Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 565: Mục 566

TRANG 283# 2

> Chương 565: Thẩm vấn sói yêu

>

>

>

>

>

>

> Trải qua trận hỗn chiến chó và sói kinh thiên động địa, cuối cùng Hao Thiên Khuyển thắng một bậc một móng vuốt chụp vào mặt Huyết Lang Vương đánh bay đối thủ. Hao Thiên Khuyển ngửa đầu sủa hai tiếng rồi biến về nguyên hình.

>

> Hao Thiên Khuyển sải bước tới gần đạp Huyết Lang nửa chết nửa sống, hào hùng nói với đầu ống kính: “Bản thần quân trải qua cuộc chiến khó khăn liều mạng rốt cuộc bắt yêu ma này về quy án. Nhưng bản thần quân cảm thấy trong đó có điều lạ, chúng ta sẽ nghiêm hình tra tấn trước.”

>

> Đám người xem trước di động không cảm thấy có điểm nào là cuộc chiến khó khăn liều mạng, ngược lại cảm thấy rất thú vị.

>

> Thiên Đình.

>

> Ngọc Đế hừ lạnh một tiếng: “Bậy bạ!”

>

> Một chuỗi ‘666’ bay qua màn hình, tiên kiếm đánh thưởng không dứt.

>

> Hao Thiên Khuyển đá Huyết Lang Vương một cái: “Này yêu ma, ta hỏi ngươi có lai lịch ra sao?”

>

> Hàm răng bén của Huyết Lang Vương chảy máu từ trong ra ngoài, đôi mắt sói âm u nhìn Hao Thiên Khuyển.

>

> Trương Minh Hiên xem màn hình, sờ cằm nói: “Hao Thiên Khuyển giỏi đấy, phân phối đại đội chó cảnh cho nó cũng hay.”

>

> Trương Minh Hiên cười tủm tỉm gõ chữ: “Hao Thiên Khuyển, tặng miếng thịt sói cho ta đi, ta tìm một đám chó cái tặng lại ngươi.”

>

> Trên màn hình lại xẹt qua một đống 666. Người trước di động phát hiện 666 có thể đơn giản biểu đạt tâm tình của mình chính xác nhất nên cứ quen tay gõ.

>

> Mọi người thấy ngay lời nhắn của Trương Minh Hiên, hết cách, ai kêu chữ của hắn có ánh sáng thần bảy sắc, đặc biệt bắt mắt.

>

> Hao Thiên Khuyển trợn trắng mắt, nó nhìn Huyết Lang Vương dưới chân, nham hiểm nói: “Trương Minh Hiên muốn ăn thịt sói, ngươi nói xem ta nên xuống tay từ khúc nào?”

>

> Huyết Lang Vương vụt ngẩng đầu, hung dữ hỏi: “Là Trương Minh Hiên phái ngươi đến?”

>

> Hao Thiên Khuyển sửng sốt, ta có nói bị hắn kêu tới đây sao?

>

> Không đợi Hao Thiên Khuyển phản ứng lại Huyết Lang Vương đã nói một tràng: “Không uổng là Trương Minh Hiên tính toán không bỏ sót, không uổn là Tiêu Dao Thần quân có thể đùa giỡn Linh sơn, xoay chư phật nhóm Như Lai như chong chóng. Ta tự hỏi đã đủ cẩn thận nhưng không ngờ vẫn là bị hắn phát hiện."

>

> Trên đảo Huyền Không, mặt Trương Minh Hiên mờ mịt xoe tròn mắt. Xảy ra chuyện gì? Ta phát hiện cái gì? Ta đùa giỡn Linh sơn khi nào?

>

> Linh Sơn, Đại Lôi Âm Tự.

>

> Như Lai ngồi trên đài sen, đen mặt.

>

> Đám La Hán Bồ Tát ngồi bên dưới cũng tái mặt. Nhưng không thể phủ nhận Trương Minh Hiên đã mấy lần đùa giỡn Linh sơn, Quan Âm Bò Tát sư của bảy Phật hay Đại Hoan Hỉ Phật, hoặc là tổ của Vạn Phật là Như Lai đều bị hắn hại chật vật vô cùng.

>

> Đặc biệt là Định Quang Hoan Hỉ Phật, không chỉ bị Trương Minh Hiên lấy đi Lục Hồn Phiên, còn bị vũ nhục thiến từ đó trở thành khối u ác tính lớn của Linh sơn.

>

> Thiên Đình.

>

> Ngọc Đế nhìn trực tiếp, lẩm bẩm: “Tiểu sư điệt này đúng là rất lợi hại, may mắn hắn không phải kẻ địch của Thiên Đình, không thì sẽ không tiếc mọi giá phải trấn áp hắn.”

>

> Còn bây giờ Ngọc Đế thoải mái cười, nên nhức đầu là Phật giáo, còn y nhìn kịch vui được rồi, có thể chi viện một chút cho tiểu sư điệt.

>

> Đám khán giả trước di động lên tinh thần. Đùa giỡn Linh sơn? Xoay chư phật như chong chóng? Tiêu Dao Thần quân lợi hại vậy sao?

>

> Một số người dùng là hòa thượng thì hét với di động: “Không thể nào!”

>

> "Giả, nhất định là nói nhảm!"

>

> “Lời của yêu ma sao có thể tin!”

>

> "Ngã phật từ bi, quang diệu thập phương thế giới, sao có thể bị một thần quân nho nhỏ đùa giỡn?”

>

> Tuy các hòa thượng cố gắng giải bày nhưng thế lực đơn lực mỏng, chớp mắt bị một đám 666 nhấn chìm, không để lại chút bọt nước.

>

> Đường Tây Du.

>

> Đường Tam Tạng nhìn Trư Bát Giới, khó tin hỏi: “Trương công tử có thần thông vậy sao?”

>

> Trư Bát Giới cười nói: "Chúng ta cũng không biết, nhưng chắc là thật. Sư phụ nhìn xem dọc đường đi mỗi lần Quan Âm xuất hiện đều biểu hiện hết sức cẩn trọng, thậm chí sợ hãi khi đối diện đảo chủ Tiêu Dao.”

>

> Đường Tam Tạng nhớ lại tình huống gặp Quan Âm và Trương Minh Hiên cùng lúc, trong lòng chôn xuống thắc mắc nên càng nghĩ càng thấy lạ. Hình như Quan Âm Đại Sĩ gặp Trương công tử đúng là hơi dè chừng, đặc biệt lần gần đây nhất Trương công tử chém đài sen của Bồ Tát mà Bồ Tát không nói lại tiếng nào. Khi Trương công tử chủ động mời chiến Bồ Tát còn nhiều lần do dự.

>

> Ui!

>

> Đường Tam Tạng hút không khí lạnh, nói vậy chẳng phải là bần tăng đã đắc tội Linh sơn?

>

> Trên Lang Nha sơn.

>

> Hao Thiên Khuyển nghe Huyết Lang Vương nói cũng sững sờ, có thu hoạch ngoài ý muốn?

>

> Hao Thiên Khuyển chớp mắt, hắng giọng nói: “Tiêu Dao Thần quân có pháp lực vô biên, chút động tác nhỏ của ngươi sao có thể qua mắt hắn được? Đã sớm nhìn thấu ngươi.”

>

> Huyết Lang Vương ủ rũ gật đầu, quả nhiên lợi hại hơn Thiên Môn sơn.

>

> “Bây giờ còn chưa chịu khai hết mưu kế của ngươi?”

>

> Huyết Lang Vương nghe Hao Thiên Khuyển nói thì ngước lên nhìn nó, mở miệng nói: "Ta . . ."

>

> Huyết Lang Vương bỗng cười gằn, dữ tợn nói: "Không sai, ta đến vì Trương Minh Hiên! Từ trước đã biết ta không sống được, nhưng không ngờ nhanh vậy.”

>

> Miệng sói nhếch lên nụ cười tàn nhẫn: “Phát hiện ra ta cũng chẳng sao, chủ nhân của ta sẽ báo dù cho ta! Dù ngươi tính toán vô song cũng không thắng nổi thực lực tuyệt đối!” Huyết Lang Vương cười to bảo: “Ngươi chờ đi Trương Minh Hiên, đợi chủ nhân của ta đến tìm ngươi!”

>

> Nguyên đầu sói nổ tung, hóa thành mưa máu đầy trời.

>

> Hao Thiên Khuyển hét lên bị hất bay, chật vật trượt ngàn thước dưới đất.

>

> Trên đảo Huyền Không.

>

> Trương Minh Hiên đứng bật dậy, khóc không ra nước mắt, ta trêu ai chọc ai? Xem trực tiếp chứ nào có lỗi gì? Vì sao đột nhiên thêm một kẻ địch?

>

> Một đội thiên binh đẫm máu đi tới trước mặt Hao Thiên Khuyển, ôm quyền nói: "Tướng quân, sói yêu trong núi đều bị chém tận giết tuyệt."

>

> Hao Thiên Khuyển sửa sang lại quần áo, cười nói: “Mọi người khỏe, trực tiếp hôm nay đến đây kết thúc, lần sau chúng ta lại gặp.”

>

> Hao Thiên Khuyển đóng video, phất tay nói: "Chúng ta đi!"

>

> Đám người cùng bay lên trời cao.

>

> Trương Minh Hiên đứng trên mặt cỏ nhìn phương xa, tràn đầy khó chịu. Là điêu dân nào muốn hại trẫm?

>

> Ngao Bích Đồng đứng sau lưng hắn thì mắt sáng rực nhìn hắn, lợi hại quá! Bình thường không thấy hắn đi ra ngoài, ru rú trong nhà mà nhìn khắp hồng hoang, động ý niệm có thể tiêu diệt kẻ địch cách ngàn vạn dặm, đầu óc trăm triệu kế, trong lòng đốt thiên kết, đây là từ hình dung loại người này đi!

>

> Trương Minh Hiên phất tay cảm thán nói: “Nàng đi đi, để ta yên tĩnh chút.”

>

> Ngao Bích Đồng hơi khom người nói: “Vâng!”

>

> Ngao Bích Đồng xoay người đi ra ngoài, suy nghĩ trong lòng càng kiên định hơn, vì nghĩ thông nên bước chân nhanh chút.

>

> Chốc lát sau Lý Thanh Tuyền nhảy nhót chạy vào, xoay quanh Trương Minh Hiên, chép miệng nói: "Lại đắc tội với người? Bản lĩnh gây sự của ngươi mạnh còn hơn một số yêu ma.”

>

> Trương Minh Hiên nằm trên ghế như khô cá mặn, liếc trắng mắt: “Ta đã bao lâu không đi ra ngoài rong chơi? Ru rú trong nhà vậy mà còn có người nhớ ta đây. Trời hỡi, ta đã làm nghiệt gì?”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!