TRANG 282# 2
> Chương 563: Mở trực tiếp
>
>
>
>
>
>
> Hao Thiên Khuyển chĩa di động về phía Lang Nha sơn, giới thiệu: “Nơi này là chỗ ta sẽ trừ yêu, tên là phía Lang Nha sơn. Trong núi cư ngụ một con sói yêu rất hung dữ, hôm nay bản tọa sẽ bắt nó về quy án để lập thiên uy!”
>
> Hao Thiên Khuyển quay xong nhấn vào lưu trữ, chờ về Thiên Đình sẽ đăng lên.
>
> Hao Thiên Khuyển chỉ vào một thiên binh, nói: "Ngươi bước ra khỏi hàng!"
>
> Thiên binh hoang mang đứng ra cung kính nói: “Xin thần quân sai bảo.”
>
> Hao Thiên Khuyển đưa di động cho thiên binh: “Chờ chút nữa ngươi quay toàn quá trình, nhớ ghi lại dáng vẻ anh dũng của ta.”
>
> Thiên binh chợt hiểu, cầm di động mở chức năng quay chụp: “Rõ!”
>
> Phó quan đứng bên cạnh mắt sáng rực, đây là cơ hội tốt tuyên truyền sức mạnh của Thiên Đình ta! Nhưng chỉ đăng video ngắn lên có phải hơi thiếu cái gì?
>
> Phó quan đề nghị: “Thần quân, Mắt Thần này có thể mở trực tiếp.”
>
> Mắt Hao Thiên Khuyển sáng ngời kêu lên: “Sao ta quên mất trực tiếp! Đúng rồi, mở trực tiếp, bản thần còn chưa trực tiếp bao giờ.”
>
> Thiên Môn sơn, Trương Minh Hiên đang nằm dài trên ghế đặt ở bãi cỏ, hắn nhàn nhã tắm nắng, có long nữ Ngao Bích Đồng cười tươi như hoa đứng phía sau xoa bóp da đầu cho hắn.
>
> Trương Minh Hiên đang chơi di động chợt kêu lên: “Có trực tiếp.”
>
> Ngao Bích Đồng mỉm cười hỏi: “Trực tiếp gì vậy? Ta cũng rất thích Mắt Thần nhưng ít thấy trực tiếp.”
>
> Trương Minh Hiên kéo màn hình di động ra, cười nói: “Là trực tiếp Thiên Đình trừ yêu.”
>
> Đường Tây Du, đoàn người Đường Tam Tạng đang đi trong hoang dã.
>
> Trư Bát Giới vừa dắt ngựa vừa chơi di động, chợt lên tiếng: “Hầu ca, con chó lúc trước cắn ca đang mở trực tiếp.”
>
> Tôn Ngộ Không đang cười nói nghe vậy không thèm ngước đầu lên: “Nói bậy bạ, lão Tôn bẩm sinh thần thánh, bị chó cắn khi nào?”
>
> Trư Bát Giới cười nói: “Hầu ca đã quên Hao Thiên Khuyển?”
>
> Tôn Ngộ Không sửng sốt: “Là con chó đen đó? Nó mở trực tiếp cái gì?”
>
> "Trực tiếp hàng yêu trừ ma."
>
> "Hòa thượng lão Tôn mệt rồi, muốn nghỉ một chút.”
>
> Đường Tam Tạng ngồi trên lưng ngựa nhìn Tôn Ngộ Không nhảy lên thân cây, cười gượng nói: “Vậy thì nghỉ ngơi đi, vừa lúc vi sư cũng thấy mệt.”
>
> Từ khi vị đại gia này hạ nguyền rủa cho mình thì mình không dám chọc vào y nữa, còn phải ton hót nịnh bợ, sợ y bỏ gánh không chịu làm, cực khổ vất vả nào ai hiểu thấu? Hic hic.
>
> Bốn người ngồi dưới đất, mở di động ra xem trực tiếp.
>
> Thiên Đình.
>
> Ngọc Đế đang xem ca múa, tiếng đàn trúc réo rắt vang lên, nhạc tiên du dương, các nữ thần nhảy múa trong đại điện.
>
> Ngọc Đế bỗng ngây ra, phất tay nói: "Các ngươi đi xuống đi!"
>
> Âm nhạc ngừng, các nữ thần khom người lui xuống.
>
> Ngọc Đế lấy di động Cửu Long Chí Tôn được đặt làm riêng biệt, cười nói: “Có người mở trực tiếp.” Mở ra xong lẩm bẩm: “Là chó ngốc của Dương Tiễn.”
>
> Trong điện Tư Pháp Thiên Thần, Dương Tiễn cũng mở di động yên lặng nhìn Hao Thiên Khuyển. Kêu ngươi đi trừ yêu mà ngươi chơi Mắt Thần!?
>
> Vô số người dùng trước di động kéo nhau vào phòng trực tiếp, số lượng tăng vùn vụt. Đối với đa số người thì thiên binh thiên tướng hạ phàm chém yêu trừ ma rất hấp dẫn, chỉ được nghe trong chuyện kẻ truyền kỳ.
>
> Hao Thiên Khuyển đứng trong phòng trực tiếp, bắt chước phong cách của Nhị Lang Thần Dương Tiễn, nó chắp hai tay sau lưng lạnh lùng nói: “Bản thần là Tư Pháp Thiên Thần của Thiên Đình . . .”
>
> Trong phòng trực tiếp lướt qua các tin nhắn.
>
> Trời, là Tư Pháp Thiên Thần!
>
> Tư Pháp Thiên Thần tại thượng, nhận tiểu dân cúi đầu!
>
> Thiên thần vô địch, chém yêu trừ ma!
>
> Không đúng! Tư Pháp Thiên Thần chẳng phải là Dương Tiễn sao?
>
> Dương Tiễn xấu vậy?
>
> Thiên thần tại thượng, cầu ban cho tiểu dân một nhi tử!
>
> Tư Pháp Thiên Thần, cầu phù hộ nhà ta hạnh phúc an khang.
>
> Các tin nhắn vụt nhanh qua.
>
> Điện Tư Pháp Thiên Thần, trán Dương Tiễn nổi gân xanh. Lại giả mạo ta!
>
> Dương Tiễn nghiến răng thầm nghĩ: “Xem ra trừng phạt còn quá nhẹ.”
>
> Qua một lúc lâu Hao Thiên Khuyển đắc ý bổ sung câu chót: “. . . là thần tướng số một dưới tòa của Tư Pháp Thiên Thần.”
>
> Các tin nhắn lại vụt nhanh qua.
>
> Thì ra không phải Tư Pháp Thiên Thần!
>
> Lãng phí tình cảm của ta.
>
> Biết ngay mà! Dương Tiễn sao có thể trông xấu xa thế được.
>
> Sớm nói với các ngươi rồi, không thể nào là Tư Pháp Thiên Thần.
>
> Thần tướng cũng rất lợi hại nha!
>
> Lang Nha sơn.
>
> Đinh Ẩn nằm trong ao máu như ngâm suối nước nóng, hai cánh tay đặt trên bờ cười tủm tỉm nhắn tin trong phòng trực tiếp: Ta thì thấy nói là đệ nhất thần tướng gì đó là thổi phồng.
>
> Đinh Ẩn nhìn các tin nhắn vụt qua màn hình, chép miệng: “Không biết là kẻ xui xẻo nào bị Thiên Đình theo dõi.”
>
> Trên bối cảnh là trời xanh mây trắng, không thấy ra ở đâu.
>
> Hao Thiên Khuyển nhìn các tin nhắn, hình như đánh giá không được tốt. Xấu xa? Đại gia xấu xa chỗ nào?
>
> Hao Thiên Khuyển hắng giọng đổi đề tài: “Bây giờ chính thức bắt đầu trừ ma.”
>
> Một thanh trường kiếm màu trắng từ trên trời giáng xuống, trên màn hình vụt qua hàng chữ đỏ: Tiêu Dao Thần quân tặng kiếm Bạch Vân nhất phẩm, trợ thần tướng gột rửa yêu tà.
>
> Hao Thiên Khuyển mừng rỡ ôm quyền nói: "Đa tạ! Đa tạ!"
>
> Màn hình xẹt qua cái tên Ta Toái Bảo Tháp: Tiêu Dao Thần quân mà keo kiệt vậy sao? Chỉ tặng kiếm Bạch Vân nhất phẩm.
>
> Đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên bĩu môi nghĩ kiếm Bạch Vân nhất phẩm không phải là tiền sao?
>
> Đánh thưởng trong phòng trực tiếp chia năm đẳng cấp, kiếm Bạch Vân nhất phẩm (một ngàn), kiếm Thanh Vân nhị phẩm (một vạn), kiếm Vân Tiêu tam phẩm (trăm vạn), kiếm Tru Tiên tứ phẩm (ngàn vạn), kiếm Thanh Bình ngũ phẩm (một trăm triệu).
>
> Đào Sơn Đại Huynh tặng kiếm Thanh Bình ngũ phẩm, chúc Hao Thiên huynh đệ mã đáo thành công.
>
> Trên màn hình hoa bay tán loạn, dưới đất sinh sen vàng.
>
> Thanh Y tặng kiếm Tru Tiên tứ phẩm, chúc tiểu Hao Thiên khải hoàn trở về.
>
> Ta Toái Bảo Tháp tặng kiếm Vân Tiêu tam phẩm, chúc Hao Thiên da ngựa bọc thây.
>
> Tiểu Huyết Ma tặng kiếm Tru Tiên tứ phẩm, chúc thần tướng chém yêu trừ ma, ngạo nghễ đứng thẳng!
>
> Trong hang núi Lang Nha sơn, Đinh Ẩn cười tủm tỉm nhìn mình tặng kiếm Tru Tiên, thêm danh hiệu con mắt đội miện vàng trên tên mình, thật là bá khí.
>
> Ngón tay Đinh Ẩn xẹt qua lại, rất muốn tặng thêm đồ nữa, không lẽ tặng quà cũng có tật nghiện?
>
> Tựa như mở ra khởi đầu, các phần thưởng chen chúc đến, vạn kiếm xuyên không, dân chúng trước di động trợn mắt há hốc mồm, nhiều tiền qua vậy!
>
> Hao Thiên Khuyển cười ngoác mồm, mặt nhăn thành hoa cúc, chuyến này lời to.
>
> Đường Tây Du.
>
> Đường Tam Tạng nhìn các thần kiếm rực rỡ nhiều màu, lẩm bẩm: “Cái này được bao nhiêu tiền đây?”
>
> Sa Ngộ Tịnh ở bên cạnh hàm hậu nói: “Theo quy định của Mắt Thần thì chủ trực tiếp có thể lấy một nửa, Hao Thiên Khuyển phát tài rồi.”
>
> Một nửa? Nhiều vậy?
>
> Đường Tam Tạng nhìn tiên kiếm xé gió bay tới không dứt, trong túi y trống rỗng nghe vậy mắt sáng hơn ngọn đèn, trong lòng nổi lên một mục tiêu: Ta muốn làm chủ trực tiếp!”
>
> Hao Thiên Khuyển vung tay lên, hào hùng nói: “Đi kêu cửa!”
>
> Ống kính chĩa xuống quay cảnh Lang Nha sơn, núi giống sói nằm, trong núi rừng thường có bóng sói chạy qua.
>
> Đinh Ẩn ngồi trong ao máu tim rớt cái bịch, vì sao trông cảnh tượng quen thuộc thế? Lẽ nào . . .
>
> Bên ngoài vọng vào tiếng rống rung trời: “Huyết Lang Vương, đồ sát vô số sinh linh trong ngàn dặm, cướp bóc nhân tộc làm thịt ăn, càng đánh chết Sơn Thần của Lang Nha sơn, theo luật lệnh thiên quy thì tội nên tru. Lang Vương ra đây chịu chết!”
>
>
>
>