TRANG 284# 1
> Chương 566: Xuất hiện độc thủ
>
>
>
>
>
>
> Lý Thanh Tuyền bật cười ha hả la lên: "Chuyện này chỉ có thể trách đệ quá xấu xa, hoặc nên nói cho rõ là có quá nhiều nhân quả đấy." Rồi nàng lại đắc ý nói thêm: "Đệ xem tỷ đây, người thì vô cùng xinh đẹp, tính tình lại tốt, cho nên đâu có ai chạy tới gây chuyện với tỷ làm gì, đây vốn là một thế giới chỉ chú trọng nhan sắc mà."
>
> Trương Minh Hiên trợn mắt khinh thường, với cái bối cảnh nói ra có thể hù chết người ta của tỷ, ai còn dám chạy tới gây phiền phức cho tỷ nữa chứ! Mà đâu có đúng, bối cảnh của mình hình như cũng trâu bò lắm mà, chẳng lẽ là do nhân quả của mình quá nhiều thật à? Còn về nhan sắc gì đó, Trương Minh Hiên chắc chắn không chịu nhận đâu.
>
> Hai người cứ thể ở trên mặt cỏ, cãi qua cãi lại xiên xỏ nhau một lúc, quay qua quay lại đã tới giữa trưa luôn rồi.
>
> Trương Minh Hiên từ trên ghế dài ngồi dậy, vươn người tập thể dục cái, rồi nói: "Mà mặc kệ hắn đi, binh tới tướng chặn, nước tới đất ngăn, bây giờ về nhà ăn cơm trước đã."
>
> Lý Thanh Tuyền cau mũi hừ một tiếng, sau đó làm tư thế muốn bay ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên vươn tay nắm cổ áo Lý Thanh Tuyền, hỏi: "Tỷ đi đâu đó? Mau theo đệ về nhà ăn cơm nào."
>
> "Nè, nè, đệ làm gì đó? Mau buông tay ra!"
>
> Trương Minh Hiên kéo cổ Lý Thanh Tuyền, cứ thế đi về phía thư điếm Thanh Vận.
>
> Lý Thanh Tuyền không ngừng kêu oai oái, cánh tay vung vẫy lung tung, chân thì không ngừng quẫy đạp, kiên trì bất khuất muốn chạy ra ngoài.
>
> Nhưng nàng vẫn bị Trương Minh Hiên khôn chút nể tình kéo lết trên mặt đất, Lý Thanh Tuyền đánh không lại Trương Minh Hiên, chỉ có thể khuất phục nhìn về phương xa, mặc hắn kéo mình đi về phía thư điếm.
>
> Họ vừa đi tới gần thư điếm, đã có thể nhìn thấy ngọn khói bếp dâng lên từ xa, mùi cơm thoang thoảng tràn ngập không gian.
>
> Lý Thanh Tuyền vừa vào cửa thư điếm thì không quậy phá nữa, chỉ trừng mắt liếc xéo Trương Minh Hiên một cái, rồi đặt mông ngồi bẹp trên ghế đá, như đang nói ta rất ngoan rất rất ngoan.
>
> Hoàng Hậu bưng đĩa đồ ăn từ ngoài vào, thấy cả hai bèn cười nói: "Hai người mau chuẩn bị ăn cơm đi!"
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì nói: "Cám ơn Hoàng Hậu tỷ."
>
> Chỉ một lát sau, Lý Thanh Nhã cũng đã bưng đồ ăn bước ra, thấy Lý Thanh Tuyền thì cười nói: "Sao hôm nay chịu về nhà ăn cơm vậy? Không chạy xuống phố bên dưới ăn vặt nữa à?"
>
> Lý Thanh Tuyền chạy lên trước, ôm lấy cánh tay Lý Thanh Nhã cười hì hì nói: "Muội nhớ đồ ăn tỷ tỷ nấu ấy mà, vẫn là đồ ăn tỷ tỷ nấu ngon nhất, ăn bao nhiêu cũng không thấy ngán hết đó."
>
> Lý Thanh Nhã gõ một cái lên tay Lý Thanh Tuyền, bật cười nói: "Mau thả ra!"
>
> Lý Thanh Tuyền cười hì hì buông tay ra, chạy lại ngồi đàng hoàng trên băng ghế trước bàn cơm.
>
> Bốn người ngồi vây quanh bàn cơm, bắt đầu dùng cơm trưa.
>
> Lý Thanh Nhã quan sát Trương Minh Hiên một lúc, mới cười dịu dàng hỏi: "Đệ lại đắc tội với ai rồi thế? Có cần ta giúp làm gì không?"
>
> Trương Minh Hiên được ăn uống no nê, nghe Lý Thanh Nhã hỏi, chỉ bình tĩnh đáp: "Ta cũng không biết là ai luôn ấy?"
>
> Trương Minh Hiên ngẩng đầu nhìn Lý Thanh Nhã nói tiếp: "Thanh Nhã tỷ, tỷ nói con người tốt như đệ vầy, mang tới tình yêu và hoà bình cho thế giới này, nhưng sao cứ có người nhảy ra gây phiền phức cho đệ hoài như vậy nhỉ?"
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Có lẽ có nhưng người không cần cái thứ tình yêu và hoà bình đó!"
>
> Hoàng Hậu cũng cười chen vào: "Minh Hiên đã làm rất tốt rồi! Phố phường bên dưới đã được xây dựng thêm rất nhiều lần, từ phố phường nhỏ xíu ngày xưa mở rộng ra tới như ngày hôm nay, bầy yêu được an cư lạc nghiệp, các tu sĩ cũng hài hoà chung sống với nhau, không khác gì chốn yên vui giữa lòng nhân gian cả."
>
> Lý Thanh Tuyền cắn chân gà, nói thẳng không chút khách khí: "Rõ ràng đó toàn là công lao của Dung Lão cả mà, là bà ấy khống chế quản lý phố phường bên dưới, có liên quan gì tới Trương Minh Hiên đâu chứ."
>
> Trương Minh Hiên trừng mắt liếc xéo nàng một cái, hắn cũng lười so đo với đám trẻ ranh.
>
> Lý Thanh Nhã lại nói: "Có cần ta tìm mọi người giúp đệ tìm hiểu thử xem sao không?"
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu từ chối: "Vậy thì không cần đâu, chỉ là một đám hề nhảy nhót chỉ biết núp trong góc phòng gây chuyện, không làm nên trò trống gì đâu, ta không rảnh tốn công sức cho bọn chúng đâu."
>
> Lý Thanh Nhã gật đầu cười nói: "Trong lòng đệ biết rõ vậy là được rồi."
>
> Bốn người Trương Minh Hiên ăn cơm xong, nên chạy lung tung thì chạy lung tung, nên chơi cờ thì chơi cờ, nên đi ngủ thì nằm dưới ánh mặt trời phơi nắng, không ai thèm để tâm những chuyện phiền phức sắp xảy ra cả.
>
> Vùng giao giới của Hạ Châu Tây Ngưu và Lô Châu Bắc Câu, có ba đỉnh núi cao chót vót đứng vững chãi một chốn, trên đỉnh núi cao khắp nơi đều bị bóng đêm bao phủ, thoang thoảng mùi máu tươi, như thế cả ngọn núi đều được máu tươi thấm ướt, rồi lặng động vào trong nền đất vậy, trong phòng ngàn dặm chung quanh đó không có người ở lại, cả chim chóc muôn thú cũng tuyệt tích.
>
> Đinh Ẩn hóa thành một cái bóng màu máu xuất hiện trước đỉnh núi đứng chỉnh giữa, hai tay ôm quyền, khom người nói to: "Đệ tử cầu kiến sư tôn!"
>
> Ngọn núi vẫn giữ vẻ im lặng vốn có chỉ xuất hiện thêm một cái hang động đen thùi, từ cửa động có thể thấy được những tia sáng màu máu len lỏi.
>
> Đinh Ẩn lại hoá thành bóng máu bay vút vào bên trong hang động, hang động lập tức biến mất, ngọn núi lại trở về nguyên trạng vốn có.
>
> Bên trong sơn động, tia sáng màu máu len lỏi khắp nơi, vách núi tối đen không nhìn rõ gì, thi thoảng còn nhìn thấy tia máu từ trong vách đá bắn ra, như dung nham nóng cháy phun trào lên mặt đất vậy.
>
> Đinh Ẩn bay thẳng một đường vào bên trong, nơi hắn đi qua vang lên một tiếng uỳnh, vách núi biến thành một biển mũi bay vút lên, lộ ra vách đá đỏ như máu, thậm chí còn có máu tươi chảy dọc theo đó.
>
> Hang động càng vào trong càng dốc xuống, Đinh Ẩn dọc theo đường đi làm kinh động bầy muỗi, mãi tới khi bay tới một cái hồ máu khổng lồ trong giống hệt nham thạch nóng chảy đang sôi sục, chính giữa hồ máu có một cái đài sen, đài sen ba tầng tản ra đạo vận thần thánh không thể xâm phạm, hồ máu đầy tà ác và đài sen thần thánh tạo thành quang cảnh hết sức hài hoà và lạ kì.
>
> Trên đài sen có một lão giả mặc đồ đen đang ngồi thiền.
>
> Đinh Ẩn bay vào trong hồ máu, hiện ra bóng người, ngay sau đó quỳ rạp xuống đất cung kính nói: "Đệ tử Đinh Ẩn tham kiến sư tôn."
>
> Lão giả mở choàng mắt, giọng ồm ồm nói: "Huyết Lang chết rồi à? !"
>
> Đinh Ẩn nuốt một ngụm nước bọt, tiểu tâm gật đầu đáp: "Là do Thiên Đình ra tay, nhưng đằng sau chắc chắn có bóng dáng của Trương Minh Hiên."
>
> Lão giả nỉ non nói: "Thật đúng là nhanh quá!" Rồi đột nhiên lão giả mỉm cười nói: "Đường đường là đệ tử của Thánh nhân, ấy vậy mà lại không thích dùng mưu trí, lại trầm mê trong mưu ma chước quỷ, thành tựu ngày sau cũng chỉ có thể mà thôi."
>
> Đinh Ẩn chần chờ một lát mới nói: "Sư phụ, kẻ tên Trương Minh Hiên này có bối cảnh thâm sâu khó lường, mưu kế vô song, chúng Phật ở Linh Sơn và chúng thần trên Thiên Đình đều bị kẻ này đùa bỡn trong tay, truyền thừa Côn Lôn của Xiển Giáo, truyền thừa Thục Sơn của Nhân Giáo, truyền thừa Thiếu Lâm của Phật Giáo, đều bị kẻ này dễ dàng dẹp yên, không chỉ vậy còn không hề làm các Thánh Nhân phản cảm, lòng dạ này thật sự rất đáng sợ. Nếu như không cần thiết, chúng ta không nên trêu chọc hắn đâu."
>
> Lão giả phất tay nói: "Ngươi đi trước đi! Vi sư tự biết tính toán."
>
> Đinh Ẩn nghẹn lời, bất đắc dĩ đáp: "Vâng!" Rồi cung kính lui ra ngoài.
>
> Sau khi Đinh Ẩn rời đi, trước mặt lão giả xuất hiện một ngọn nến lấp lánh toả ra ánh sáng Phật, bên trong ánh nến Phật này, Nhiên Đăng Cổ Phật đang khoanh chân ngồi thiền.
>
> Lão giả cười lạnh nói: "Các ngươi vừa lòng hả dạ chưa! Ta vừa mới ra tay thôi mà đã suýt nữa đã tự lộ thân phận rồi."
>
> Nhiên Đăng Cổ Phật chỉ bình tĩnh nói: "Văn đạo nhân, chỉ cần ngươi có thể trấn áp hoặc giết chết Trương Minh Hiên, ta sẽ lập tức thu về Tam Phẩm Kim Liên, để ngươi không còn phải chịu nỗi khổ khi Phật Ma xung đột, một lần nữa lấy lại được tự do."
>
> Văn đạo nhân cắn răng đáp: "Hy vọng các người nói chuyện giữ lại, không thì cho dù phải liều cái mạng này để tự bạo, ta cũng phải phá huỷ đài sen vàng ba lớp này."
>
> Nhiên Đăng Cổ Phật cười nói: "Đó là đương nhiên rồi." Dứt lời bóng hắn biến mất trong ánh đèn Phật.
>
> Văn đạo nhân cúi đầu nhìn đài sen vàng ba lớp, trong mắt loé lên vẻ tức tối và đau khổ, trận chiến Phong Thần năm xưa chỉ vì hắn nhất thời nổi lòng tham, nuốt vào đài sen vàng ba lớp, mà sau này phải không ngừng chịu nỗi đau giằng xé tra tấn, cho dù hắn đã thăng chức lên làm Chuẩn Thánh cũng không cách nào thoát khỏi nỗi đau đó.
>
> Khi đó hắn quá tham lam, chí bảo của Thánh Nhân nào phải thứ hắn có thể tham lam được đâu chứ?
>
> Văn đạo nhân đứng lên, đài sen vàng ba lớp hoá thành một luồng ánh sáng bay vào trong đầu hắn, để lại một cái ấn ký hình hoa sen ẩn chứa sức mạnh của Phật ngay trên trán hắn.
>
> Văn đạo nhân vuốt ấn ký hình hoa sen trên trán mình, sắc mặt khó coi, lẩm bẩm: "Sắp, sắp rồi. Chờ ta giết Trương Minh Hiên, thì thời khắc được giải thoát cũng tới rồi."
>
>
>
>