TRANG 285# 2
> Chương 569: Đồng đội như heo của Xiển Giáo, lật ngược tình thế
>
>
>
>
>
>
> Bắc Sơn ngẩng đầu nhìn liếc sang hai hàng thần tiên đứng hai bên mình, cắn răng nói tiếp: "Tiểu lão gia của Tiệt giáo dựa vào lời đồn đãi này, danh tiếng vang vọng tới mức khó tin, làm ai ai cũng biết tiếng. . ."
>
> Tiệt giáo thần tiên càng nghe càng xấu hổ, cái này là do chính họ dưới sự gợi ý của Tiểu lão gia đã ra sức tuyên truyền các kiểu, không ngờ giờ lại thành nhược điểm bị đối phương nắm lấy, đúng là dọn đá đập chân mình mà, đau chết đi được!
>
> ". . . Nhưng mà thần phải nói, tất cả những chuyện này đều là, Tiểu lão gia của Tiệt giáo hoàn toàn không đủ sức mạnh để đi giết những vị thần tiên đó, hắn dám nói dối mạo danh, khoác lên mình cái danh tiếng này, nhưng kì thật đều là giả cả, tất cả chỉ là một âm mưu, hắn đã lừa gạt toàn bộ Thiên Đình." Bắc Sơn lòng đầy căm phẫn nói.
>
> Các thần tiên Tiệt giáo đang lo tới muốn bạc đầu nghe vậy đều sửng sốt, gì cơ? Giả á? Kẻ này không phải tới để kiện cáo à? Tình hình này có hơi bị sai sai đấy!
>
> Tử Vi Đại Đế nhướng mày, liếc nhìn các thần tiên bên Tiệt giáo, đây là chiêu thức mới của các người à? Truyền âm gọi một kẻ tiểu tốt ra nhiều loạn tâm thần mọi người? !
>
> Tử Vi châm chọc cười, bản đế đúng là quá xem trọng các người rồi.
>
> Tử Vi Đại Đế bước ra trước, nhìn chằm chằm Bắc Sơn, nói bằng chất giọng cực kì uy nghiêm: "Ai cho ngươi lá gan dám chạy vào đây đổi trắng thay đen."
>
> Bắc Sơn ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tử Vi, rồi lại vội vàng cúi đầu, người run lên như thể bị doạ sợ, cuối cùng vẫn cắn răng nói ra: "Tiểu thần không dám nói bừa, tiểu thần có chứng cứ."
>
> Tử Vi Đại Đế trừng mắt liếc hắn, gằn giọng nói ra hai chữ: "Câm miệng!"
>
> Toàn thân Bắc Sơn run lẩy bẩy, mồ hôi chảy đầm đìa.
>
> Triệu Công Minh bước ra, căm tức nhìn Tử Vi Đại Đế nói: "Đại Đế, nơi này là Lăng Tiêu bảo điện, không phải chỗ ngươi có thể tuỳ ý làm càn."
>
> Ngọc Đế nhìn liếc Tử Vi một cái, mắt hiện rõ ý cười chế nhạo, ông chậm rãi nói: "Chứng cớ gì?"
>
> Trên núi Tuyệt Đỉnh ở giới Địa Tiên, Ngọc Đỉnh chân nhân cắn răng ảo não lẩm bẩm: "Xong đời rồi! Thanh danh Xiển Giáo ta xem như xong rồi." Nói rồi, hắn đau đớn nhắm chặt mắt lại.
>
> Bắc Sơn sung sướng nhìn các thần tiên đứng dọc hai bên đại diện và cả Tử Vi Đại Đế, trong lòng hắn lúc này đang nghĩ, Tử Vi Đại Đế chính là tay sai của Trương Minh Hiên, còn là cái loại cực kì cực kì trung thành nữa cơ.
>
> Mà ở trong lòng Tử Vi Đại Đế, cái gã Bắc Sơn này chính là một gã tiểu tốt bị Tiệt Giáo kéo ra gánh tội thay cho Trương Minh Hiên, chính hắn cũng vô cùng căm tức, sợ tiểu tử này quấy dục hết mọi chuyện.
>
> Các thần tiên bên Tiệt Giáo thì lại chẳng hiểu gì cả, không biết tình hình bây giờ là thế nào, xem chừng người này cũng là kẻ thù của Tiểu lão gia, nhưng mà Tử Vi Đại Đế và người này nói năng ngược hẳn nhau, rất kì lạ, vô cùng kì lạ luôn.
>
> Bắc Sơn đưa thần lực vào trong ngọc phù mình cầm trên tay, một quầng sáng từ trong ngọc phù bắn ra, các thần tiên đều tập trung nhìn về phía tia sáng nọ.
>
> Tử Vi Đại Đế đè nén nỗi bất an đang lớn dần trong lòng, cũng nhìn về phía tia sáng.
>
> Tia sáng bắn ra tạo thành một hình chiếu, có mấy bóng người đang đứng trên đám mây to, đám mây thì đang bay với tốc độ cực nhanh, làm y phục họ bay phất phới theo gió.
>
> Trong đại điện không ít người nhìn cảnh này đều hô to: "Ngọc Đỉnh chân nhân "
>
> "Đó là Quảng Thành Tử và cả Xích Tinh Tử nữa kìa."
>
> "Còn cả Đạo Hành Thiên Tôn, Thanh Hư Đạo Đức chân quân."
>
> "Hầu như đệ tử đời thứ hai của Xiển Giáo, chỉ trừ Thái Ất chân nhân đều góp mặt mặt đông đủ
>
> Văn Trọng, Triệu Công Minh nhìn nhau, trong chuyện này còn có Xiển Giáo nhúng tay vào à? Vậy chân tướng mọi việc rốt cuộc là thế nào đây?! Tiểu lão gia đã làm chuyện gì thế này? !
>
> Tử Vi Đại Đế cũng hết sức ngạc nhiên, Xiển Giáo? Họ cũng có tham dự vào chuyện này à? Tại sao ta lại không biết gì cả? Hắn cứ có cảm giác chuyện này đã vượt xa khỏi tầm tay mình rồi.
>
> Trên đám mây lớn, Quảng Thành Tử đứng chính giữa nghiêm nghị nói: "Đệ tử Tiệt Giáo Trương Minh Hiên mượn dùng Thần Đăng truyện để bôi nhọ danh dự Xiển Giáo ta, lại ra tay làm hại Ngọc Đỉnh sư đệ bị thương, khinh thường Xiển Giáo ta cực điểm. Hôm nay, bảy sư huynh đệ ta sẽ giết sạch đám thân tín của Trương Minh Hiên, xem như cảnh cáo!"
>
> Vừa dứt lời, bảy vị đạo trưởng lập tức biến mất khỏi đám mây lớn nọ.
>
> Hình ảnh xoay chuyển một cái, họ đã xuất hiện trong một thần cung trên Thiên Đình, một đám người đang tụ tập bàn chuyện, đột nhiên thấy có người xuất hiện, cảnh giác đứng lên, nhưng ngay sau đó một cái phù xuất hiện trên không trung, loé lên ánh sáng, mọi người trong thần cung lập tức biến mất.
>
> Hình ảnh lại chợt loé lên, một vị thần quanh thân được bao phủ bởi ánh sáng thần thánh, đang ngồi xếp bằng trong Thần cung, ánh sáng chợt loé lên nhấn chìm vị thần nọ vào trong, rồi có bóng xám loé lên, vị thần nọ nổ tung, mọi thứ biến mất.
>
> Cảnh này còn xuất hiện ở rất nhiều chỗ khác. Thiên Đình chỉ trong thoáng chống đã biến thành một lò sát sinh, khắp nơi đều có thần linh lặng lẽ biến mất mà không ai hay biết.
>
> Một lát sau, vẫn là đám mây lớn nữa, đám người Quảng Thành Tử, Ngọc Đỉnh chân nhân của Xiển Giáo lại xuất hiện.
>
> Ngọc Đỉnh chân nhân cầm Trảm Tiên lạnh lùng nói: "Trương Minh Hiên, nếu còn dám có lần sau, họ của hôm nay chính là ngươi của ngày mai." Hình chiếu tới đây là chấm dứt.
>
> Bên trong Lăng Tiêu, không khí yên tĩnh tới đáng sợ, ngoại trừ Ngọc Đế đã biết rõ mọi chuyện, các thần tiên còn lại đều ngớ người, cho dù là Ngọc Đế cũng không giữ nổi bình tĩnh, lúc nhìn thấy cảnh đám người Xiển Giáo dám tung hoành ngang đọc giết thần tiên không hề kiên nể gì, ông đã tức tới xanh cả mặt.
>
> Đám đệ tử Tiệt Giáo thì không khác gì từ trên trời rớt xuống, hoá ra đám người đó không phải do Tiểu lão gia giết mà là do đám người Xiển Giáo làm.
>
> Nhưng càng là vậy, trong lòng họ càng thêm hoảng sợ, nếu như thật là do Tiểu lão gia ra tay, vậy chỉ chứng minh rằng thực của của Tiểu lão gia cực kì cao cường, nhưng giờ Tiểu lão gia lại sắp xếp cho đám người Xiển Giáo trong lòng càng là kinh hãi, nếu như là Tiểu lão gia ra tay nói, chỉ có thể thuyết minh Tiểu lão gia thực lực phi phàm, nhưng là hiện tại Tiểu lão gia thiết kế Xiển Giáo giúp này diệt trừ phản nghịch, chính mình bứt ra mà xuất, cái này lợi hại a!
>
> Đệ tử đời thứ hai của Xiển Giáo đều bị hắn đùa bỡn như khỉ, chẳng những giúp hắn giết người, còn giúp hắn gánh tội, thừa nhận lửa giận của Thiên Đình, rất giỏi, đúng là rất giỏi! Không hổ là Tiểu lão gia của Tiệt giáo chúng ta, tâm phục khẩu phục!
>
> Bắc Sơn thấy các thần tiên trong điện đều ngớ người, trong lòng thấy vô cùng đắc ý, các người không ngờ chứ gì! Các người cũng có hôm nay nhỉ!
>
> Bắc Sơn quỳ, cúi gập người xuống đất nói: "Tiểu thần khẩn cầu bệ hạ, hãy công bố chân tướng của chuyện này cho cả thiên hạ biết, đừng để lời đồn đãi ảnh hưởng tới các thần tiên các."
>
> Tử Vi vung tay áo lên, nhanh chóng đi thẳng ra khỏi đại điện, Nam Đấu và Bắc Đấu ôm quyền cúi chào Ngọc Đế, rồi vội vàng đuổi theo Tử Vi.
>
> Triệu Công Minh bước ra khỏi hàng, bật cười ha hả nói: "Tử Vi Đại Đế, đừng đi vội vậy chứ! Mọi chuyện còn chưa xong gì hết mà!"
>
> Bước chân của Tử Vi Đại Đế khựng lại trong một chớp mắt, ngay sau đó hắn không thèm quay đầu lại nói: "Quả nhân còn có chuyện quan trọng cần giải quyết, không ở lại đây thêm nữa, chúng ta còn nhiều thời gian." Nói xong hắn dẫn theo Nam Đấu và Bắc Đấu đi một nước ra khỏi Lăng Tiêu bảo điện.
>
> Trong Lăng Tiêu bảo điện đột nhiên vang lên một tràng cười to đầy sung sướng.
>
> Bắc Sơn sững sờ tại chỗ, tình hình này là sao thế? Họ vừa cười cái gì vậy? Tại sao lại khác xa những gì mình nghĩ như vậy?
>
> Ngọc Đế cười nói: "Đã vậy, hãy làm theo lời Bắc Sơn nói, tuyên bố chân tướng mọi việc ra cho mọi người đều biết đi!"
>
> Các thần tiên lập tức ngừng cười, nghiêm mặt đồng thành nói: "Tuân lệnh!"
>
> Lúc này Ngọc Đế đứng lên nói: "Bãi triều đi!"
>
> "Cung tiễn Ngọc Đế! "
>
> Ngọc Đế đi rồi, Dương Tiễn lập tức bước ra khỏi hàng, sắc mặt xanh mét nhìn Bắc Sơn nói: "Bắc Sơn, ngươi đi theo ta."
>
> "Vâng!" Bắc Sơn đi theo Dương Tiễn phía phía điện Tư Pháp Thiên Thần.
>
> Các thần tiên vừa nói vừa cười đi ra ngoài đại điện.
>
> Trương Minh Hiên ngáp dài cái, nằm ngủ trên ghế, cảnh xuân hôm nay rất đẹp, rất thích hợp để ngủ, hắn hoàn toàn không biết mình đã im lặng làm màu một lần cực lớn.
>
> Reng reng reng! Tiếng chuông điện thoại di động vang lên.
>
> Trương Minh Hiên lấy di động ra xem thử là Triệu Công Minh sư huynh, sư huynh tìm ta làm gì chứ?
>
> Trong đầu Trương Minh Hiên nổi lên đầy dấu chấm hỏi, hắn mở điện thoại bắt máy.
>
> Gương mặt to tổ bố của Triệu Công Minh xuất hiện trong màn hình, hắn giơ cao ngón tay cái của mình lên, nói: "Sư đệ, bái phục, sư huynh thật sự bái phục đệ rồi đấy."
>
> Trương Minh Hiên chẳng hiểu ra sao cả, hỏi lại: "Sư huynh làm sao vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?"
>
> Triệu Công Minh bật cười ha hả, nói: "Ta vừa mới tham gia lâm triều xong, trong lúc lâm triều đã xảy ra một chuyện phải nói là cực kì vui sướng."
>
> Trương Minh Hiên tò mò hỏi thử: "Chuyện gì vậy?"
>
> "Lúc lâm triều Tử Vi Đại Đế đã kiện ngài ra tay tàn nhẫn giết chết các thần tiên vô tội."
>
> Trương Minh Hiên nghe vậy nhảy dựng lên, lòng đầy căm phẫn la lối: "Nói xấu! Toàn là nói xấu cả! Con mẹ nó chứ, lão tử đã chọc gì tới Tử Vi nhà hắn? Dám công nhiên nói xấu lão tử như vậy."
>
>
>
>