TRANG 286# 1
> Chương 570: Phố phường có người chết
>
>
>
>
>
>
> Triệu Công Minh bật cười sang sảng nói: "Đương nhiên là nói xấu rồi, những người đó đều là người của Xiển Giáo giết chết, có liên quan gì tới chúng ta đâu chứ?"
>
> Nói rồi Triệu Công Minh nhìn Trương Minh Hiên bằng một gương mặt đầy thâm ý, Xiển Giáo làm chuyện này, ai ai cũng biết cả rồi.
>
> Triệu Công Minh vừa tắt máy, Kim Linh Thánh Mẫu, Văn Trọng, Lữ Nhạc,... một đám thần tiên khác cũng lần lượt gọi video tới cho Trương Minh Hiên, ai nấy đều mặt mày tươi cười nhắc tới chuyện này, còn chân thành hỏi thăm và chúc mừng hắn các thứ, làm cho Trương Minh Hiên chẳng hiệu đang xảy ra chuyện gì, đầu đầy dấu chấm hỏi, Xiển Giáo giết người thì liên quan quái gì tới chúng ta? Sao họ làm như chúng ta vừa đánh thắng một trận to vậy, kì lạ, đúng là quá kì lạ.
>
> Trương Minh Hiên tắt di động đi, tự nhủ thầm: "Đúng là chẳng hiểu ra sao!"
>
> Rồi lại tiếp tục hưởng thụ thời gian nhàn nhã của mình, hắn nằm dài trên ghế, hai chân bắt chéo, miệng thì chỉ huy Tiểu Thải bưng hoa quả, mua thịt nướng, đi rót nước cho mình, tiêu diêu tự tại vô cùng, tiểu khí linh này đúng là cực kì được việc à nha!
>
> Sau khi tin tức được lan truyền rộng rãi, tam giới lại nhấc lên một trận sóng mới, mối quan hệ tình cảm gút mắt của Trương Minh Hiên và Xiển Giáo được truyền vào tai một thế lực không hề nhỏ, từ bắt đầu cho tới nay, không hề sót một chuyện nào luôn.
>
> Bên tron gBình Tâm điện dưới địa ngục U Minh, Phong Bá phe phẩy cây quạt trong tay, miệng chậc chậc nói: "Giỏi quả, đúng là quá giỏi, từng chuyện từng chuyện đều liên kết chặt chẽ với nhau."
>
> Xi Vưu thì lại cười nhạo nói: " m mưu quỷ kế cũng được xem là bản lĩnh à? Chỉ biết làm Vu Tộc chúng ta mất sạch mặt mũi."
>
> Hình Thiên cũng phụ hoạ theo: "Đúng vậy! Chuyện lần này ta đồng ý với cái nhìn của Xi Vưu, mọi thứ đều nên lấy thực lực của bản thân làm gốc."
>
> Vũ Sư hói đầu thì cười ha hả nói: "Đúng là còn trẻ có khác! Toàn là một đám người tuổi trẻ tài cao. Nếu ngày xưa Vu Tộc chúng ta có một người thông minh như vậy, cần thì rơi xuống nông nổi như ngày hôm nay chứ?"
>
> Xi Vưu cầm ngọc phù đựng tin tức thu thập được, nói thầm: "Mấy chuyện này chắc không phải là trùng hợp đó chứ!"
>
> Phong Bá từ tốn phe phẩy quạt nói: "Một lần thì còn có thể là trùng hợp, nhưng nhiều lần thì chỉ có thể nói là thực lực."
>
> Trong Đại Lôi m Tự, Như Lai, phật Di Lặc, Nhiên Đăng ngồi thành hình tam giác trên một cái đài sen thật lớn.
>
> Như Lai chậm rãi nói: "Quả nhiên là tác phong của Trương Minh Hiên, từ lúc ở Thiên Đình có thiên binh nói xấu đám tùy tùng của hắn, hắn cũng đã bắt đầu ra tay sắp xếp mọi chuyện, kẻ này lòng dạ nhỏ nhen, cực kì mang thù.
>
> Mượn đao giết người, nhổ cỏ nhổ tận gốc, dẫn tai hoạ cho kẻ khác, rửa sạch Tiệt Giáo, dựng lên uy vọng cho bản thân, cuối cùng còn đâm thọc quan hệ giữa Thiên Đình và Xiển Giáo. Đùa bỡn hầu như toàn bộ các vị Chuẩn Thánh, Đại La Kim Tiên của Xiển Giáo trong tay, đúng là quá đáng sợ, quả đáng sợ! Ai~"
>
> Nhiên Đăng cười nói: "Không sao, ta đã phái Văn đạo nhân đi xử lý hắn rồi, lấy thực lực hiện giờ của hắn, còn chưa phải đối thủ của Văn đạo nhân đâu."
>
> Phật Di Lặc cười ha hả hỏi: "Có kiếm Thanh Bình trong tay, hắn có thể đánh ngang tay với Quan m đó! Thực lực của Văn đạo nhân có được không vậy?"
>
> Nhiên Đăng kể rõ: "Tam Phẩm Kim Liên, lúc ban đầu là dùng dể trấn áp hắn, nhưng cũng là ma luyện hắn. Hiện giờ Văn đạo nhân tinh thông cả Phật Ma hai đạo, có thể chém cả thiện cả ác."
>
> Như Lai lộ nghe vậy mỉm cười nói: "Vậy thì rất tốt."
>
> Vùng Lô Châu ở Bắc Câu, một thiếu niên tóc tai bạc trắng ngồi xếp bằng bên cạnh một con yêu thú đã bị chém dứt chi, thở dài một tiếng, mở mắt ra nói: "Cho dù ăn vào yêu đan cũng vẫn tiến bộ rất chậm, giờ hắn mà đến, ta phải báo thù thế nào đây chứ~ "
>
> Thiếu niên ngẩng đầu lên nhìn về phía tây, trong mắt hiện lên ngọn lửa hận thù sáng chói, diện mạo thiếu niên này rõ ràng chính là của Khương Tử Nha đã bị Trương Minh Hiên đánh nát thân thể ở Côn Lôn.
>
> Khương Tử Nha quay đầu nhìn về phía một sơn cốc nào đó ở Lô Châu của Bắc Câu, ở đó có hai thanh niên đang mặc áo vải ẩn cư, mấy ngôi nhà gỗ, chung quanh trồng đầy rau cải trái cây, còn cả hoa tươi thơm ngát, rời xa trần thế, an tĩnh ấm áp.
>
> Mấy ngày trôi qua, Trương Minh Hiên đột nhiên nổi hứng đi vào con suối bên bìa rừng câu cả.
>
> Hắn nằm dài trên ghế, phơi ánh nắng ấm áp ngày đầu xuân, hai mắt híp lại.
>
> Cần câu trong tay chợt năng hơn, Trương Minh Hiên kéo lên một cái, cần câu lập tức cong lại, dây câu bị kéo căng hết mức, không ngừng nhúc nhích trong nước.
>
> Trương Minh Hiên ngồi xuống cười ha hả tự nhủ: "Hay quá, xem ra là một con cá to rồi."
>
> Hắn vung mạnh tay, dây câu bay một vòng cung, một con cá chép giãy giụa xuất hiện, bị Trương Minh Hiên bắt vào trong tay.
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì quan sát con mồi của mình, đúng là đẹp quá đi.
>
> Lúc này chợt có tiếng bước chân truyền đến, Hắc Hùng quái đi tới, ôm quyền quyền trầm giọng nói rằng: "Thiếu gia, đã xảy ra chuyện!"
>
> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi lại: "Xảy ra chuyện? Xảy ra chuyện gì?"
>
> Sắc mặt Hắc Hùng cực kì nghiêm túc nói: "Chung quanh phố phượng có xác yêu quái chết, số lượng không ít."
>
> Trương Minh Hiên nghe vậy, người run lên, tuỳ tay ném cá chép trở về sưới, mặt hiện lên vẻ nghiêm túc nói: "Mau dẫn ta đi xem thử."
>
> "Thiếu gia mời đi theo tôi."
>
> Trương Minh Hiên đi theo Hắc Hùng quái ra ngoài, đi vào trong một sơn động, bên trong có mấy trăm cái thây khô nằm, trên trời dưới đất chung quanh khu vực này đều vây kín yêu quái, tu sĩ, họ nhìn mớ thây khô bàn tán xôn xao, trong mắt hiện rõ lửa giận, kẻ nào đã dám phá hỏng quy định của phố phường này chứ?
>
> Lúc thấy Trương Minh Hiên đi tới, mọi người vội vàng tránh ra hai bên nhường đường, ở trung tâm, Lý Thanh Tuyền và Thiên Dương, Hồng Hài Nhi đang kiểm tra thi thể, đừng nói, còn rất ra dáng.
>
> Trương Minh Hiên đi vào trong, tức tối nói: "Các ngươi ở trong này làm gì? Không nằm mơ thấy ác mộng à?"
>
> Lý Thanh Tuyền hừ một tiếng, khinh bỉ nói: "Tỷ đây nhìn thấy thi thể còn nhiều hơn người sống đấy."
>
> Hai mắt Thiên Dương thì sáng trưng, cung kính thi lễ: "Ra mắt thần quân, chúng ta đang thử kiểm tra thi thể, để xem có nhìn ra được hung thủ là ai không."
>
> Lý Thanh Tuyền vung cái nắm tay nhỏ của mình lên: "Đúng vậy, phố phường sau núi Thiên Môn là địa bàn của ta, dám làm càn trên địa bàn của cô nãi nãi, bộ không muốn sống nữa rồi hả? Ta nhất định phải bắt được kẻ này, để làm gương cho phố phường."
>
> Trương Minh Hiên mặc kệ lời nàng nói, hắn đi vào trong nhìn thi thể, hít sâu một hơi.
>
> Thật là đáng sợ, cả một đám thi thể đều chỉ còn mỗi xương bọc da, cơ bắp, thịt thà, máu tươi đều hoàn toàn biến mất.
>
> Trương Minh Hiên hỏi: "Phát hiện lúc nào vậy?"
>
> Hắc Hùng quái đi theo bên cạnh hắn trả lời: "Mới phát hiện vào sáng hôm nay, thời gian tử vong hẳn là đêm ngay hôm qua."
>
> "Hồn phách đâu rồi?"
>
> Lý Thanh Tuyền trả lời tiếp: "Hồn phi phách đã tiêu tán sạch sẽ! Không lưu lại bất gì cái gì cả."
>
> Hai mắt Trương Minh Hiên nghe vậy sáng lên, hỏi thử: "Nãy giờ mọi người có tra được gì chứ?"
>
> Lý Thanh Tuyền tùy ý đáp: "Còn chưa tra được gì hết!"
>
> "Có nè!" Hồng Hài Nhi vội vã la lên.
>
> Cả đám người lập tức quay đầu nhìn về phía Hồng Hài Nhi.
>
> Thấy vậy Hồng Hài Nhi cười ngượng nói: "Con quả thật có biết được vài chuyện đó, tiểu thúc, thúc xem tiền của con...."
>
> Nói tới đây, hai mắt nó rực sáng nhìn chằm chằm Trương Minh Hiên, chỉ thiếu điều nói, mau đưa tiền cho con.
>
> Trương Minh Hiên biết rất rõ mình không phải là kì tài phá án gì cả, cũng chưa từng đọc sách liên quan tới phá án, nhưng dựa theo những bộ phim hay chiếu trên TV, thì muốn dựa vào đống thi thể này để tìm ra đáp án, câu trả lời chỉ có một mà thôi, hoàn toàn không có khả năng.
>
> Trương Minh Hiên nghĩ kỹ mọi chuyện, quays ang nói với Hắc Hùng quái: "Hùng Đại, chuyện chỗ này giao cho ngươi xử lý đấy."
>
> Nói rồi hắn vươn tay xách quần áo cảu Hồng Hài Nhi lên, kéo nó bay về phía đảo Huyền Không.
>
> Hồng Hài Nhi giãy dụa la lối: "Nè! Tha con xuống! Mau thả con xuống đi."
>
> Hai mắt Lý Thanh Tuyền xoay tròn một vòng, cũng vội vàng đi theo.
>
> Thiên Dương theo bản năng cũng theo họ.
>
> Hắc Hùng quái nhìn hắn đi theo nói: "Mớ thi thể này giao cho ngươi đó, có người nhà thì trả lại cho người nhà, không có người nhà thì xử lý chúng đi."
>
> Thiên Dương bất đắc dĩ chỉ đành nói: "Được!"
>
> Trương Minh Hiên, Hắc Hùng quái vừa quay đầu đi, ngườivây xem lập tức tràn vào, nhìn thi thể chỉ trỏ bàn tán đủ kiểu, không ngừng suy đoán đủ thứ việc.
>
> Trên đảo Huyền Không thượng, Trương Minh Hiên thả Hồng Hài Nhi ra, nhìn nó hỏi thẳng: "Giờ thì nói cho ta biết con đã phát hiện ra chuyện gì?"
>
> Lý Thanh Tuyền lúc này cũng đã chạy tới, nghe vậy tức tối la lên: "Hay cho Hồng Hài Nhi ngươi, có phát hiện cũng không nói cho ta hay."
>
> Hồng Hài Nhi cười ngượng nói: "Tiểu thúc, thúc có thể cho con tiền trước được không."
>
> Trương Minh Hiên nhe răng mỉm cười nói rằng: "Còn dây dưa không chụi nói rõ ràng, ta sẽ gọi bảo lão Ngưu dẫn con về ngay."
>
>
>
>