TRANG 283# 1
> Chương 564: Chó cắn sói
>
>
>
>
>
>
> Trong ao máu, Đinh Ẩn ngước nhìn trời, chậm rãi thốt ra một câu: “Tàn đời chim.”
>
> Vang một chuỗi tiếng bước chân, Huyết Lang Vương lại gần, nửa quỳ nói: “Thiên Đình đã đến.”
>
> Đinh Ẩn giấu đi cảm xúc, mỉm cười nói: “Không sao, nơi này là địa bàn của Linh sơn Hạ châu Tây Ngưu, ngươi đi bám chân chúng giây lát rồi sẽ có La Hán Linh sơn đến hỗ trợ.”
>
> Tuyết Lang Vương trầm giọng nói: "Tuân mệnh!"
>
> Tuyết Lang Vương đứng lên xoay người rời đi.
>
> Đinh Ẩn cười nhìn theo Tuyết Lang Vương đi khuất, sau đó hóa thành bóng đỏ máu trốn mất.
>
> Lang Vương trung niên mặc đồ đen đi lên đỉnh Lang Nha sơn, đứng trên đầu sói ngước nhìn thiên binh thần tướng trên trời, mắt lóe tia hung tàn.
>
> Ngàn vạn bầy sói đứng sau lưng Tuyết Lang Vương, đàn sói ngửa đầu hú dài.
>
> Hao Thiên Khuyển đứng trước ống kính nói: “Các người nhìn xem, đây là Huyết Lang Vương. Các ngươi nhìn con mắt đó, sắc mặt đó, xấu như vậy nhìn liền biết không phải người tốt.”
>
> Trong chợ bên dưới Thiên Môn sơn, nhiều yêu quái xem trực tiếp vuốt răng nhanh bén của mình, khó chịu hừ một tiếng.
>
> Hao Thiên Khuyển giáng xuống áng mây, hào hùng chỉ vào Huyết Lang Vương, quát: “Yêu ma quá to gan! Ở trước mặt gia gia còn không mau mau quỳ xuống xin tha!”
>
> Mắt Huyết Lang Vương lóe tia hung ác, lắc người tựa bóng đen vụt qua không trung. Bùm một tiếng Hao Thiên Khuyển bị Huyết Lang Vương huơ vuốt đánh bay, nó đụng mạnh vào lòng núi phía xa.
>
> Ngọc Đế vịn trán lẩm bẩm: “Làm mất mặt quá.”
>
> Trong điện Tư Pháp Thiên Thần, Dương Tiễn hừ lạnh lẩm bẩm: “Chó ngốc!”
>
> Tin nhắn chạy trên màn hình chợt ngừng. Đã hứa hàng yêu trừ ma đâu? Hứa thay trời hành đạo đâu rồi?
>
> Huyết Lang Vương đánh bay Hao Thiên Khuyển xong xoay người trên không trung đuổi theo truy sát nó.
>
> Huyết Lang Vương mới lao tới trước Hao Thiên Khuyển thì bị đánh văng ra.
>
> Hao Thiên Khuyển đi ra khỏi lòng núi, ho sặc sụa hét lên: “Đánh lén không giữ đạo nghĩa, còn muốn mặt không?”
>
> Hao Thiên Khuyển nghiêm túc nhìn ống kính: “Loại hành vi này sẽ bị xem thường trong giới tu luyện!”
>
> Nhiều tu sĩ ở trước di động cười ha ha.
>
> Huyết Lang Vương rớt xuống đất sau đó nhảy bật dậy, mắt lóe tia hung dữ xông vào Hao Thiên Khuyển.
>
> Hai cây thích ngắn nằm trong tay Hao Thiên Khuyển, nó quát với đám thiên binh: “Giết!”
>
> Nguyên đội thiên binh đồng thanh kêu lên: “Rõ!”
>
> Cả đám như sao băng lao xuống bầy sói bên dưới.
>
> Trên trời chỉ để lại một thiên binh chuyên nghiêm chĩa di động về phía Hao Thiên Khuyển tiếp tục trực tiếp, thường xoay ống kính quay cảnh đồng liêu chém giết. Đám thiên binh kết trận chém giết với bầy sói ngàn vạn con, trong đàn toàn là sói yêu có tu vi, giống như sóng triều màu đen đổ ập vào thiên binh.
>
> Đám thiên binh bình tĩnh ung dung kết thành chiến trận giúp đỡ lẫn nhau, giống như đá ngầm vững vàng trong sóng triều, đụng nát từng đợt sóng đỏ.
>
> Tôn Ngộ Không ngồi trên cây nhìn đám thiên binh, kết trận chiến đấu, lòng thầm so sánh với mười vạn thiên binh thiên tướng trong đại chiến ngày xưa. Tôn Ngộ Không tự hỏi nếu mười vạn thiên binh cũng kết đại trận như vậy thì y có thể ngăn cản nổi không?
>
> Chiến đấu giữa Hao Thiên Khuyển và Tuyết Lang Vương vừa mãnh liệt vừa hung hiểm, đa số phàm nhân chỉ thấy hai bóng sáng màu đen dây dưa, nơi vụt qua đất rung núi chuyển, không khí chấn động, cây to đứt gãy từng mảng.
>
> Bùm bùm!
>
> Hai bóng đen lại va chạm rồi cùng văng ra.
>
> Mọi người có thể thấy chiến đấu của hai người, Tuyết Lang Vương và Hao Thiên Khuyển đều hung ác trừng đối phương. Đại chiến một trận làm quần áo cả hai xốc xếch, nhưng người sáng suốt đều nhìn ra Tuyết Lang Vương thảm hơn một chút, vũ khí đại đao đứt gãy, người cũng có chút vết thương.
>
> Tiêu Dao Thần quân: 666!
>
> Tiêu Dao Thần quân tặng một thanh kiếm Bạch Vân nhất phẩm.
>
> Ta Toái Bảo Tháp: 666 là có ý gì?
>
> Tiêu Dao Thần quân: Ý là rất ghê gớm, rất dữ.
>
> Điệp Doanh: Hắc Vương ca ca 666, ta lại hơi thích ca ca rồi! [ngượng ngùng]
>
> Tiểu Hỏa Ngưu: 666!
>
> Tiểu Hỏa Ngưu tặng một thanh kiếm Tru Tiên tứ phẩm.
>
> Xà Minh: 666!
>
> Xà Minh tặng một thanh kiếm Tru Tiên tứ phẩm.
>
> Nhân Vương Đại Đường tặng một thanh kiếm Vân Tiêu tam phẩm.
>
> Nhân Vương nước Ngạo Lai tặng một thanh kiếm Tru Tiên tứ phẩm.
>
> Nhân Vương Dạ Lang một thanh kiếm Vân Tiêu tam phẩm.
>
> Nhân Vương Tây Dạ tặng một thanh kiếm Vân Tiêu tam phẩm.
>
> Đánh thưởng và 666 thoáng chốc chiếm đầy màn hình.
>
> Đường Tam Tạng nhìn các tiên kiếm xé gió mà hâm mộ chảy nước miếng, nghiêm túc suy nghĩ mình nên trực tiếp những thứ gì? Không lẽ cũng trực tiếp đánh yêu quái?
>
> Đường Tam Tạng liếc qua ba đồ đệ.
>
> Trong trực tiếp.
>
> Huyết Lang Vương thở hồng hộc, hung tợn trừng Hao Thiên Khuyển.
>
> Hao Thiên Khuyển cũng lườm Huyết Lang Vương, so ai mắt to hơn? Ta sợ ngươi chắc!
>
> Huyết Lang Vương nằm sấp dưới đất hú dài, biến thành một Huyết Lang to cỡ nghé con, lông đỏ như máu bay lên, sương máu tỏa ra ngoài người trông rất tà ác.
>
> Hao Thiên Khuyển cũng nằm sấp xuống biến thành chó to màu đen, há mồm sủa gâu gâu, khí thế yếu hơn đối phương nhiều.
>
> Đám người xem trước di động ôm bụng cười. Chó to? Hài quá.
>
> Thiên Đình.
>
> Ngọc Đế thì không cười nổi, một tay xoa trán. Ai cho Hao Thiên Khuyển tự tin mở trực tiếp? Không có chút thần thánh của Thiên Đình, làm Thiên Đình mất hết mặt mũi.
>
> Hai con chó to bổ nhào vào cắn nhau trong rừng núi.
>
> “Hú hú!”
>
> “Gâu gâu!”
>
> Tiếng sủa liên tiếp, khác với thiên thần chém yêu trừ ma trong tưởng tượng, hoàn toàn là phong cách khác nhau.
>
> Trương Minh Hiên nằm trên ghế cười kêu lên: “Cắn đi! Xông lên! Hao Thiên Khuyển cố lên!”
>
> Ngao Bích Đồng nhìn màn hình, vừa bóp vai cho Trương Minh Hiên vừa hỏi: “Ca ca, đây là Hao Thiên Khuyển? Thần thú của Nhị Lang Thần?”
>
> Trương Minh Hiên tùy ý gật đầu nói: “Đúng rồi.”
>
> Ngao Bích Đồng chớp mắt hỏi: “Ca ca quen với Nhị Lang Thần không?”
>
> Trương Minh Hiên cười bâng quơ: “Quen chứ, tình cảm sống chết có nhau.”
>
> Trương Minh Hiên thầm nghĩ: “Cùng nhau chiến đấu với Ngọc Đỉnh Chân Nhân nên chắc cũng tính là sống chết có nhau đi?”
>
> Ngao Bích Đồng ngẫm nghĩ, xúc động muốn xin Trương Minh Hiên nhờ Dương Tiễn điều tra việc của phụ vương giúp, nhưng nàng cố kiềm nén. Giờ quan hệ hai người còn mỏng, nàng nói ra rất có thể sẽ bị từ chối, về sau không có cơ hội nữa.
>
> Tay Ngao Bích Đồng bóp càng nhẹ nhàng, xoa nhẹ màng tai của Trương Minh Hiên, nhẹ nhàng đến gần hắn.
>
> Trương Minh Hiên thoải mái nói: “Tay nghề của nàng ngày càng tốt.”
>
> Ngao Bích Đồng cười nói: "Đa tạ khích lệ."
>
> Trương Minh Hiên híp mắt nói: “Luôn làm phiền nàng thế này cũng không tốt, ta sẽ cho tiền lương, coi như thuê nàng.”
>
> Ngao Bích Đồng bản năng bóp mạnh tay, cho tiền lương? Ngươi xem bản cô nương là loại người gì?
>
> Ngao Bích Đồng xấu hổ nói: “Nói gì kỳ vậy, chúng ta là người một nhà, hầu hạ ca ca là lẽ đương nhiên.”
>
> Trương Minh Hiên ho khan, ngại ngùng nói: “Cái đó . . . nàng là cô nương tốt.”
>
> Ngao Bích Đồng thầm khó hiểu, câu đó là sao?
>
> Hai người im lặng xem trực tiếp.
>
>
>
>