hiểu tin tức kỹ về hắn.”

>

> “Rõ!”

>

> Thiên Đình, điện Tư Pháp Thiên Thần. Nhị Lang Thần mặc giáp bạc khoác áo choàng đen biểu tình nghiêm nghị ngồi trên ngai thần cao cao, bên dưới là sáu huynh đệ Mai Sơn.

>

> Lão dại Khang An Dụ đứng lên, ôm quyền nói: "Nhị gia, có Thổ Địa báo rằng ở Lang Nha sơn thuộc Hạ châu ở Tây Ngưu có Lang Vương làm dữ, lấy quốc gia phàm nhân làm thịt ăn, còn giết Sơn Thần của Lang Nha sơn.”

>

> Nhị Lang Thần mắt lóe tia sáng nói: “Nên giết!”

>

> Khang An Dụ nói: “Vậy ta đi lĩnh thiên binh hạ giới bắt giữ."

>

> Nhị Lang Thần do dự một chút rồi nói: “Để Hao Thiên Khuyển đi đi.”

>

> Khang An Dụ sửng sốt, sau đó cười ôm quyền nói: “Rõ!”

>

> Ngoài điện Tư Pháp Thiên Thần, một con chó đen bị xích vào cột đá, uể oải nằm sấp dưới đất, nó bây giờ hoàn toàn không thể so sánh với đãi ngộ ngày xưa có đồ ăn ngon, tiên nữ xoa bóp cho.

>

> Khang An Dụ đi ra, bước tới trước mặt Hao Thiên Khuyển, nhìn xuống nó.

>

> Hao Thiên Khuyển ngước đầu lên, liếc trắng mắt: "Khang lão đại cũng đến cười nhạo ta?"

>

> Khang An Dụ cười tủm tỉm nói: "Ta tới cứu ngươi.”

>

> Mắt Hao Thiên Khuyển sáng rực lật đật đứng dậy nhìn Khang An Dụ: “Có Khang lão đại là trượng nghĩa nhất! Mau, mau thả ta ra!”

>

> Khang An Dụ cười nói: “Lần trước ngươi thật sự chọc giận Nhị gia, ngươi cũng thật to gan, dám giả mạo Nhị gia làm càn trên mạng.”

>

> Hao Thiên Khuyển nóng nảy la lên: “Biết rồi, bớt nói nhảm đi, mau cởi ra giúp ta!”

>

> Biểu tình Khang An Dụ nghiêm túc nói: "Nhị gia có lệnh, Lang Nha sơn thuộc Hạ châu ở Tây Ngưu có Lang Vương gây họa, đồ sát thiên thần, mệnh Hao Thiên Khuyển đi bắt yêu về quy án!”

>

> Hao Thiên Khuyển ngây người hỏi: “Kêu ta trừ yêu?”

>

> Khang An Dụ cười nói: “Đây là cơ hội lập công chuộc tội, ngươi không cần thì thôi.”

>

> Hao Thiên Khuyển bất đắc dĩ nói: “Ta đi, đi được chưa.”

>

> Hao Thiên Khuyển dẫn một đội thiên binh hùng hổ bay khỏi Tây Thiên môn, giáng lâm xuống đỉnh Lang Nha sơn thuộc Hạ châu ở Tây Ngưu. Hình dạng ngọn núi như sói ngồi, rừng núi trăm dặm vang vọng tiếng sói tru, nhìn thoáng qua đầy rẫy bầy sói, hầu như không thấy bóng dáng sinh vật khác.

>

> Hao Thiên Khuyển mặc đồ đen đứng giữa đám thiên binh trên áng mây.

>

> Phó tướng được xếp nhiệm vụ phụ tá Hao Thiên Khuyển ở bên cạnh ôm quyền nói: "Thần quân, chúng ta nên xuất kích thế nào?”

>

> Hao Thiên Khuyển trả lời: “Chờ chút.”

>

> Hao Thiên Khuyển móc di động ra, dùng pháp lực khiến di động lơ lửng tự quay bọn họ, cười nói: “Mọi người khỏe, ta là thiên thần Thiên Đình, phụng mệnh Tư Pháp Thiên Thần đến hàng yêu, những người này đều là thiên binh thiên tướng đến từ Thiên Đình.”

>

> Thiên binh thiên tướng đứng bên cạnh đều ngẩng đầu ưỡn ngực, mí mắt liếc trộm di động.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!