Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 573: Mục 574

TRANG 287# 2

> Chương 573: Ai cũng có tính toán riêng

>

>

>

>

>

>

> Chân Thiên Dương lảo đảo mấy bước, hắn vuốt trán, sắc mặt hơi khó coi hỏi lại: "Ngài làm vậy là có ý gì hả?"

>

> Đinh Ẩn bật cười ha hả, nói thẳng: "Cài cấm chế lên người ngươi chứ làm gì! Như vậy ta mới có thể an tâm được, chỉ cần trong lòng ta nghĩ, thì ngươi sẽ lập tức nổ một cái bùm, thân thể nát tan, hồn phi phách tán."

>

> Thiên Dương chỉ biết cười khổ: "Cần gì phải thế chứ!"

>

> Đinh Ẩn lại quay về vẻ nghiêm túc: "Chỉ cần ngươi thành thành thật thật làm việc cho ta, ta đương nhiên sẽ không làm gì ngươi cả, đoá hoa máu đó còn có thể giúp ngươi tinh luyện linh khí, mang tới tiện lợi cho ngươi khi tu luyện."

>

> Thiên Dương chấp hai hay cúi đầu nói: "Vậy thì đa tạ. Chuyện hôm qua giờ ai cũng biết, chọc cho Trương Minh Hiên vô cùng tức giận, mong là ngày sau ngươi làm việc cẩn thận chút, chúng ta không biết Trương Minh Hiên còn có thủ đoạn gì nữa đâu, sơ sẩy một chút thôi là cũng có thể bỏ mình ngã xuống đấy."

>

> Đinh Ẩn không nghe mà bực mình, khoác tay: "Ta biết rồi, mau cút đi!"

>

> Lúc này một luồng huyết khí từ trong hồ máu bốc lên, bao bọc lấy toàn thân Thiên Dương, ngay sau đó Thiên Dương đã hoàn toàn biến mất.

>

> Sáng sớm hôm sau, Trương Minh Hiên xách kiếm Thanh Bình bước ra khỏi phòng, bên ngoài trời giăng kín mây, có một đám mây đen từ đằng xa thổi tới.

>

> Trương Minh Hiên ngẩng đầu nhìn cảm thán nói: "Gió thổi mưa giông trước cơn bão! Lại là một mùa xuân đầy những chuyện phiền phức."

>

> "Ăn cơm nào…"

>

> "Tới ngay... "

>

> Trương Minh Hiên lập tức thu lại vẻ mặt cảm khái của mình, lăn tăn chạy về phía nhà chính.

>

> Trong nhà, Tấn Dương đang ngoan ngoãn ngồi ngăn ngắn trên bàn, nhìn thấy Trương Minh Hiên bước vào thì lễ phép chào hắn: "Hoàng thúc! Buổi sáng tốt lành!"

>

> Trương Minh Hiên cũng cười đáp: "Con cũng thế nhé!" rồi bước qua ngồi xuống.

>

> Lý Thanh Nhã và Hoàng Hậu bưng điểm tâm lên, lần lượt đặt lên trên bàn.

>

> Hoàng Hậu cười hỏi: "Sao hôm nay đệ lại dậy sớm thế này?"

>

> Trương Minh Hiên cảm thán than thở: "Có người cứ nhớ thương đệ hoài, đệ làm sao ngủ được chứ!"

>

> Lý Thanh Nhã ngồi đối diện Trương Minh Hiên nghe vậy, cười nói: "Không có chuyện gì đâu, chỉ cần đệ còn ở lại trên đảo Huyền Không, thì ta bảo đảm đệ vẫn an toàn."

>

> Trương Minh Hiên lập tức cười hì hì nói: "Đa tạ Thanh Nhã tỷ."

>

> Hoàng Hậu lại hỏi thêm: "Tối qua đệ nói dạo này bên dưới phố phường không yên ổn, nên ta định đưa Tấn Dương về đây, để nó ở bên ngoài ta không an tâm lắm."

>

> Trương Minh Hiên gật đầu tỏ vẻ đồng ý: "Vậy cũng tốt, có Thanh Nhã tỷ ở đây, đảo Huyền Không cực kì an toàn."

>

> Ba người vừa ăn cơm vừa nói chuyện, nói nói cười cười.

>

> Tấn Dương đột nhiên nói chen vào một câu: "Hoàng thúc, lúc nào thì cừu vui vẻ và sói xám mới hết vậy ạ?"

>

> Trương Minh Hiên cười đáp: "Con không thích xem nữa rồi hở?"

>

> Tấn Dương lắc cái đầu nhỏ của mình đáp: "Không phải đâu! Con chỉ muốn biết kết thúc của nó ra sao thôi? !"

>

> Trương Minh Hiên cười khan nói: "Sắp rồi, nó cũng sắp hết rồi đấy."

>

> Tấn Dương gật đầu, mắt lộ rõ vẻ chờ mong, không biết phim sẽ kết thúc thế nào đây ta, cả đám cừu vui vẻ đều bị sói xám ăn sạch à? Hay là họ sẽ hoà thuận và sống bên nhau mãi? Thật chờ mong quá đi thôi!

>

> Ăn cơm nước xong, Trương Minh Hiên chạy ra ghế nằm dài tự hỏi mình nên làm gì đây.

>

> Đúng lúc này Hùng Đại sắc mặt cực kì nghiêm túc chạy từ dưới phố phường lên, tìm tới trước mặt Trương Minh Hiên, ôm quyền nói: "Thiếu gia, hôm nay lại có người trong phố phường bị giết, thi thể không khác gì mớ thi thể ngày hôm qua cả."

>

> Trương Minh Hiên giật mình, vội hỏi: "Có bao nhiêu người bị hại?"

>

> "Mười con yêu quái, toàn bộ đều có cảnh giới trên cảnh giới Địa Tiên cả. Giờ tất cả yêu quái hay tu sĩ trong phố phường đều rất hoảng loạn, ai nấy đều lo lắng người bị hại tiếp theo sẽ là mình."

>

> Trương Minh Hiên vươn tay bóp trán, mệt mỏi nói: "Ta đã biết rồi, ngươi cứ xuống dưới canh chừng trước đi!"

>

> Hùng Đại cung kính đáp một tiếng: "Vâng!" Rồi bay đi

>

> Trương Minh Hiên xoay người đi vào trong phòng, ngay khi vào phòng mình, hắn lập tức đóng kín cửa lại.

>

> Hắn quay sang ôm lấy kiếm Thanh Bình thì thầm to nhỏ một lúc lâu, đơn giản chỉ là kể ra chuyện Văn đạo nhân lại chạy tới quấy rối, muốn làm hại hắn, mong sư phụ mau phái người tới tiếp viện.

>

> Hắn lầu bàu lâu thật lâu cũng không thấy kiếm Thanh Bình nhúc nhích gì cả, Trương Minh Hiên chỉ đành ôm kiếm Thanh Bình chạy ra ngoài, rồi cẩn thận đi thăm dò hiện trường thử, hắn thả thần niệm của mình ra, trải khắp ngàn dặm phố phường, nhưng vẫn không thu hoạch được gì, mấy chuyện như phá án thế này, hoàn toàn không phải thứ hắn am hiểu.

>

> Ba ngày, rồi bốn ngày trôi qua, bên trong phố phường vẫn liên tục có người bị hại, máu của họ đều bị hút sạch sẽ.

>

> Trương Minh Hiên ngồi xếp bằng trên tầng mây phía trên phố trường, sắc mặt cực kì khó coi, Rốt cuộc thì Văn đạo nhân đó đang ẩn úp ở đâu thế này? Sao sư phụ chưa có hành động gì hết vậy? Chẳng lẽ người đã quên mất rồi à?

>

> Rồi hắn lại lầu bầu tự nhủ: "Xem ra mình phải nhắc nhở sư phụ mới được." Nói xong hắn ngẩng đầu nhìn lên trời.

>

> Ở một nơi khác dưới lòng phố phường, một đoá sen vàng ba tầng đang lấp lánh toả ra ánh sáng ngăn cách thiên địa, dưới đất là một cái hồ đựng máu to khổng lồ, từng luồng máu tươi từ dưới hồ máu bay vút lên không, hình thành những hình vẽ phức tạp giữa không gian hang động, cấu thành một trận pháp cực lớn.

>

> Đinh Ẩn trong lòng tràn đầy khó hiểu đang đứng trong hang động dưới lòng đất, nhìn những hình vẽ kì lạ trong trận pháp, ngẩng đầu nhìn lên đoá sen vàng, cung kính hỏi thử: "Sư tôn, ngài đang bố trí trận pháp Huyết Hải đúng không?"

>

> "Phải!" Trong đoá sen vang truyền ra giọng nói của Văn đạo nhân.

>

> Đinh Ẩn chớp mắt hỏi lại: "Hình như nó không giống với đại trận Huyết Hải ngài từng dạy con nhỉ?"

>

> "Đây mới thật sự là đại trận Huyết Hải, một khi trận này thành công, có thể mở ra con đường đi tới Huyết Hải, tới lúc đó biển mau sẽ lan toả khắp nơi, người tộc Tu La đột kích, hoàn toàn phủ kín nơi này, có muốn trốn cũng không còn đường để trốn."

>

> Cuộc nói chuyện dưới lòng phố phường này, Trương Minh Hiên không cách nào nghe thấy được, nhưng trong lòng hắn đã nghĩ ra cách, hắn bay tù dụn mây xuống, đi lên một ngọn núi lùn ngoài phố phường, trên đỉnh núi lùn có khác bốn chữ lớn Thục Sơn kiếm phái.

>

> Trên đỉnh núi, vài cái con thỏ nhỏ đang nghiêm túc đọc sách dưới sự giám sát của Chu Khinh Vân, tiếng đọc sách lanh lảnh của chúng cực kì êm tai.

>

> Chu Khinh Vân nhìn Trương Minh Hiên đi tới, cau có hỏi xéo: "Ồ! Người bận rộn như ngươi sao lại có thời gian rảnh chạy tới chỗ bọn ta thế này?"

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Ta tới tìm Tề Linh Vân có chút việc." Nói rồi hắn nghiêng đầu nhìn thử xung quanh, hỏi: "Tề Linh Vân ở đâu vậy?"

>

> Chu Khinh Vân bước vài bước đi thẳng tới trước mặt Trương Minh Hiên, hai tay chống nạnh, ngẩng đầu ưỡn ngực, bộ ngực của nàng ưỡn cao tới mức làm Trương Minh Hiên hoảng sợ, phải lùi ra đằng sau hai bước.

>

> Chu Khinh Vân trừng mắt liếc nhìn Trương Minh Hiên: "Có phải ngươi lại tới nhờ Linh Vân nhà ta giúp đỡ làm gì không hả?"

>

> Trương Minh Hiên chỉ biết cười khan hai tiếng: "Không tính là giúp đỡ, chỉ là có qua có lại, đôi bên cùng có lợi, đôi bên cùng có lợi mà thôi."

>

> Chu Khinh Vân hừ một tiếng bất mãn truy hỏi: "Có việc thì chạy tới đây nhờ Linh Vân giúp đỡ, không có việc gì thì quẳng Linh Vân nhà ta sang một bên, rốt cuộc thì ngươi xem Linh Vân nhà ta thành cái gì hả?"

>

> "Là bằng hữu!" Trương Minh Hiên cười làm lành nói: "Các người đều là bằng hữu tốt của ta."

>

> "Ta. . ." Chu Khinh Vân lập tức nâng tay lên.

>

> "Trương công tử huynh tới rồi à!" Tiếng cười của Tề Linh Vân đột nhiên truyền ra từ đằng sau Chu Khinh Vân.

>

> Ngay sau đó Tề Linh Vân trách cứ nói với Chu Khinh Vân: "Khinh Vân, tỷ làm gì vậy? Sao lại có thể vô lễ với Trương công tử như vậy được chứ?"

>

> Chu Khinh Vân tức tối thả tay xuống, như giận dỗi chỉ bỏ lại một câu: "Các người thích làm gì thì tuỳ, ta không thèm lo chuyện của muội nữa đâu." Rồi thở phì phì đi vào trong.

>

> Tề Linh Vân nhìn Trương Minh Hiên cười, nói qua chuyện khác: "Trương công tử, mời công tử vào nhà."

>

> Trương Minh Hiên bật cười ha hả theo Tề Linh Vân đi vào nhà, vừa đi vừa nhỏ giọng nói với Tề Linh Vân: "Chu Khinh Vân bị làm sao vậy? Tới thời mãn kinh rồi hở?"

>

> Tề Linh Vân nghe không hiểu lắm, bèn hỏi lại: "Thời mãn kinh là cái gì thế?"

>

> "Thời mãn kinh là chỉ một nữ nhân khi tới tuổi nhất định, sẽ có các biểu hiện như cảm xúc dễ dàng thay đổi, khó khống chế, thường đau đầu, khó tập trung chú ý, càu nhàu nói chuyện, hoặc là lớn tiếng khóc la."

>

> Tề Linh Vân khẽ cười đáp: "Vậy chắc tỷ ấy tới thời mãn kinh thật rồi đó."

>

> Hai người vừa nói chuyện vừa đi vào một ngôi nhà tranh, Trương Minh Hiên bước vào ngồi xuống ghế.

>

> Tề Linh Vân xoay người bỏ đi một lúc, lát sau bưng trà nước ra, tới trước mặt Trương Minh Hiên, nàng cười đầy xin lỗi, nói: "Thục Sơn đơn sơ, không có trà ngon gì để tiếp đãi, mong là Trương công tử đừng chê nhé."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!