TRANG 288# 1
> Chương 574: Quay video ca nhạc
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên cầm lấy ly trà, cười làm lành: "Sao thế được chứ?" Hắn uống một hơi, giơ ngón tay cái lên tán thưởng: "Trà ngon! Mùi hương vẫn còn giữ lại trong miệng này."
>
> Tề Linh Vân khẽ cười nói: "Làm gì có ai thưởng thức trà như ngươi chứ."
>
> Trương Minh Hiên bật cười nói thẳng: "Dù sao thì ta cũng không hiểu ẩm trà, không cần giả vờ nữa làm gì."
>
> Trương Minh Hiên thả ly xuống, nghiêm mặt nói: "Chúng ta nói chuyện quan trọng nhé!"
>
> Tề Linh Vân đi tới trước mặt Trương Minh Hiên ngồi xuống, hai mắt sáng ngời nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên mới nói: "Ngươi còn nhớ ta từng hứa sẽ quay một video âm nhạc cho ngươi không?"
>
> Tề Linh Vân trợn mắt một cái tỏ vẻ khinh thường, rồi che miệng cười khẽ nói: "Làm khó ngươi còn nhớ rõ chuyện này nhỉ."
>
> Trương Minh Hiên cũng có hơi xấu hổ, quả thật là hắn đã kéo hơi lâu, hình như cũng có mấy năm rồi thì phải!
>
> Tề Linh Vân lại từ tốn nói: "Giờ đã không cần nữa rồi, giờ ta đã có đầy đủ thực lực để báo thù rồi."
>
> Trương Minh Hiên nghe vậy vội vàng la lên: "Đừng vậy chứ! Ta đã chuẩn bị xong mọi thứ hết rồi mà." Hắn quan sát Tề Linh Vân một lúc, lại nói: "Ngươi đã tới cảnh giới Kim Tiên rồi à? !"
>
> Tề Linh Vân cười nói: "Không sai, bây giờ ta đã có tự tin mình có thể đi tìm Phục Hổ La Hán để báo thù rồi."
>
> Trương Minh Hiên nhíu mày nói: "Ngoại trừ Phục Hổ thì vẫn còn có những La Hán khác nữa mà, ngươi tính sao? Mười tám vị La Hán là một thể thống nhất, nếu ngươi muốn giết Phục Hổ để báo thù, thì phải có đủ thực lực để chống lại cả mười tám vị La Hán."
>
> "Chuyện này. . ." Tề Linh Vân chau chặt đôi mày xinh đẹp của mình lại.
>
> Trương Minh Hiên nhìn Tề Linh Vân nói tiếp: "Ta sẽ viết thêm một bài hát nữa cho ngươi, làm thêm một đợt tuyên truyền nữa, mong là nó có thể giúp ngươi tiến thêm một bước nữa."
>
> Tề Linh Vân nhoẻn miệng cười nói: "Cúng kính không bằng tuân mệnh, vậy xin đa tạ Trương công tử."
>
> Trương Minh Hiên bật cười ha hả, nói: "Nào, vậy chúng ta bắt đầu ngay bây giờ luôn nhé."
>
> Tề Linh Vân nhíu mày, hỏi lại: "Có cần vội vã tới vậy không?"
>
> "Linh cảm đến, muốn cản cũng không thể nào cản nổi."
>
> Trương Minh Hiên kéo lấy tay Tề Linh Vân, đi thẳng một đường ra ngoài, sắc mặt Tề Linh Vân ửng hồng, mặc cho Trương Minh Hiên kéo mình bay lên không, rời khỏi phái Thục Sơn.
>
> Chu Khinh Vân nhìn bóng họ biến mất, thở dài một tiếng than thở: "Hài nhi lớn không nghe lời mẫu thân nữa rồi!"
>
> Chợt nàng thấy bên tai hơi im lặng, lập tức đập cây thước đang cầm trên tay lên cái bàn trước mặt đám thỏ, trừng mắt la: "Nhìn cái gì mà nhìn, còn không mau đọc sách đi."
>
> Sau lúc bối rối, tiếng đọc sách lanh lại lại vang lên một lần nữa.
>
> Trương Minh Hiên dẫn Tề Linh Vân quay về trên đảo Huyền Không, lên tiếng chào hỏi với đám người trong dàn nhạc của Hồng Tụ, rồi dẫn một loạt nữ tử xinh đẹp đi vào trong thế giới nhỏ.
>
> Bên trong thế giới nhỏ, đám người Tề Linh Vân và Hồng Tụ xếp bằng trên đám mây, Trương Minh Hiên thì đứng đằng trước, như lão sư cầm một cây gậy nhỏ, chỉ vào đám ca từ rực rỡ sắc màu hiện lên bên cạnh.
>
> Trương Minh Hiên đang giảng giải cho họ nghe hiệu quả mình muốn đạt được.
>
> Đám người Tề Linh Vân và Hồng Tụ chỉ biết khó xử nhìn nhau, ai cũng ngượng ngịuhết cả lên.
>
> Trương Minh Hiên thử dò hỏi: "Mọi người có nghe hiểu không vậy?"
>
> Tề Linh Vân cười khổ lên tiếng trả lời hắn: "Nghe hiểu, nhưng ta không dám hát vậy đâu."
>
> Hồng Tụ cũng gật đầu nói: "Ta cũng không dám."
>
> Đám nhạc sĩ còn lại ai nấy cũng gật đầu liên hồi, mặt hiện lên vẻ cực kì đáng thương nhìn Trương Minh Hiên, chỉ còn thiếu điều quỳ xuống xin tha mạng thôi.
>
> Trương Minh Hiên thấy vậy căm tức la lên: "Coi các người nhát gan chưa kìa, ta còn không sợ, các người sợ cái gì chứ?"
>
> Tề Linh Vân vẫn lắc đầu, nói: "Bây giờ ta vẫn còn chút cơ hội để báo thù, nhưng hát xong bài hát này chắc chắn sẽ bị chết không toàn thây luôn ấy, chứ nói gì tới tiến bộ."
>
> Đá nhạc sĩ và Hồng Tụ lại tỏ ra đáng thương gật đầu phụ hoạ, hai mắt ngấn nước cực kì chọc người thương xót.
>
> Trương Minh Hiên hít sâu một hơi, nghiêm túc nói: "Chuyện này là ta nhờ mọi người giúp đỡ, tới lúc ấy cho dù xảy ra chuyện gì ta cũng sẽ ra sức bảo vệ mọi người, chắc chắn không để mọi người phải khó xử đâu."
>
> Tề Linh Vân do dự mãi một lúc, mới mở miệng nói: "Chuyện này rất quan trọng với người hay sao?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói một cách cực kì nghiêm túc: "Rất quan trọng, chuyện này liên quan tới mạng sống của ta."
>
> Tề Linh Vân nghe vậy mới cắn răng nói: "Vậy được rồi! Ta hát là được."
>
> Hồng Tụ nhìn nhìn Tề Linh Vân, lại quay sang nhìn Trương Minh Hiên nói: "Thôi vậy! Ai bảo chúng ta mệnh khổ thế này cơ chứ!"
>
> Mấy cô gái khác trong dàn nhạc đều nhìn Hồng Tụ đầy u hoán, đại tỷ à, sao tỷ lại dễ dãi đồng ý với hắn như vậy chứ?
>
> Trương Minh Hiên ôm quyền khom cười, người ha ha nói: "Đa tạ! Đa tạ! n đức này của mọi người tôi sẽ luôn khắc ghi trong lòng."
>
> Bên trong thế giới nhỏ, lại bắt đầu thay đổi, một công trình bằng gỗ hẳn hoi được xây lên, hoàn cảnh cũng đổi hoàn toàn, sau này lại có thêm một đống yêu quá và con người bị Trương Minh Hiên kéo gần tới bên trong thế giới nhỏ, khoảng thời gian đó hắn tỏ ra vô cùng thần bí, không ai biết hắn đang làm gì luôn.
>
> Ngoài ba ba mươi ba tầng trời, trên cung Bích Du, Thông Thiên giáo chủ khẽ chau mày tự nhủ: "Sao ta lại thấy có một dự cảm không tốt chút nào nhỉ."
>
> Vân Tiêu đang ngồi bên dưới khó hiểu hỏi thử: "Là những Thánh Nhân khác đang chuẩn bị làm gì hya sao?"
>
> Thông Thiên giáo chủ chỉ cười khẽ đáp: "Không có gì hết, chỉ là trong lòng ta thấy hơi khó chịu mà thôi."
>
> Trương Minh Hiên vẫn đang cần cù bày vẽ cho tác phẩm của mình, lòng nóng như lửa đốt bay nhảy tứ tung để quay phim, lần này hắn nhất quyết phép ép Thông Thiên giáo chủ ra tay để bảo vệ cái mạng nhỏ của mình.
>
> Văn đạo nhân mượn dùng đoá sen vàng để khắc vẽ đại trận Huyết Hải, hắn không dám có bất kì khinh thường hay sơ suất gì trong chuyện này, chiến tích hiển hách của Trương Minh Hiên làm hắn nhận ra kẻ hắn phải đối phó cực kì đáng sợ, nói không chừng hiện giờ Trương Minh Hiên đã đoán ra được thân phận của hắn, bày đầy thiên la địa võng trên đảo Huyền Không, chỉ chờ hắn tự chui đầu vào lúi thôi!
>
> Cho nên vì để đảm bảo trận chiến này sẽ thành công, Văn đạo nhân định dùng đại trận Huyết Hải, dẫn máu từ Huyết Hải ra, tới lúc đó biển máu sẽ bao phủ toàn bộ núi Thiên Môn, làm vấy bẩn toàn bộ pháp khí nằm trong vòng đại trận, hàng trăm hàng nhìn Tu La sẽ chen chúc chui lên, giết sạch tất cả sinh linh trong núi Thiên Môn, biến nơi này trở thành một vùng đất máu, trở thành sân nhà của chúng.
>
> Cả hai bên đều ra sức tăng ca làm việc miệt mài không biết mệt mỏi, nhờ vậy núi Thiên Môn rơi vào bầu không khí bình tĩnh tới lạ thường, như thể chuyện yêu quái và tu sĩ bị giết hại mấy ngày hôm trước chỉ là một giấc mơ, phố phường lại quay trở về với dáng vẻ ồn ào náo nhiệt mọi khi.
>
> Bên ngoài phố phường bên trong động phủ của Thiên Dương, hắn đi vào trong mặt thất, quỳ bên giường, mắt chứa chan tình ý nhìn pho tượng mỹ nữ chạm bằng ngọc, nói: "Tâm Nguyệt, ta lại tới thăm nàng đây, nàng có khoẻ không? Đã rất lâu rồi nàng không để ý ta đấy. Ai ~ "
>
> Thiên Dương cúi đầu thở dài một tiếng thật mệt mỏi.
>
> "Hi hi ha ha... Tiểu Thiên Dương, ngươi đang nhớ tỷ tỷ ta đây?" Một giọng nói đầy quyến rũ chợt vang lên, chỉ nghe nói thôi mà trong lòng đã thấy run lên rồi.
>
> Thiên Dương vui vẻ vội ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy mỹ nhân ngọc đang nằm trên giường, đang mỉm cười nhìn mình, bên trong đôi mắt ngọc là sắc thái vô cùng hấp dẫn.
>
> Thiên Dương vui vẻ reo lên: "Tâm Nguyệt, nàng trở lại rồi à?"
>
> Ngọc mỹ nhân vươn người ngồi dậy, đưa tay ra vuốt mặt Thiên Dương, Thiên Dương quỳ dưới đất, nhắm mắt hưởng thụ cái vuốt ve này.
>
> Ngọc mỹ nhân dùng giọng nói oán trách than vãn: "Còn không phải do ngươi vô năng, Trương Minh Hiên đó thiết kế còn trấn áp ta lại, ta chỉ mới vừa trốn thoát được ra thôi này."
>
> Thiên Dương mở choàng mắt, hoảng sợ la lên: "Cái gì? Sao hắn dám làm thế chứ?"
>
> Ngọc mỹ nhân lại nằm nghiêng mình xuống giường, trong đôi mắt ngọc là vẻ đau khổ không thôi.
>
> "Haiz!" tiếng thở dài mệt mỏi, làm người ta hận không thể vì nàng mà buông tay giết chóc, vì nàng sẵn sàng liều mạng, chỉ mong nàng có thể nở nụ cười trên môi.
>
> Thiên Dương biến sắc, hắn chợt nghĩ tới một chuyện không hay ho gì, mặt đầy lo lắng hỏi: "Hắn ta không làm ra chuyện gì tổn hại nàng đó chứ?"
>
> Ngọc mỹ nhân vẫn lộ vẻ sầu bi than thở: "Hắn đè lên người người ta, làm người ta không cách nào giãy dụa được."
>
> Thiên Dương "Hừ ~" một tiếng, ngửa mặt lên trời gào thét đầy tức giận, rồi mới nghiến răng nghiến lợi la lên: "Trương Minh Hiên ta muốn ngươi phải chết!"
>
> Thiên Dương cúi đầu thở hồng hộc, nói: "Tâm Nguyệt, nàng yên tâm đi, ta đã lấy được sự tin tưởng của Lý Thanh Tuyền, lại còn tìm thêm được một người để hợp tác, chờ ta tìm được nhược điểm của Trương Minh Hiên, chắc chắn ta sẽ bầm thay hắn làm trăm ngàn mảnh để báo thù cho nàng, tới lúc đó nàng sẽ được an toàn."
>
>
>
>