Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 568: Mục 569

TRANG 285# 1

> Chương 568: Tử Vi kiện Trương Minh Hiên

>

>

>

>

>

>

> Ngọc Đế tỏ ra khá ngạc nhiên, sau đó nhíu mày hỏi: "Ngươi muốn kiện ai?"

>

> Tử Vi Đại Đế ngẩng đầu nhìn Ngọc Đế, nhấn rõ từng chữ, từng chữ một: "Trương - Minh - Hiên."

>

> Ầm! Uỳnh!

>

> Các thần tiên đang đứng nghe vậy trong lòng đều giật mình, đại đa số thần linh đều ngẩng phắt đầu lên nhìn chằm chằm Tử Vi, trong mắt loé lên lửa giận, có vài thần linh thì tỏ ra khá ngạc nhiên, ngay sau đó lại lộ ra vẻ mặt cười như không cười quan sát Tử Vi Đại Đế, ánh mắt họ nhìn qua nhìn lại giữa Tử Vi Đại Đế và các thần tiên của Tiệt giáo.

>

> Văn Trọng trực tiếp đứng ra ngoài, tức giận quát to: "Bá Ấp Khảo to gan, Tiểu lão gia của Tiệt giáo há có phải người để ngươi có thể tuỳ tiện làm càn."

>

> "To gan..."

>

> "Làm càn..."

>

> "Tử Vi, ngươi muốn chết đúng không..."

>

> Tử Vi Đại Đế quay đầu đang chỗ khác, nhìn đám tiên nhân ngày xưa luôn tỏ ra cao cao tại thượng, lộ ra nụ cười đầy châm chọc, trong mắt hắn đột nhiên loé lên vô số ánh sáng, uy áp đáng sợ bùng đổ khắp đại điện, tất cả thần tiên đều đứng khựng người lại, tức tối vô cùng nhìn về phía Tử Vi Đại Đế.

>

> Ngọc Đế đập tay một cái lên bàn, nói: "Đủ rồi!"

>

> Uy áp đang lan toả ra chung quanh của Tử Vi Đại Đế lập tức biến mất sạch sẽ, ôm quyền nói với Ngọc Đế: "Tử Vi đã làm càn rồi."

>

> Ngọc Đế nhìn chằm chằm Tử Vi Đại Đế một lúc, mới nói: "Ngươi kiện hắn chuyện gì chuyện gì?"

>

> Lúc này Tử Vi Đại Đế mới chậm rãi nói: "Thần chưởng quản sao trời, hôm qua trong Thiên Đình có không ít sao trời đã ngã xuống, tổng cộng có hơn trăm, vả lại chúng không hề mọc lại, trong lòng thần sợ hãi, cố ý truy tra, mới phát hiện không chỉ có hơn trăm sao trời ngã xuống, mà lại có cả hơn trăm thiên tướng, thần linh ngã xuống. Không biết chuyện này Ngọc Đế có biết hay không?"

>

> Các thần tiên đang đứng bên dưới, nghe vậy đều lo lắng nhìn nhau, trong lòng chợt dâng lên cảm giác bất an, Tử Vi Đại Đế đây là muốn đẩy Tiểu lão gia vào thế đối lập với, hiện giò còn ép Ngọc Để phải tỏ rõ thái độ của mình.

>

> Ngọc Đế chỉ bình tĩnh đáp: "Trẫm đương nhiên biết rõ."

>

> "Bệ hạ, ngài có biết tất cả chuyện này đều là do Trương Minh Hiên của núi Thiên Môn gây ra không?"

>

> Ngọc Đế cười lắc đầu, đương nhiên không phải là hắn, rõ ràng là Xiển Giáo làm, sau đo Nguyên Thủy dùng ngọc phù phong ấn lại.

>

> Tử Vi Đại Đế bễ nghễ nhìn các thần linh xung quanh, cao ngạo nói tiếp: "Bệ hạ, dựa theo chứng cứ thần truy tra được trong thời gian này, đã đủ để chứng minh tất cả chuyện này đều là do Trương Minh Hiên làm, sau khi hắn giết các thần linh không hề che dấu, vả lại còn lấy đó lập uy tuyên truyền ra khắp tam giới, làm chúng thần trên Thiên Đình truyền bá ồn ào, ai nấy đều lo lắng bất an, giày xéo lên uy nghiêm của Thiên Đình ta."

>

> Một nam tử trung niên người mặc trường bào màu đen, tức tới khó thở bức ra ngắt lời hắn, cười khinh bỉ: "Đây là chuyện riêng của Tiệt giáo chúng ta, có liên quan gì tới ngươi chứ? Cho dù họ có chết hết thì đó cũng chỉ là chuyện của Tiệt giáo chúng ta mà thôi."

>

> Tử Vi chỉ lắc lắc đầu, cười nói: "Không! Các người đã không còn là đệ tử Tiệt giáo nữa rồi, Tiệt giáo đã không còn nữa, các người đã là thần tiên của Thiên Đình, sự sống chết của các người là do Thiên Đình chưởng quản, do Ngọc Đế chưởng quản. Cho Ngọc Đế muốn các người phải chết ngay bây giờ, các người cũng không thể cự tuyệt, ngược lại, cũng không có bất kì kẻ nào có quyền trừng phạt các người, cho dù là Trương Minh Hiên cũng không được."

>

> "Ngươi…"

>

> Tử Vi cười như không cười nhìn hắn.

>

> Đúng lúc này, có một bàn tay khoác lên vai nam tử trung niên mặc trường bào màu đen, khuyên nhủ hắn: "Lữ Nhạc! Đừng có quá kích động."

>

> Nam tử trung niên mặc hắc bào đó chính là Ôn Thần Lữ Nhạc, hai mắt hắn muốn phun lửa nhìn chằm chằm Tử Vi Đại Đế.

>

> Tử Vi Đại Đế nhìn Văn Trọng đứng bên cạnh Lữ Nhạc, giật mình nói: "Nếu những gì ta điều tra không sai! Thì cái danh sách các thần tiên bị sát hại là do ngươi giao cho Trương Minh Hiên đúng không!"

>

> Văn Trọng trầm giọng nói: "Không sai!"

>

> Tử Vi Đại Đế xoay người khom người bái lạy Ngọc Đế, rồi nói: "Thần kính xin bệ hạ hãy trị Văn Trọng tội tiết lộ cơ mật của Thiên Đình, đồng thời phái ra thiên binh thiên tướng tróc nã Trương Minh Hiên về quy án, vì các thần tiên bị giết lấy lại công bằng, từ đó tỏ rõ uy nghiêm của Thiên Đình chúng ta."

>

> Bầu không khí lập tức trở nên vô cùng nặng nề.

>

> Ngọc Đế ổn trọng ngồi trên ngai vàng, nhìn bầu không khí hết sức căng thẳng hiện giờ, khoé miệng vẫn nhếch lên một nụ cười khẽ, Tử Vi ơi là Tử Vi, ngươi quá coi thường Trương Minh Hiên rồi đấy! Mấy chuyện để lại nhược điểm thế hày, sao hắn có thể tự mình làm được cơ chứ? !

>

> Giới Địa Tiên, trên đỉnh ngọn núi Tuyệt Đỉnh, Ngọc Đỉnh chân nhân và Đạo Hành Thiên Tôn đã ngớ người luôn rồi.

>

> Khoé miệng Đạo Hành Thiên Tôn run rẩy vài cái, gian nan nói: "Sao ta lại đột nhiên có một cảm giác không hề tốt chút nào nào vậy?"

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân đột nhiên la lên: "Các ngươi nói đúng rồi, đám người đó hoàn toàn không phải thân tín của Trương Minh Hiên, mà là kẻ chống đối hắn, Hoàng Long sư đệ bị kẻ khác lừa gạt rồi. Không... ngọc phù ta để lại đó."

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân lúc này bắt đầu hoảng sợ, nói: "Không được, ngọc phù tuyệt đối không thể bị truyền ra ngoài."

>

> Bên trong Lăng Tiêu bảo điện, bầu không khí vẫn vô cùng căng thẳng, các thần tiên thuộc về Tiệt giáo ngày xưa, đều căm tức nhìn Tử Vi, trong lòng vừa bất đắc dĩ vừa tức tối, Tiểu lão gia làm việc không đáng tin gì cả.

>

> Tử Vi Đại Đế tỏ ra bình tĩnh liếc nhìn họ, gương mặt như Quan Ngọc hiện lên nụ cười tự tin.

>

> Tử Vi Đại Đế tiếp tục nhìn về phía Ngọc Đế nói: "Bệ hạ, ngài nên đưa ra quyết định, Chấp Pháp Thiên Thần đã trở về vị trí cũ, phàm là kẻ nào vi phạm thiên quy của Thiên Đình ta, đều phải do Chấp Pháp Thiên Thần bắt người trở về thẩm vấn."

>

> Dương Tiễn cũng nhìn Tử Vi Đại Đế, trong mắt hiện lên vẻ tức tối, dám lợi dụng ta làm đao à.

>

> Nụ cười trên mặt Ngọc Đế cứng lại, ngươi còn muốn kéo cả Dương Tiễn vào chuyện này à? Trong lòng ông lặng lẽ nhớ ghi nhớ chuyện này lại, rồi chúng ta sẽ từ từ tính với nhau sau.

>

> Lúc này bên ngoài lại vang lên tiếng thông báo: "Bắc Sơn tướng quân cầu kiến, nói có chuyện quan trọng cần bẩm báo."

>

> Ngọc Đế nghe mà chẳng hiểu ra sao, hỏi lại: "Bắc Sơn là ai?"

>

> Dương Tiễn bước ra khỏi hàng lên tiếng nói: "Bắc Sơn chính là tướng quân chấp pháp lệ thuộc Chấp Pháp Thần điện."

>

> Ngọc Đế nghe vậy bèn nói: "Tuyên!"

>

> Tử Vi vẫn bình tĩnh cười, dẫn theo Tinh Quân Văn Khúc, Vũ Khúc đứng nép sao một bên, mặt đầy chăm chọc nhìn các thần tiên chung quanh.

>

> Giới Địa Tiên trên núi Tuyệt Đỉnh, Ngọc Đỉnh chân nhân nhìn Bắc Sơn đi vào Lăng Tiêu bảo điện, la lên: "Đã trễ rồi! Xong hết rồi!"

>

> Đạo Hành Thiên Tôn lắc đầu cười khổ: "Chúng ta và đám người Tử Vi Đại Đế đều đã bị Trương Minh Hiên đùa bỡn trong tay, không biết hắn đã bố trị chuyện này từ bao giờ, cũng không biết hắn đã đẩy thế cục ra sao, mà một cái lưới lớn đã lặng lẽ bao bọc lấy chúng ta, để có thể lợi dụng chúng ta giúp hắn tiêu diệt kẻ địch, còn thay hắn vác lấy ô danh, cả cái Thiên Đình đó nữa. Rất giỏi! Đúng là giỏi tới không ngờ được luôn!"

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân càng nghĩ càng hoảng sợ, trên đời này sao lại có một kẻ đáng sợ tới nhường này? Bày mưu tính kế tới mức làm các Chuẩn Thánh như lọt vào sương mù, chỉ biết làm theo điều hắn muốn, Thánh Nhân cùng lắm cũng chỉ vậy! nếu không thì tại sao, tới cả hắn cũng bị kẻ này che kín hai mắt, không phân được đúng sai chứ.

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân mất mát ngồi phịch xuống tảng đá, nói: "Nghe danh không bằng gặp mặt, gặp rồi mới thấy kẻ này vượt xa danh tiếng, ai cũng nói Trương Minh Hiên mưu kế vô song, giờ ta mới hay, thủ đoạn của hắn đáng sợ tới mức nào. Nếu cho ta thêm một cơ hội nữa, chắc chắn ta sẽ không đi trêu chọc hắn làm gì."

>

> Bắc Sơn nơm nớp lo sợ đi vào Lăng Tiêu bảo điện, trong bầu không khí uy nghiêm túc mục này, hắn chợt dâng lên một nỗi hối hận, ngọc phù trong lòng bàn tay hắn như toả ra luồng khí thế vô hình thẩm thấu vào trong cơ thể hắn, trong lòng hắn chợt hiện lên một ngọn lửa vô danh, trong đầu hiện lên cảnh tượng các thần linh Tiệt Giáo bị ức hiếp tàn sát.

>

> Bắc Sơn vào chính giữa đại điện, bịch một tiếng quỳ xuống cúi lạy, nói: "Tiểu thần Bắc Sơn, bái kiến Hạo Thiên Kim Khuyết Vô Thượng Chí Tôn Tự Nhiên Diệu Hữu Di La Chí Chân Ngọc Hoàng Thượng Đế!"

>

> Ngọc Đế chỉ liếc nhìn Bắc Sơn một cái rồi nói: "Ngươi có gì chuyện quan trọng cần bẩm?"

>

> Bắc Sơn cắn răng một cái kiên trì rằng: "Khởi bẩm bệ hạ, ngày gần đây đến có lời đồn đãi rằng, trong Tiệt giáo xuất hiện một đám đệ tử ngỗ nghịch, Tiểu lão gia của Tiệt giáo vì thế dùng một kiếm đuổi tận giết tuyệt họ, còn phong ấn họ vào hư không."

>

> Các thần tiên trên Thiên Đình nghe vậy càng thêm nhụt chí, tức tới nghiến răng nghiến lợi, Tiểu lão gia làm việc khogn6 đáng tin gì cả! Lại tới mắng vốn hắn nữa rồi kìa.

>

> Ngọc Đế "Ừm" một tiếng, chỉ bình tĩnh đáp một câu: "Chuyện này trẫm có biết."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!