Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 567: Mục 568

TRANG 284# 2

> Chương 567: Buổi thượng triều đầu năm của Thiên Đình

>

>

>

>

>

>

> Nước sông trôi cứ trôi, thời gian qua cứ qua, không bao giờ quay trở lại.

>

> Ngày Tết mỗi năm chỉ có một lần lại đến, vốn thì yêu quái và cả tu sĩ đều không chúc mừng năm mới hay ăn Tết, nhưng mấy lần trước Trương Minh tổ chức tiệc giao thừa đã mang tới không khí vô cùng náo nhiệt cho núi Thiên Môn, nên họ cũng bắt đầu học theo Trương Minh Hiện, vào ngày này mặc vào bộ xiêm y mới nhất của mình, gác công việc mưu sinh bộn bề mọi khi, bắt đầu cười nói, cùng nhau mừng năm mới.

>

> Trên bầu trời của núi Thiên Môn, pháo hoa không ngừng nở rộ, tiếng pháo vang vọng một vùng, có một số là do Trương Minh Hiên thả, nhưng đại đa số là do các cư dân sống trong phố phường dưới chân núi Thiên Môn thả.

>

> Nhưng quả pháo phép thuật này là do họ tự mình chế tạo, cho nên chúng đều mang hình dáng hoặc tư tưởng vô cùng kỳ quái và sáng tạo, suốt đêm hôm ấy, toàn bộ phố phường đều ăn uống ca hát, tiếng vui đùa trêu chọc vang vọng khắp nơi.

>

> Các yêu quái trong phố phường, tay cầm những cây đèn lồng hình thù kì quái, kéo nhau tập hợp thành từng nhóm chạy lung tung khắp cả phố phường, để lại tiếng nói cười vui vẻ đằng sau lưng.

>

> Có những ngọn đèn lồng hình đầu lâu xương khô, có cái thì là hình đầu sói, đầu heo, đầu chó, đủ loại hình thù quái dị, ngọn lửa được đốt trong đèn cũng không giống nhau, có là màu xanh của ma trơi, có là thần hoả màu vàng, rồi ma trơi màu trắng, lôi hoả màu tím, toả ra những màu sắc lấp lánh trong ngọn đèn.

>

> Các đại yêu, tu sĩ đi trên đường đều vui vẻ bật cười nhìn đám trẻ con này, rồi lại chợt nhớ những ngày mình còn nhỏ, phải liều mạng tranh đoạt tài nguyên, vì một miếng ăn và chém giết lẫn nhau, vì không bị giết chết phải trốn chui trốn nhủi trong hang hốc âm u tu hành hơn trăm ngàn năm, vô cùng đau thương, mà giờ đây, những đứa trẻ này lại có thể sống vô cùng hạnh phúc.

>

> Không ít người đều ngẩng đầu về phía bức tượng Trương Minh Hiên cao to đã được đắp thêm không ít lần, mắt đầy ý cảm ơn, họ có những ngày bình an hạnh phúc thế này đều là nhờ có thần quân cả.

>

> Đám người Trương Minh Hiên ở trên đảo Huyền Không cũng đang đắm mình trong không khí giao thừa đầy náo nhiệt, các biên tập của Thư thành, rồi đám người Tề Linh Vân, đám bạn nhỏ của Tấn Dương, Hùng Đại, Dung lão đều tề tựu về trên đảo Huyền Không, hưởng thụ sự vui vẻ thời khắc này mang tới.

>

> Bắc Hà mặt dày mày dạn quấn Chu Khinh Vân, Tấn Dương dẫn theo đám yêu thỏ cười đùa chạy giỡn thả pháo hoa, Ngao Bích Đồng cũng gác lại mọi toan tính trong lòng, ngồi bên cạnh Du Long cười nói, ba người Kỳ Lân, Hoàng Hậu, Lý Thanh Nhã ngồi quây quần nói chuyện, Áp Long phu nhân cười ha hả trêu chọc Nha Nha trong lòng mình, Nha Nha khó chịu oa oa kêu to, đám đầu bếp thì đang tụ nhau trong nhà bếp bận rộn vô cùng.

>

> Cả một đêm giao thừa ở núi Thiên Môn đều được bao phủ bởi những ngọn pháo hoa đẹp đẽ vô ngần, bên dưới bầu trời đầy pháo hoa là tiếng cười đùa vui vẻ, phố phường hôm nay không khác gì những thành phố lớn, đèn sáng cả một đêm.

>

> Mà ở những nơi khác, sâu trong vùng Tiên sơn, khung cảnh vẫn lạnh lùng cô quạnh như xưa.

>

> Trên một đỉnh núi cao chót vót, hai nam nhân trung niên đang chơi cờ với nhau.

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân cầm quân cờ màu đen đặt lên bàn cờ, nói: "Bắt đầu."

>

> Ngồi đối diện hắn là Đạo Hành Thiên Tôn mặc một bộ đạo bào màu tím, tay cầm quân cờ màu trắng đặt lên bàn cờ, lắc đầu cười khổ nói: "Sư huynh làm như vậy là quá mức càn rỡ, huynh chém giết nhiều thần linh như vậy, sẽ làm Ngọc Đế cực kì bất mãn, Ngọc Đế đã ra sức phòng bị, hiện giờ chúng ta cả tới gần Thiên Đình cũng không làm được nữa kìa."

>

> Quân cờ trong tay Ngọc Đỉnh chân nhân vang lên một tiếng rắc, dập nát hoá thành bột phấn, sắc mặt hắn xanh mét, cái chuyện bị Thiên Đình đuổi đi ấy với hắn mà nói là cực kì khó coi. Hắn hít sau một hơi, chậm rãi nói: "Ta và sư huynh Quảng Thành Tử quả thật có hơi hấp tấp nóng nảy."

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân nói rồi lại nhìn về phía đằng xa: "Trận chiến Phong Thần xưa kia, Xiển Giáo ta đánh bại Tiệt Giáo, tam giới này có ai chưa từng nghe thấy uy danh của Xiển Giáo ta chứ? ! Mà hiện giờ Thiên Đình có Ngọc Đế, Phật Giáo có Như Lai, địa phủ có Bình Tâm, Nhân Giáo có Huyền Đô, họ đều là cường giả vô địch chỉ xếp dưới Thánh nhân, thậm chí Vô Đương Thánh Mẫu của Tiệt giáo đã từng là bại tướng dưới tay Xiển giáo ta cũng sắp đạt tới mức đó. Mà Xiển Giáo ta thì không có ai cả, ngoại trừ một cái đạo chính thống của Thánh Nhân, chúng ta còn lại gì chứ? Chúng ta đã bị họ bỏ xa rồi. Cho nên ta và đại sư huynh mới vội vã muốn lập uy, muốn giúp danh tiếng Xiển Giáo ta lan xa hơn."

>

> Đạo Hành Thiên Tôn không cam lòng nói rằng: "Chỉ cần Thái Ất sư huynh công đức viên mãn, chúng ta tất nhiên sẽ đuổi kịp họ thôi."

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân cầm một quân cờ khác lên, vân vê trong tay: "Phải chờ bao lâu nữa đây? Trăm vạn năm hay là ngàn vạn năm? Thậm chí là chờ đến vô lượng lượng kiếp buông xuống?"

>

> "Ai ..." Đạo Hành Thiên Tôn thở dài một tiếng, hắn cũng biết đợi Thái Ất sư huynh công đức viên mãn là cực kì xa vời

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân nhìn về phía Thiên Đình cười nói: "Ngay lúc này đây, ngay bây giờ ta muốn cho họ biết, cho dù Xiển Giáo ta không có Chuẩn Thánh chí cường thì cũng không phải là thứ mà ai cũng có thể khinh thường được."

>

> Đạo Hành Thiên Tôn "Hửm" một tiếng hỏi lại: "Thiên Đình đã giải trừ lệnh cấm với chúng ta rồi kìa? !"

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân khó hiệu tự hỏi: "Ngọc Đế lại muốn làm gì đây?"

>

> Nói rồi hắn vung tay áo lên, không khí cuộn quanh vài vòng, một mặt kính mây xuất hiện giữa không trung, trong kính mây hiện lên cảnh tượng trên Lăng Tiêu bảo điện của Thiên Đình, lệnh cấm quả thật đã được cởi bỏ.

>

> Họ thật sự không biết, Ngọc Đế đã định là sau khi kết thúc buổi thượng triều của Thiên Đình sẽ cởi bỏ phong ấn ngọc phù của Nguyên Thuỷ, nếu mấy ngày này, khi các vị thần trở về vị rí mà ông còn tiếp tục cấm của lớp đệ tử đời thứ hai của Xiển Giáo, vậy thì không khác gì đang vả mặt Nguyên Thủy Thánh Nhân vậy, nó cũng khiến quan hệ giữa họ với Xiển Giáo chuyển biến tới mức xấu cực điểm, chuyện này không phải chuyển kẻ đứng đầu nên làm.

>

> Sau đêm giao thừa, khi giới Địa Tiên vẫn còn đang đắm chìm trong không khí vui mừng của năm mới, thì cũng là lúc Thiên Đình bắt đầu buổi thượng triều của mình.

>

> Tinh Quân thần tướng đều tề tụ lại trên Lăng Tiêu bảo điện, Ngọc Đế ngồi trên ngai vàng đằng xa, sau lưng có thần luân bảy màu chiếu rọi.

>

> Các thần tiên ở bên dưới đứng thành hai hàng, đồng loạt khom người vái chào: "Bái kiến Hạo Thiên Kim Khuyết Vô Thượng Chí Tôn Tự Nhiên Diệu Hữu Di La Chí Chân Ngọc Hoàng Thượng Đế!"

>

> Ngọc Đế chậm rãi nói: "Bình thân!"

>

> "Tạ ơn Ngọc Đế!" Các thần tiên lại đồng loạt hô to, sau đó đứng thẳng dậy.

>

> Ngọc Đế nhìn phía dưới, vị trí đầu tiên phía tay trái ông, Dương Tiễn người mặc cẩm bào màu đen đang nghiêm nghị đứng, đối diện hắn là Thái Bạch Kim Tinh cầm trong tay phất trần, mặt cười tủm tỉm.

>

> Ngọc Đế cười ha hả nói: "Hôm qua đã xảy ra không ít chuyện, Thiên Đình Chấp Pháp Thiên Thần trở về vị trí cũ, mau đứng ra chào hỏi mọi người đi!"

>

> Dương Tiễn bước ra giữa Lăng Tiêu bảo điện, quay mặt về phía các vị thần tiên, ôm quyền nói: "Chấp Pháp Thiên Thần Dương Tiễn xin ra mắt chư vị!"

>

> Các thần tiên đồng loạt gật đầu chào lại, có ai mà không biết hắn đâu chứ, ngày xưa là người quen trên chiến trường, giết tới người sống ta chết, hôm nay lại là thần tiên cùng triều.

>

> Dương Tiễn lúc này mới quay lại phía Ngọc Đế nói: "Hôm qua Chấp Pháp Thần điện tổng cộng đã tróc nã ba trăm hai mươi yêu ma xuống hạ giới tác quai tác quái, giam giữ hai mươi mốt kẻ không có tên trong danh sách thần tiên, tất cả danh sách hành vi tội phạm của chúng đều đã được ghi rõ vào đây."

>

> Dương Tiễn dâng một quyển trục trong tay lên, quyển trục nháy mắt bay về phía Ngọc Đế.

>

> Ngọc Đế phất tay đón lấy quyển trục, vừa lòng "Ừm" một tiếng nói: "Làm rất tốt!"

>

> Nói rồi ông lại nhìn xuống các thần tiên bên dưới, nghiêm túc nói: "Thiên có thiên quy, thần có thần pháp, thiên địa vận hành đều cần có hai chữ pháp luật, các ngươi thân là thiên thần, vận hành quy luật thiên địa, không được phép làm càn làm vậy, kẻ không tuân thủ thiên quy, sẽ bị trừng phạt thật nặng."

>

> Các thiên thần đồng loạt khom người hô tô: "Vâng! Xin cẩn tuân mệnh lệnh của bệ hạ."

>

> Ngọc Đế gật gật đầu chậm rãi buông ra một câu: "Như vậy rất tốt!"

>

> Lúc này các thần tiên mới đứng thẳng người người dậy, thì đột nhiên bên ngoài vang lên một tiếng thông báo: "Tử Vi Đại Đế giá lâm! "

>

> Các thần tiên đều vô cùng kinh ngạc, ai nấy đều liếc nhìn nhau, như đang hỏi, sao hôm nay người nọ lại tới đây Thiên Đình này?

>

> Ngọc Đế cũng khá ngạc nhiên, một lúc sau ông mới lên tiếng nói: "Tuyên!"

>

> Dương Tiễn bước xuống lùi lại về trong hàng ngũ của mình, quay đầu nhìn ra phía cửa của Lăng Tiêu bảo điện.

>

> Chỉ thấy một người thanh niên mặt như Quan Ngọc, người mặc long bào màu tím, đầu đội ngọc quan có khắc chín rồng, chung quanh người hắn toàn là các vì sao đang lấp lánh toả sáng, hai bên còn đi theo hai Tinh Thần, hai người mặc thần bào một đen một trắng.

>

> Tử Vi Đại Đế bước lên trước, cung kính ôm quyền bái chào, nói: "Tử Vi bái kiến Ngọc Hoàng Đại Đế."

>

> Hai tinh thần đứng hai bên hắn cũng cung kính bái chào, nói: "Vũ Khúc ( Văn Khúc ) Tinh Quân, bái kiến Ngọc Hoàng Đại Đế."

>

> Ngọc Đế cười hỏi: "Tử Vi, hôm nay ngươi đến là có việc gì?"

>

> Tử Vi Đại Đế cười nói một câu: "Đến cáo trạng."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!