Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 576: Mục 577

TRANG 289# 1

> Chương 576: Hồng Hài Nhi chiến với Đinh Ẩn

>

>

>

>

>

>

> Thiên Dương gật đầu, lòng thầm thở phào một hơi. May mắn khuyên nhủ thành công, chứ giờ mà để Hồng Hài Nhi chạy tới phát hiện không có kho báu thì xấu hổ, chờ buổi tối thì kho báu có ở đó hay không chẳng quan trọng nữa.

>

> Hồng Hài Nhi tiếp tục bay về phía sơn cốc nhưng tốc độ giảm xuống.

>

> Thiên Dương đuổi theo, thắc mắc hỏi: “Ngài còn đi không?”

>

> Hồng Hài Nhi gật đầu nói: “Đi chứ, kho báu của ta tất nhiên ta phải trông giữ, lỡ bị người khác trộm đi thì sao?”

>

> Thiên Dương bất đắc dĩ, rồi rồi, đi thì đi, miễn đừng đào bậy là được.

>

> Màn đêm buông xuống, Trương Minh Hiên viết vội hai chương đăng lên, sau đó tiếp tục bận rộn việc tạo phản, à không, là nghiệp lớn cầu sinh.

>

> Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha đứng trong sân nhỏ thẫn thờ ngước nhìn ngôi sao trên trời. Lúc trước người kia cũng thích ôm nàng ngắm sao, còn kể câu chuyện về từng ngôi sao cho nàng nghe. Bây giờ Lý Thanh Nhã đã biết những câu chuyện đó là giả, nhưng chúng vẫn khắc sâu trong lòng nàng.

>

> Lý Thanh Nhã cúi đầu nhìn Nha Nha, cười dịu dàng nói: “Nha Nha, nương kể chuyện cho con nghe nhé?”

>

> Nha Nha híp mắt kêu lên: “U oe ~ u oe~”

>

> Lý Thanh Nhã nhìn lên trời, dịu dàng thì thầm: “Con xem, ngôi sao đó tên là Tham Lang Tinh. Lâu thật lâu trước kia trên trời không có ngôi sao này . . .”

>

> Lý Thanh Nhã chậm rãi kể, Nha Nha tò mò nghe.

>

> Trong một căn phòng, Lý Thanh Tuyền và Tấn Dương, hồ ly trắng Tiểu Tuyết ngồi trên giường tổ đội ghép cặp.

>

> Ngoài chợ, trong sơn cốc lúc trước chất đống xác chết, Hồng Hài Nhi ngồi xếp bằng trên tảng đá, từng làn gió xuân thổi qua mang theo lạnh lẽo.

>

> Hồng Hài Nhi không thấy lạnh chút nào, trong lòng sôi trào máu nóng, chốc lát ngước nhìn trời, thời gian qua thật chậm.

>

> Cuối cùng đến đêm khuya, chỉ có chút ánh trăng chiếu rọi trong sơn cốc, bốn phía hiu quạnh không tiếng động.

>

> Hồng Hài Nhi nhảy lên từ tảng đá, kích động nói: “Đã đến giờ rồi, kho báu của ta ơi, ta đến đây!”

>

> Hồng Hài Nhi mới lấy da thú ra chợt nỗi kinh hoàng vụt qua tim, nó nhanh nhẹn né chỗ cũ. Một luồng sáng đỏ thẫm vụt qua chỗ Hồng Hài Nhi vừa đứng.

>

> Hồng Hài Nhi cảnh giác quát hỏi: “Ai đó?”

>

> Phía không xa có dòng máu từ lòng đất thẩm thấu lên trên mặt đất, cuồn cuộn bốc lên trời hình thành thân thể người, giây lát tụ thành hình dạng Đinh Ẩn.

>

> Hồng Hài Nhi nhíu mày nói: “Huyết Thần Kinh trong Huyết Hải.”

>

> Đinh Ẩn khẽ ồ lên, cười nói: “Có chút kiến thức, còn biết Huyết Thần Kinh. Nếu đã biết Huyết Thần Kinh vậy nên biết hôm nay ngươi chết chắc.”

>

> Hồng Hài Nhi xì một tiếng, khinh thường nói: “Huyết Thần Kinh có phải thứ hay ho gì đâu, biết mật điển Atula không? Biết Thiên Sát Kinh không?”

>

> Đinh Ẩn kinh ngạc hỏi: “Ngươi nói mấy cái đó là gì?”

>

> Hồng Hài Nhi đắc ý nói: “Một cái là mật điển trấn giáo của Atula giáo, cái thứ hai là công pháp do Minh Hà giáo chủ tu tập, Huyết Thần Kinh tầm thường không xứng xách giày cho họ.”

>

> Đinh Ẩn cười khẩy nói: “Nói bậy bạ vớ vẩn, lúc xưa ở Thục Sơn lỗi tại ngươi phá hỏng kế lớn báo thù của ta, giờ thì chúng ta cùng thanh toán thù mới hận cũ!”

>

> Hồng Hài Nhi cười tủm tỉm hỏi: “Ngươi có chắc không? Đánh nhau là ngươi không chạy được.”

>

> Đinh Ẩn cười nói: “Ngươi nhìn lên trời đi.”

>

> Hồng Hài Nhi ngước đầu lên thấy màn sáng vàng xen lẫn sắc đỏ máu bao phủ trên bầu trời, ngăn cách thiên địa hoàn toàn.

>

> Đinh Ẩn thừa dịp Hồng Hài Nhi ngước đầu lên bỗng xông về phía nó, một thanh đao ngắn màu đen đậm hiện ra trong tay như bị máu nhuộm, đây là vũ khí của Đinh Ẩn, đao Huyết Ẩm.

>

> Hồng Hài Nhi không chút yếu thế quát: “Đến hay!”

>

> Thương Hồng Anh nằm trong tay Hồng Hài Nhi, chân đạp mặt đất bay lên trên trời chém giết về phía Đinh Ẩn.

>

> Hai người hóa thành hai bóng sáng trong sơn cốc đánh nhau túi bụi, tiếng động kinh người. Nhìn từ bên ngoài thì sơn cốc vẫn là sơn cốc, gió nhẹ hiu hiu không một bóng người.

>

> Trường thương đâm, thụt, hất, đập, cuốn, đỡ, bắt, vồ, chỉ, đánh, thay đổi liên tục. Từ nhỏ Hồng Hài Nhi đã được Ngưu Ma Vương dạy dỗ nên võ nghệ phi phàm, hơn nữa dốc sức làm trong Yêu giới ba trăm năm, nay đã là võ nghệ đầy mình xuất thần nhập hóa.

>

> Đinh Ẩn tuy sư thừa Văn Đạo Nhân nhưng gã càng như thuộc hạ chạy chân thay Văn Đạo Nhân hơn, gã được truyền cho chút công pháp nhưng không được dạy nghiêm túc. Bản thân Văn Đạo Nhân đối kháng độ hóa từ Kim Liên tam phẩm đã rất vất vả, làm gì có thời gian dạy dỗ Đinh Ẩn.

>

> Cho nên khi Đinh Ẩn đối địch toàn dùng trăn biển máu phô thiên địa, trăn không thắng được có lẽ vì biển máu quá nhỏ, lần sau tiếp tục mang càng nhiều trăn biển máu.

>

> Bây giờ đụng phải Hồng Hài Nhi, chỉ giây lát Đinh Ẩn đã đỡ trái hở phải, người bị đâm cho mấy cái. Nếu không nhờ vào thân thể Huyết Thần đặc biệt thì Đinh Ẩn đã chết từ lâu.

>

> Đinh Ẩn một lần nữa bị Hồng Hài Nhi đập thương xuống đầu nát óc, gã hét lên hóa thành dòng máu chạy ra ngoài, từ xa tụ thân thể lại.

>

> Đinh Ẩn nghiến răng nhìn Hồng Hài Nhi: “Công phu giỏi lắm!”

>

> Thương Hồng Anh cắm xuống đất, bùm một tiếng đá vụn bắn tung tóe.

>

> Hồng Hài Nhi đắc ý vuốt mũi nói: “Là ngươi quá yếu.”

>

> Đinh Ẩn oán hận nói: “Vậy ngươi nhìn xem biển máu này của ta thế nào!”

>

> Mặt đất trong sơn cốc trở nên ẩm ướt, từng dòng máu từ lòng đất thẩm thấu phá mở nền đất, từng cột máu bắn lên cao, biển máu bên dưới nhanh chóng dâng lên.

>

> Hồng Hài Nhi ghét bỏ bay lên: “Biển máu nhỏ của ngươi hôi rình, không chính tông chút nào.”

>

> Đinh Ẩn cười khẩy, không lẽ ngươi đã thấy biển máu chính tông? Bản thân Đinh Ẩn chỉ thấy ảo ảnh biển máu vài lần khi sư phụ tu luyện, mênh mông vô bờ như ngọc báu đỏ máu làm người say mê. Nguyện vọng lớn nhất trong đời Đinh Ẩn là bơi trong biển máu, nhấp ngụm máu trong biển.

>

> Bây giờ nguyện vọng này rất nhanh sẽ hoàn thành, Đinh Ẩn nhớ đến trận pháp sư phụ bài bố là lòng rạo rực, biển máu sắp đến.

>

> Hồng Hài Nhi há mồm phun ra Tam Muội Chân Hỏa rơi xuống biển máu giống như rơi vào dầu nóng, đốt lửa phừng lên lan tràn khắp nơi.

>

> Đinh Ẩn kinh kêu: “Nguy rồi!”

>

> Lại là thủ đoạn này, lúc ở Thục Sơn cũng là Hồng Hài Nhi đốt lửa làm biển máu của gã bốc hơi sạch, giờ chơi lại chiêu này. Đinh Ẩn vội chỉ huy biển máu còn lại rút xuống lòng đất, nhưng đã bị vơi bớt khá nhiều.

>

> Hồng Hài Nhi thu Tam Muội Chân Hỏa về, đắc ý nói: "Ngươi còn có thủ đoạn gì nữa?"

>

> Đinh Ẩn nhìn Hồng Hài Nhi vênh váo, tuy gã không muốn thừa nhận nhưng đúng là yếu hơn nó nhiều.

>

> Đinh Ẩn nghiến răng nói: “Vậy ngươi hãy thử chiêu này của ta!”

>

> Hồng Hài Nhi cười tủm tỉm nhìn Đinh Ẩn, nó không tin gã có thủ đoạn gì tổn thương được nó.

>

> Đinh Ẩn vươn tay ra, một bóng đen hiện ra tron bàn tay. Đinh Ẩn đau lòng chết, đây là thủ đoạn giữ mạng mà sư phụ đưa cho gã, hôm nay đành phải dùng nó, nếu để Hồng Hài Nhi sống thì nơi này sẽ bị lộ.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!