Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 572: Mục 573

TRANG 287# 1

> Chương 572: Bắt tay hợp tác

>

>

>

>

>

>

> Thông Thiên giáo chủ cười nói: "Ngươi có lòng vậy là được rồi."

>

> Trương Minh Hiên nghe vậy, cẩn thận thử thăm dò: "Trò chơi lần trước con không có cố ý đâu, con chỉ muốn lấy thuỷ hoả đồng nhi mà thôi."

>

> Sắc mặt Thông Thiên giáo chủ lập tức đen ngòm lại, còn dám nói nữa, chưa đủ hay sao? !

>

> Thông Thiên giáo chủ đột nhiên ngắt ngang lời hắn: "Ngươi tới đây rốt cuộc là để làm gì?"

>

> Trương Minh Hiên chớp mắt, mặt đầy nghiêm túc nói: "Sư phụ, sau khi con cẩn thận điều tra, đã phát hiện được hung thủ giết chết sư tỷ Quy Linh, vả lại đã tìm ra được tung tích của kẻ đó. Sư Phụ, ngài mau phái người tiêu diệt kẻ đó đi, mau báo thù cho sư tỷ Quy Linh nha."

>

> Sắc mặt Thông Thiên giáo chủ vẫn giữ vẻ lạnh lùng bình thản, nhấn mạnh: "Văn đạo nhân!"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu liên hồi, chờ mong nhìn Thông Thiên giáo chủ, là hắn, là hắn, chính là hắn, mau phái người đi xử lý hắn, đạp bẹp hắn để hắn không có cơ hội ngốc đầu lên.

>

> Thông Thiên giáo chủ lại bình tĩnh nói thêm: "Ta đã biết."

>

> Trương Minh Hiên vẫn chờ mong nhìn Thông Thiên giáo chủ nói tiếp: "Ngài không giết hắn để báo thù cho Quy Linh sư tỷ à?"

>

> Thông Thiên giáo chủ lại lạnh lùng đáp trả: "Ngươi đi về trước đi, chuyện này trong lòng ta tự có tính toán khác."

>

> Nói rồi ông vung tay lên, Trương Minh Hiên kêu la thảm thiết ngã vào trong một cái hố đen.

>

> Lúc này, trong phố phường ở núi Thiên Môn, Trương Minh Hiên đã lấy lại tinh thần, đang đứng trước cái bàn trong phòng mình, đằng trước mặt hắn là kiếm Thanh Bình.

>

> Trương Minh Hiên lột ra vẻ mặt đau khổ thều thào nói: "Sư phụ, ngài cho đồ đệ con một câu trả lời chính xác không được à? Rốt cuộc ngài tính thế nào vậy? Lúc nào mới diệt trừ kẻ đó đây? Ngài còn không ra tay, ngài sẽ mất đi con đấy..."

>

> Trương Minh Hiên đứng một mình trong phòng, ôm kiếm Thanh Bình trước lải nhải.

>

> Trong cung Bích Du, Vô Đương Thánh Mẫu thướt tha từ ngoài đi vào, đứng bên dưới đại điện, khom người nói: "Sư tôn, xin để đệ tử đi một chuyến đi!"

>

> Thông Thiên giáo chủ sắc mặt khó coi nói: "Văn đạo nhân đã là người của Phật Giáo, trên người có rất nhiều bảo bối, lại có đám người Nhiên Đăng, phật Di Lặc, con không phải đối thủ của họ."

>

> Vô Đương Thánh Mẫu càng thêm lo lắng nói: "Nhưng mà Văn đạo nhân sẽ ra tay với tiểu sư đệ."

>

> Thông Thiên giáo chủ cô đơn nói: "Ngày xưa chúng tiên hướng tới, ngày nay dưới tay lại không có một kẻ nào để dùng. Chúng ta cứ chờ xem đi! Nó sẽ khogn6 có sao đâu."

>

> Vô Đương Thánh Mẫu chỉ đành khom người đáp: "Vâng!"

>

> Màn đêm buông xuống, Trương Minh Hiên ôm kiếm Thanh Bình ngồi ở trong phòng, thầm nghĩ, ai ~ không biết lúc nào sư phụ mới ra tay đây? Lo chết đi được!

>

> Trong một sơn cốc bên ngoài phố phường, Thiên Dương hết biết nói gì nhìn hơn trăm thi thể nằm lộn xộn trong sơn động, bảo mình xử lý? Xử lý thế nào đây? Các người có còn tới điều tra hiện trường nữa không? Sao không nói gì chắc chắn hết vậy.

>

> Lắc đầu cảm thán một tiếng, vì muốn giành lấy hảo cảm của Trương Minh Hiên, hắn không dám tự ý đốt sạch đám thi thể này, lỡ đâu họ còn quay lại tìm kiếm manh mối thì sao? Thế là chỉ đành lấy ra một túi không gian cất hết thi thể vào trong.

>

> Một đám mây đen trôi tới che mất vầng trăng sáng, sơn cốc phủ kín thi thể vẫn im lìm không một tiếng động, chỉ có một bóng người đi chung quanh thu dọn mớ thây khô.

>

> Chợt một cơn gió lạnh buốt thổi qua, Thiên Dương theo bản năng rùng mình một cái, thì thầm tự nhủ: "Xảy ra chuyện gì thế nhỉ? Sao mình lại thấy có hơi lạnh?"

>

> Ngay lập tức hắn biến sắc, chẳng lẽ sắp xảy ra biến cố gì à? Thi thể sắp bị nổ tung à?

>

> Hắn chỉ vừa cảm giác có chuyện không lành, thì đã thấy một luồng huyết khí bùng lên một chốc, ngay sau đó hắn bị huyết khí cuốn vút đi về phía chân trời.

>

> Trong một sơn động, một đám huyết khí bay vào trong, Thiên Dương bị huyết khí ném ra ngoài, lăn lộn trên đất ho khan, huyết khí này khó ngửi chết đi được.

>

> Thiên Dương gượng đứng dậy, cảnh giác nhìn chung quanh, đây là một cái hang sâu, trung tâm cái hang là một hồ máu đang cuộn trào, trong huyết trì đang có một người đang thoải mái nhắm mắt nghỉ ngơi.

>

> Trong lòng Thiên Dương hơi hoảng sợ, có một suy nghĩ chợt loé lên trong đầu hắn, đây chính là hung thủ.

>

> Thanh pháp kiếm của Thiên Dương lập tức xuất hiện trong tay hắn, hắn nắm chặt kiếm chỉ thẳng về phía hồ máu, cảnh giác quát hỏi: "Ngươi rốt cuộc là ai? Dám can đảm làm bậy trong núi Thiên Môn?"

>

> Đinh Ẩn đang nằm hưởng thụ trong Huyết Trì, nghe vậy, bật cười ha hả, nói: "Ta là ai? Ta chính là người các ngươi muốn tìm đấy!"

>

> Tay hắn vươn ra trước nắm một phen, một dòng máu từ trong hồ máu bay ra, nhắm thẳng về phía Thiên Dương.

>

> Thiên Dương tức giận quát to một tiếng, kiếm tiên trong tay loé lên ánh sáng, hắn chém một một nhát vào luồng máu, người cũng lập tức di chuyển khỏi vị trí cũ, nhưng chỉ một lát sau, người hắn đã bị máu vây kín, thanh kiếm rơi xuống đất vang lên một tiếng leng keng, người hắn chỉ còn lộ ra một cái đầu, máu toàn thân hắn cũng bắt đầu sôi lên sùng sục.

>

> Đinh Ẩn cười ha hả, nói: "Ngươi bị Trương Minh Hiên phái tới nhặt xác, chắc cũng là thân tín của hắn nhỉ!"

>

> Thiên Dương đang ra sức giãy dụa, nghe vậy dừng lại, thân tin gì? Ta đâu có phải! Đúng là oan chết đi được.

>

> Hai mắt Đinh Ẩn ánh lên vẻ lạnh căm, quát: "Nói mau, Trương Minh Hiên đang ở nơi nào? Trong tay hắn có bao nhiêu thuộc hạ? Nhược điểm của hắn là gì?"

>

> Thiên Dương vội vã la hoảng: "Oan uổng quá! Đạo hữu, thật sự là quá oan uổng rồi, ta không phải là thân tín gì của Trương Minh Hiên cả!"

>

> Đinh Ẩn dùng ánh mắt ngươi nghĩ ta là đồ ngu à nhìn Thiên Dương, nói: "Phố phường của núi Thiên Môn chết nhiều người như vậy, chắc chắn Trương Minh Hiên đang truy tìm hung thủ khắp nơi. Mà đống thi thể đó là manh mối quan trọng để truy tìm hung thủ, nếu ngươi bị hắn phát đi liệm thi thể, thì tức là thân tín của hắn rồi còn gì?"

>

> Thiên Dương nghe mà cũng hết cả hồn, chỉ vậy thôi mà ta đây đã thành thân tín của Trương Minh Hiên rồi à? Sao mà nghe cứ ảo ảo thế nào ấy nhỉ?

>

> May mà Thiên Dương phản ứng nhanh, vội vàng giãy dụa kêu: "Hiểu lầm rồi, ta cũng là kẻ thù của Trương Minh Hiên, cũng đang nghĩ mọi cách tiếp cận Trương Minh Hiên đây, nhưng chưa thành công, ta thật sự không phải thân tín gì của hắn đâu!"

>

> Đinh Ẩn khẽ chau chặt mày, lúc nãy hắn đã dùng thần niệm tra xét thử, người này không hề nói dối, vậy chẳng lẽ hắn đã bắt nhầm người thật rồi à?

>

> Đinh Ẩn vung tay lên huyết khí lập tức bị thổi tan, Thiên Dương rớt một cái bùm xuống đất, nhưng hắn không thèm đổi ý, chỉ vội vã đứng lên, hai mắt toả sáng nhìn chằm chằm Đinh Ẩn, dò hỏi: "Ngươi cũng là kẻ thù của Trương Minh Hiên à? Chúng ta có thể bắt tay hợp tác được đấy!"

>

> Đinh Ẩn mỉm cười đầy châm chọc: "Bắt tay ấy à? Ngươi còn chưa đủ tư cách đâu."

>

> Thiên Dương liên tục gật đầu nịnh nọt cười nói: "Đúng vậy, đúng vậy, quả thật ta không có tư cách này, ta thua xa đại nhân rất nhiều, nhưng ta có thể tiếp xúc với Trương Minh Hiên, tìm hiểu tin tức từ hắn để đưa về cho đại nhân!." Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng hắn lại cười khỉnh, nghĩ: "Chờ giết được Trương Minh Hiên, ta sẽ bảo phu nhân phái thiên binh thiên tướng xuống giết ngươi ngay."

>

> Đinh Ẩn ánh mắt vừa động, nói rằng: "Vậy ta hỏi ngươi, nhược điểm của Trương Minh Hiên là gì?"

>

> Thiên Dương trả lời một cách gượng gạo: "Ta không biết!"

>

> "Vậy ta cần ngươi làm gì chứ?"

>

> "Khoan đã, khoan đã, sắp rồi, ta sắp tiếp cận Trương Minh Hiên được rồi. Hiện giờ ta đã lấy được sự tin tưởng của một kẻ đi theo bên cạnh Trương Minh Hiên, không lâu sau ta chắc chắn sẽ tiếp xúc được với hắn, tới lúc đó ta sẽ điều tra rõ ràng bí mật của hắn là gì."

>

> Đinh Ẩn nghe vậy, trong lòng có hơi rung động, nếu như có thể chôn một cây đinh vào bên cạnh Trương Minh Hiên, vậy thì khi làm việc tỷ lệ thành công sẽ tăng lên rất nhiều.

>

> Thế là Đinh Ẩn hỏi lại: "Vậy ngươi tự ước chừng xem, khoản bao lâu ngươi mới có thể dò xét được tin tức liên quan tới Trương Minh Hiên."

>

> Hai mắt Thiên Dương chợt loé lên vẻ tàn khốc, nghiến răng nói: "Nhưng giờ đã có người chặn đường, nếu đại nhân có thể giúp ta dọn tảng đá cản đường đó đi, vậy ta có thể nhanh chóng lẻn vào nội bộ đảo Huyền không, giúp đại nhân tìm hiểu được nhiều tin tức hơn nữa."

>

> "Tảng đá chặn đường à?" Đinh Ẩn mỉm cười đáp: "Chỉ là chút chuyện nhỏ thôi! Người nhân lúc trời tối dẫn hắn ra cái sơn cốc đằng kia, ta sẽ tự tay giúp ngươi diệt trừ kẻ đó."

>

> Thiên Dương liên tục nịnh nọt lấy lòng hắn, nói: "Vậy thì xin đa tạ Đại nhân! Đa tạ Đại nhân!"

>

> Đinh Ẩn tay duỗi ra, một đoá hoa máu xuất hiện giữa lòng bàn tay hắn, chính giữa đoá hoa máu, huyết khí bốc lên nghi ngút.

>

> Đinh Ẩn vung tay lên, đoá hoa máu hoá thành một luồng ánh sáng bay vụt một cái về phía Thiên Dương, Thiên Dương thấy vậy biến sắc, chân đang muốn di chuyển lùi ra sau, nhưng tốc độ của đoá hoa máu thật sự quá nhanh, chỉ một chốc nó đã xông thẳng vào trán hắn, biến mất tăm.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!