TRANG 288# 2
> Chương 575: Bản đồ kho báu
>
>
>
>
>
>
> Tâm Nguyệt thẹn thùng "ừm" một tiếng, rồi mới nói: "Ta chờ ngươi. Chỉ không biết người hợp tác với ngươi là người phương nào vậy?"
>
> Thiên Dương vuốt ve phần trái mình, trong lòng thầm hiện lên khói mù, nhưng nhìn vào đôi mắt điềm đạm đáng yêu của Tâm Nguyệt, chỉ nháy mắt chút khói mù đó đã bị xua tan sạch sẽ, hắn dịu dàng trả lời nàng: "Giờ ta vẫn chưa thể nói cho nàng biết được, nhưng nàng cứ chờ đi, ta chắc chắn sẽ giúp nàng diệt trừ Trương Minh Hiên đó."
>
> Ngọc mỹ nhân nghe vậy cười khẽ, đáp một câu: "Ta chờ ngươi!" Rồi nụ cười dần cứng lại trên gương mặt bằng ngọc không chút tì vết, thần thái sinh động trong mắt nàng ta cũng biến mất sạch sẽ.
>
> Trong mắt Thiên Dương thoáng hiện lên vẻ tiếc hận, nhưng ngay sau đó đã thay bằng chiến y hừng hực, hắn kiên định xông ra ngoài, vì kế hoạch của ta, Hồng Hài Nhi, ngươi hãy đi chết đi!
>
> Trong một tiên cung trên Thiên Đình, trong một hoa viên có đủ các loại hoa đang khoe sắc tranh hương, một vài gốc đào vững vàng cắm rễ trong góc vườn, Tâm Nguyệt Hồ đang ngồi trên ghế đá dưới tàng cây đào, những cánh hoa đào lất phất rơi xuống người nàng ta.
>
> Tâm Nguyệt Hồ âm thầm tự nhủ: "Hợp tác với ai? Chẳng lẽ còn có kẻ khác định đối phó với Trương Minh Hiên à?"
>
> Khóe miệng nàng ta cong lên, lộ ra một nụ cười nhưng chừng như chẳng cười, xem ra Tiểu lão gia có không ít kẻ địch đâu nhỉ!
>
> Mà cũng đúng thôi, thân là Tiểu lão gia của Tiệt Giáo, uy phong biết là bao nhiêu chứ!
>
> Tùy tiện bày mưu đặt kế cái là có thể trấn áp hết tất cả các sư huynh đệ chúng ta, cả chút tình sư môn cũng không nể mặt nữa! Thì với những người ngoài hắn sẽ chỉ càng lạnh lùng vô tình hơn nữa.
>
> Tay Tâm Nguyệt Hồ hơi siết chặt lại, cái bàn trước mặt nàng ta bị bóp ra một góc, hoá thành bột phấn rơi qua kẽ tay nàng ta.
>
> Sau khi Thiên Dương ra khỏi động phủ của mình, bắt đầu tuỳ tiện đi dạo trên đường phố, cuối cùng hắn tìm được Hồng Hài Nhi trên một con phố ăn vặt.
>
> Hồng Hài Nhi đang ngồi ngồi trong một tiệm ăn, tay chân, miệng mồm toàn dầu là dầu, trước mặt nó còn bày nào là nấm nướng, măng nướng, cà nướng, và đủ các loại rau nướng khác.
>
> Thiên Dương cười cười bước lại chào hỏi Hồng Hài Nhi: "Hồng Hài Nhi!"
>
> Hồng Hài Nhi cúi đầu, giả vờ như thể mình không nghe thấy gì cả, nhưng động tác trên tay và miệng lại nhanh hơn rất nhiều.
>
> Thiên Dương bước vài bước vào trong tiệm, thân thiết gọi nó : "Hồng Hài Nhi, ngươi đang dùng cơm ở đây à!"
>
> Hồng Hài Nhi biết không vờ được nữa, bất đắc dĩ ngẩng đầu lên, nhìn Thiên Dương cái, mới khó chịu nói: "Ngươi muốn ngồi xuống ăn chút gì đó không?"
>
> Thiên Dương đang lo không biết nên tìm cớ nói chuyện với Hồng Hài Nhi thế nào, ai ngờ Hồng Hài Nhi lại mời hắn ăn chung, hắn lập tức cười tươi như hoa, trả lời: "Cũng được!"
>
> Hồng Hài Nhi sửng sốt, nghẹn họng nhìn Thiên Dương đã tự nhiên ngồi xuống đối diện mình, ngồi xuống thật luôn kìa? Chẳng lẽ không phải ngươi nên nói thôi không cần, hoặc là bảo mình đã ăn cơm rồi à?
>
> Thiên Dương nhìn một bàn đầy những rau là rau, tuỳ ý nói: "Ta gọi thêm mấy món khác nữa nhé!"
>
> Hai mắt Hồng Hài Nhi hơi co giật, giỏi thật, đúng là không khách khí chút nào luôn, còn tự gọi thêm món ăn nữa chứ.
>
> Thiên Dương gọi ông chủ tới nói vài câu, gọi thêm mấy món nữa, nào là xương sườn, tôm hùm, rồi các món ăn quý giá trên núi, dù sao cũng là những thứ cực mắc tiền.
>
> Mỗi lần hắn gọi một món, sắc mặt Hồng Hài Nhi lại khó coi hơn một phần.
>
> Thiên Dương liếc thấy vậy, bèn cười nói: "Hồng Hài Nhi huynh đệ cứ dùng tự nhiên nhé, bữa ăn này xem như ta mời khách."
>
> Hồng Hài Nhi nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi, miệng cười ra tiếng nói: "Phải nói sớm chút chứ! Ông chủ, mấy món vừa rồi lấy thêm một phần nữa nhé, nhớ mang thêm mấy bình đồ uống nữa đấy."
>
> "Đã biết... "
>
> Hai người bắt đầu hi hi ha ha h vùi đầu vào ăn uống một bữa no say, sau khi Thiên Dương nện một đống tiền và cố ý nói mấy câu nịnh hót, quan hệ của cả hai lập tức bay lên chiều cao mới, chẳng mấy chốc đã choàng vai bá cổ xưng huynh gọi đệ rồi.
>
> Sau khi cơm no rượu say, hai người mỗi người cầm một chai nước dưa hấu, rảo bước đi dạo trên đường phố, lúc này trời đã ngã về tây, đường cái rộng lớn bắt đầu len lỏi những bóng quỷ, những hàng quán bên đường cũng bắt đầu bày thêm quán mới, trên sạp bày một ít giấy vàng mã, bên cạnh còn đặt một chậu than.
>
> Hai người đi xuyên qua những còn đường, đi ra khỏi phố phường.
>
> Hồng Hài Nhi vỗ vỗ hông Thiên Dương vài cái, cực kì vừa lòng nói: "Thiên Dương, ngươi cũng có nghĩa khí lắm, bằng hữu này ta nhận, sau này trên đảo Huyền Không ai dám ức hiếp ngươi, ngươi cứ nói tên ta ra là được."
>
> Thiên Dương cười đáp: "Vậy thì tiểu đệ ở đây đa tạ Hồng Hài Nhi đại ca trước nhé."
>
> Hồng Hài Nhi cười ha hả nói: "Được lắm! Được lắm!" Rồi nó phất phất tay nói: "Ta phải trở về rồi, ngày mai gặp lại."
>
> Hồng Hài Nhi vừa nói vừa quay đầu bước về một hướng khác.
>
> Thiên Dương vội vàng gọi nó lại: "Hồng Hài Nhi đại ca xin hãy khoan đã."
>
> Hồng Hài Nhi quay đầu lại hỏi hắn: "Còn có chuyện gì nữa à?"
>
> Thiên Dương cẩn thận nhìn xung quanh, mới nhỏ giọng nói thầm: "Tiểu đệ có một chuyện muốn nhờ đại ca."
>
> "Chuyện gì?"
>
> "Ta tìm được một phép thuật từ thời xa xưa, muốn nhờ Hồng Hài Nhi đại ca giúp ta kiểm tra một cái."
>
> "Ta không có hứng thú!"
>
> "Hở! Ta. . . Ta còn có một bản vẽ trận pháp từ thời cổ đại, muốn nhờ đại ca giúp nghiên cứu thử."
>
> "Không muốn nghiên cứu, mệt mỏi quá."
>
> "Ta. . . Ta còn có một thanh thần binh lợi khí, muốn nhờ đại ca giúp tìm cho nó một vị chủ nhân."
>
> "Quăng đi!"
>
> "Ta. . . Ta còn có. . ."
>
> Hồng Hài Nhi càng nghe càng hết kiên nhẫn: "Trong nhà của ngươi hình như cất không ít thứ rác rưởi nhỉ? Không quẳng hết chúng đi được à."
>
> Thiên Dương khó thở, rác rưởi? Truyền thừa xa xưa, bản vẽ trận pháp, pháp bảo thần binh, lấy ra thứ nào không phải làm ngàn người tranh đoạt, gây ra cảnh máu tanh mưa máu chứ, vậy mà ngươi dám bảo những thứ này chỉ là rác rưởi thôi à?
>
> Hồng Hài Nhi hết chịu nỗi phất phất tay, nói: "Nếu không còn chuyện gì nữa, vậy ta đi trước đây!"
>
> "Hãy khoan đã, chỗ của ta còn có một tấm bản đồ kho báu."
>
> Hồng Hài Nhi đã đi được vài bước, nghe vậy hai mắt sáng rỡ, người nó chợt loé lên, xuất hiện ngay bên cạnh Thiên Duơng, hai mắt sáng chói hỏi: "Ngươi vừa mới nói bản đồ kho báu à? Cái loại có rất nhiều rất nhiều tiền đúng không?"
>
> Tiền? Thiên Dương đang định nói trong đó có rất nhiều thiên tài địa bảo, lập tức sửa miệng, gật đầu liên tục, nói: "Đúng vậy, đúng vậy, trong đó có rất nhiều rất nhiều tiền."
>
> Hồng Hài Nhi vội vàng duỗi tay ra hỏi: "Bản đồ kho báu đó ở đâu?"
>
> Thiên Dương lấy một tấm da thú có niên đại xa xưa ra, nói: "Chính là thứ này."
>
> Hồng Hài Nhi trực tiếp cướp vào tay, rồi vội vàng mở ra xem, nhìn những đường vẽ trên tấm da thú.
>
> Hồng Hài Nhi nhìn đủ các hướng chung quanh một lúc, mới ngẫm nghị nói: "Trông quen quá đi mất!"
>
> Thiên Dương cười nịnh nọt nói: "Đây chính là núi Thiên Môn, kho báu được giấu ngay trong sơn cốc nằm bên ngoài phố phường của núi Thiên Môn đấy."
>
> Hồng Hài Nhi ngạc nhiên hỏi lại thử: "Trùng hợp tới vậy luôn à?"
>
> Thiên Dương vội vàng gật đầu xác nhận, là trùng hợp như vậy đó.
>
> Hồng Hài Nhi nghi ngờ quan sát Thiên Dương từ trên xuống dưới rồi mới nói: "Ngươi không phải đang lừa ta đó chứ?"
>
> Thiên Dương vội kêu to oan uổng, nói: "Hồng Hài Nhi đại ca, ta làm sao dám chứ? Nếu ta lừa ngươi, ngươi quay về chắc sẽ giết ta để giải hận luôn quá!"
>
> Hồng Hài Nhi cười hì hì nói: "Vậy cũng đúng! Cho ngươi ba lá gan cũng không dám lừa ta."
>
> Nói rồi hắn lại cúi đầu nhìn tấm bản đồ bằng da thú trong tay, hai mắt toả sáng, cái này là nguyên một đống tiền luôn đó!
>
> Hắn vỗ lên hông Thiên Dương vài cái, mặt trông không khác gì ông cụ non nói: "Bản đồ kho báu này là của ngươi, ta cũng sẽ không lấy không của ngươi làm gì, trà trộn giang hồ cái quan trọng là nghĩa khí, chờ khi tìm được kho báu, ta sẽ chia cho người ba..." Nó rối rắm một lúc, lại sửa miệng: ". . . Một phần."
>
> Nói xong chính Hồng Hài Nhi cũng thấy ngượng ngùng hỏi: "Chắc ngươi không chê ít đâu nhỉ?"
>
> Thiên Dương cười ha hả nói: "Sao ta lại chê ít được chứ! Bản đồ kho báu này ta vốn định cho ngươi mà, không cần chia lại cho ta đâu."
>
> Hồng Hài Nhi nghe vậy, vô cùng cảm động nói: "Huynh đệ tốt! Vậy thì không chia nhé."
>
> Nói rồi Hồng Hài Nhi lập tức giang chân chạy muốn chạy thẳng lên núi.
>
> Thiên Dương vội vàng đuổi theo cản nó lại, hỏi: "Đại ca, ngươi muốn làm gì vậy?"
>
> Hồng Hài Nhi trả lời vô cùng đương nhiên: "Đi lấy kho báu của ta chứ làm gì!"
>
> Khoé miệng Thiên Dương run lên vài cái, sao giờ thành kho báu của ngươi rồi? Người không biết nghe thấy còn tưởng là do ngươi chôn đấy!
>
> Thiên Dương vội vàng khuyên nhủ: "Bây giờ sắc trời còn sớm lắm, tốt nhất nên chờ trời tối hơn chút nữa rồi hãy đi sẽ tốt hơn."
>
> Hồng Hài Nhi đứng khựng lại, nhíu mày tự nhủ: "Ngươi nói có lý lắm, lỡ đâu bị hai kẻ không biết xấu hổ như Trương Minh Hiên và Lý Thanh Tuyền phát hiện, thể nào họ cũng sẽ chạy tới cướp tiền của ta cho mà coi."
>
>
>
>