TRANG 286# 2
> Chương 571: Muỗi đột kích
>
>
>
>
>
>
> Hồng hài tỏ ra vô cùng uất ức, la lối: "Tiểu thúc, sao thúc có thể ức hiếp con như vậy được chứ, con vất vả lắm mới lật tung đống thi thể đó lên để tìm được manh mối, thúc chỉ nói một câu là muốn lấy tin ngay, hơi bị quá đáng rồi đó!"
>
> Lúc này Trương Minh Hiên mới giảm nhẹ giọng lại, nói: "Tiền đã vào trong tay ta, con có muốn đòi cũng đòi không được đâu."
>
> Khoé miệng Lý Thanh Tuyền mím lại, Thao Thiết Trương Minh Hiên, chỉ có ăn không có nhả ra.
>
> "... Nhưng ta có thể chỉ cho con một cách kiếm tiền khác, ba trăm triệu đó của con quăng vào, chẳng mấy chốc sẽ hoá thành ba tỷ ngay."
>
> "Thật không đó? Thúc không gạt con đó chứ!" Hồng Hài Nhi càng nghe hai mắt càng sáng, không khác gì hai cái bóng đèn luôn, nó động lòng rồi, thật sự động lòng rồi đó.
>
> Tửu điếm Ổ Nhỏ Của Hồ Ly dưới phố phường là do Trương Minh Hiên thiết kế, tiệm Túc Liệu cũng là sản nghiệp của Trương Minh Hiên, cả con phố ăn vặt, đại siêu thị thương nghiệp, rồi vân vân và vũ vũ, đều là những sản nghiệp do Trương Minh Hiên sáng tạo ra, không có thứ nào là không thu về doanh thu khổng lồ, trở thành cây đại thụ trong phố phường, lời cực kì cực kì nhiều tiền.
>
> Trương Minh Hiên lại bổ sung thêm câu nữa: "Thúc sẽ viết cho con thêm một bài hát nữa."
>
> "Một lời đã định!" Ngay lập tức Hồng Hài Nhi đã bị lợi ích dụ dỗ, vô cùng đắc ý gật đầu cái rụp đồng ý.
>
> Chẳng những có thể kiếm tiền, còn có thể làm minh tinh, đúng là không thể tốt hơn.
>
> Trương Minh Hiên hỏi: "Vậy giờ có thể nói con phát hiện được gì chưa?"
>
> Hồng Hài Nhi cười ha hả đắc ý nói: "Con phát hiện hung thủ đã sử dụng công pháp hẹ Huyết Hải, cũng tức là nói hắn chắc chắn thuộc hệ Huyết Ma."
>
> "Chỉ có vậy thôi à?"
>
> Hồng Hài Nhi gật đầu nói: "Chỉ có vậy thôi!"
>
> Lý Thanh Tuyền hừ một tiếng càu nhàu: "Ta cũng phát hiện này! Máu đám người nó bị hút khô hết cả còn đâu."
>
> Trương Minh Hiên thật hết biết nói gì luôn: "Con không phải bảo mình phải lục tung đống thi thể đó lên à? Chẳng lẽ bên trong đóng thi thể đó có công pháp?"
>
> Hồng Hài Nhi chỉ biết cười hì hì qua chuyện: "Đừng quá để ý mấy cái chi tiết này làm gì."
>
> Trương Minh Hiên nhìn thẳng vào mắt Hồng Hài Nhi, đột nhiên hai mắt hắn sáng rỡ lên, vội nói: "Hình như con là tiểu thái tử gia của Huyết Hải nhỉ! Mau gọi cho ngoại công con, hỏi giùm ta đi."
>
> Hồng Hài Nhi biến sắc, quay đầu bỏ đi một nước.
>
> Trương Minh Hiên cười như không cười nói với theo: "Nè! Bộ con không cần bài hát của ta nữa à?"
>
> Bước chân của Hồng Hài Nhi hơi khựng lại một chút.
>
> Trương Minh Hiên lại tiếp tục bồi thêm cú nữa: "Con cũng không cần cách kiếm tiền nhanh à? Hai cái lận đó nha!"
>
> Bước chân Hồng Hài Nhi dừng lại hẳn, nó do dự một lúc lâu, mới nghiêng đầu sang một bên, mặt đầy đau khổ nhăn nhó: "Tiểu thúc, thúc ức hiếp người quá đáng."
>
> "Bớt nói chuyện linh tinh đi, mau gọi cho ngoại công con đi."
>
> Hồng Hài Nhi nhùng nha nhùng nhằn lấy điện thoại di động ra, mở cuộc gọi video lên, đầu bên kia reo hai tiếng, ngay sau đó gương mặt lạnh lùng của Minh Hà hiện lên.
>
> Hồng Hài Nhi mặt cười tươi rói, làm nũng nói: "Ngoại công, con rất nhớ người đó."
>
> Minh Hà thì thẳng thừng nói: "Nói đi! Muốn bao nhiêu tiền?"
>
> Nụ cười trên mặt Hồng Hài Nhi cứng lại, khó chịu nói: "Con không cần tiền!"
>
> Minh Hà giáo chủ chau mày hỏi tiếp: "Không cần tiền, tức là gây phiền phức gì rồi, nói xem lần này con lại chọc phải ai rồi?"
>
> Hồng Hài Nhi lắc đầu liên tục: "Không có, dạo gần đây con ngoan lắm."
>
> Minh Hà giáo chủ không hề tin lời cam đoan này: "Vậy à? Để ta đi thăm dò thử..."
>
> Hồng Hài Nhi vội vàng ném di động sang cho Trương Minh Hiên, nhanh chóng nói: "Là tiểu thúc có việc tìm người mà."
>
> Trương Minh Hiên luống cuống tay chân đón lấy di động, nhìn Minh Hà giáo chủ, cung kính chào hỏi: "Tiệt Giáo đệ tử Trương Minh Hiên, bái kiến Minh Hà giáo chủ."
>
> Giọng Minh Hà giáo chủ nghe thoải mái hơn hẳn, ông nói: "Nghe nói gần đây tiểu tử Hồng Hài Nhi đều ở chỗ của ngươi, đã gây thêm phiền toái cho ngươi rồi."
>
> Trương Minh Hiên trái lương tâm cười cười trả lời: "Không phiền toái, không phiền toái, nó rất ngoan."
>
> Hồng Hài Nhi đứng bên cạnh khó chịu "Hừ" một tiếng.
>
> Nhàn thoại xong, Trương Minh Hiên mới nghiêm túc nói: "Lần này tìm tới giáo chủ, chính là có chuyện muốn hỏi thăm."
>
> "Hử?" Minh Hà giáo chủ chau mày ý hỏi.
>
> "Vào đêm hôm qua, có một sự tồn tại thần bí nào đó đã xuất hiện bên trong phố phường núi Thiên Môn, chỉ trong một đêm đã giết chết hơn mấy trăm yêu quái và tu sĩ mà không làm bất kì ai phát hiện, người chết đều bị hút sạch máu trong người. Theo như lời Hồng Hài Nhi đã nói, thì rất có thể hung thủ đã sử dụng công pháp Huyết Hải."
>
> Minh Hà giáo chủ hơi nhắm mắt, ông ngồi xếp bằng trên đoá hoa sen máu, một lát sau mới mở mắt ra cười khẽ nói: "Tộc A Tu La không có ai tới gần núi Thiên Môn cả."
>
> Trương Minh Hiên càng thêm khó hiểu, hỏi lại: "Tức là đó không phải công pháp Huyết Hải?"
>
> Minh Hà giáo chủ lại nói: "Nếu Hồng Hài Nhi đã nói đó là công pháp Huyết Hải, vậy thì không sai đâu. Nhưng có thể giết mấy trăm tu sĩ ở núi Thiên Môn mà không bị bất kì ai phát hiện, ngoại trừ tộc A Tu La của ta ra, thì cũng chỉ còn mỗi người đó mà thôi."
>
> "Ai cơ?"
>
> Minh Hà giáo chủ nhìn Trương Minh Hiên, mặt đầy nghiêm túc nói: "Văn đạo nhân!"
>
> Trương Minh Hiên thì thào lập lại: "Là hắn à?"
>
> Sau đó hắn ôm quyền cúi đầu nói với Minh Hà giáo chủ: "Đa tạ giáo chủ đã giúp ta giải thích nghi hoặc."
>
> Minh Hà giáo chủ gật gật đầu đáp: "Ngươi phải cẩn thận, Văn đạo nhân sẽ không thèm quan tâm tới cái thân phận đệ tử Thánh nhân của ngươi đâu."
>
> Trương Minh Hiên biết chuyện này nghiêm trọng thế nào, vội gật đầu, ngày xưa sư tỷ Quy Linh đã chết trong tay Văn đạo nhân, vậy mà không ngờ hắn vẫn còn sống tới giờ.
>
> Tắt video đi, Trương Minh Hiên hít sâu một hơi, nhìn về phía Lý Thanh Tuyền và Hồng Hài Nhi nói: "Các người cũng đã nghe rồi đó? ! Hiện giờ phố phường dưới núi Thiên Môn rất nguy hiểm, các người đừng có mà chạy lung tung nữa, phải ngoan ngoãn ở yên trên đảo Huyền Không, nghe chưa!"
>
> Lý Thanh Tuyền ngạo kiều la lên: "Ai thèm, ta phải đi bắt hung thủ."
>
> Hồng Hài Nhi cũng gật đầu đồng ý, nói: "Đúng vậy! Đúng vậy!"
>
> Nói rồi cả hai lập tức quay đầu bỏ chạy.
>
> "Nè ~" Trương Minh Hiên gọi với theo cả hai, nhưng họ đã biến mất đằng sau lối rẽ.
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm trong miệng: "Thôi vậy, có Thái Thượng Thánh ở, chắc họ sẽ không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ!"
>
> Hồng Hài Nhi đi theo bên cạnh Lý Thanh Tuyền, quay đầu nhìn ra đằng sau hỏi: "Chúng ta thật sự muốn đi bắt hung thủ à? Ta nghe nói Văn đạo nhân rất giỏi, chúng ta có cần đi chuẩn bị một ít pháp bảo hay trận pháp gì đó không?"
>
> Lý Thanh Tuyền gõ lên đầu Hồng Hài Nhi cái cốp, tức giận nói: "Ngươi có phải bị ngu rồi không thế? Có thể giết nhiều yêu quái, tu sĩ như vậy trong một đêm, mà không bị bổn cô nương phát hiện, đương nhiên là rất mạnh. Yêu quái mạnh vậy, có ngu mới chạy đi bắt nó!"
>
> Hồng Hài Nhi "Ai da" la lên, xoa da đầu than thở hỏi tiếp: "Là ngươi đã bảo muốn đi bắt hung thủ mà?"
>
> Lý Thanh Tuyền nói năng đầy hùng hồn: "Dựa theo phỏng đoán của bổn cô nương, con muỗi yêu đó chắc chắn là do Trương Minh Hiên gây thù chuốc oán, nếu chúng ta muốn được bình yên, vậy tốt nhất phải cách Trương Minh Hiên thật xa."
>
> Hồng Hài Nhi nghe vậy nịnh hót la lên: "Tiểu cô uy vũ!"
>
> Lý Thanh Tuyền đắc ý nói tiếp: "Đương nhiên rồi!", nói xong cả hai lại tiếp tục lao nhanh vào phố phường.
>
> Hai người bọn Lý Thanh Tuyền đi rồi, Trương Minh Hiên xoay người đi trở về trong phòng mình, bước chân rất nhẹ nhàng, chỉ vài bước là hắn đã biến mất không thấy bóng người.
>
> Trương Minh Hiên trở về trong phòng mình, cuống quít nắm lấy kiếm Thanh Bình đang được treo trên tường xuống, đặt lên bàn, khom người bái ba bái, mặt đầy đau khổ kêu lên: "Sư phụ cứu con với! Lại có điêu dân muốn hại đồ nhi của ngài kìa."
>
> Chợt trước mặt hắn loé lên tia sáng, ngay sau đó hắn đã xuyên qua không gian, xuất hiện trong cung Bích Du, Thông Thiên giáo chủ thì đang ngồi trên giường mây đằng cao.
>
> Trương Minh Hiên vừa nhìn thấy Thông Thiên giáo chủ, đã vội vàng chạy lại bổ nhào xuống đất, khóc lóc kể lể: "Sư phụ, đồ nhi nhớ ngài muốn chết đi được! Hu hu hu hu hu~, nhớ ngài chết được, nhớ tới mức trà không uống, cơm không ăn, ngủ không ngon, rốt cuộc cũng gặp được ngài rồi."
>
> Khoé miệng Thông Thiên giáo chủ rẩy lên vài cái, ngươi thật sự cho rằng ta không bết bình thường ngươi sống thế nào à? Mỗi ngày ăn tiên quả, uống nước trái cây, ngủ ngáy cực kì bình thường, tới giờ ăn cơm lại có long nữ hầu hạ mát xa, cuộc sống thoải mái vậy mà ngươi còn rảnh nhớ tới ta à? Muốn lừa ai đây?
>
>
>
>