Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 577: Mục 578

TRANG 289# 2

> Chương 577: Suy luận của Hồng Hài Nhi

>

>

>

>

>

>

> Hồng Hài Nhi thấy một con muỗi ngưng tụ từ khói đen bên trên lòng bàn tay Đinh Ẩn thì tim đập nhanh, cảm giác như con thỏ bị cọp theo dõi.

>

> Hồng Hài Nhi hét lên: “Nguy rồi!”

>

> Biển lửa đầy trời dâng lên bao bọc Hồng Hài Nhi, che đi tầm mắt Đinh Ẩn.

>

> Đinh Ẩn vung tay quát: “Đi!”

>

> Bóng đen vọt vào biển lửa, ngay sau đó biển lửa thổi quét cả sơn cốc. Thoáng chốc sơn cốc biến mất, tất cả thành tro tàn.

>

> Màn sáng đỏ vàng trên bầu trời bị đâm thủng một lỗ nhỏ, mặt Hồng Hài Nhi tái nhợt bay ra khỏi lỗ thủng, tay nó cầm tấm phù triện, trên phù triện vẽ một thứ như kiếm, sát khí ngập trời.

>

> Hồng Hài Nhi bay ra khỏi luồng sáng liền vội vàng thu phù triện về, oán hận nhìn thoáng qua sơn cốc giống y như cũ. Hồng Hài Nhi bay đi mất, nó không ngờ Đinh Ẩn còn thủ đoạn như vậy, đã sơ sẩy.

>

> Sau khi Hồng Hài Nhi bay đi thì Thiên Dương bước ra khỏi rừng núi, biểu cảm cực kỳ khó coi.

>

> Một luồng sáng đỏ lóe lên, Thiên Dương biến mất.

>

> Hồng Hài Nhi lướt qua rừng núi, giây lát trở về động phủ của mình. Nó ngồi trong phòng kín, nhắm mắt đả tọa.

>

> Thật lâu sau Hồng Hài Nhi thở hắt ra, mở to mắt lẩm bẩm: "Lần này sơ sẩy quá.” Mắt nó đỏ ngầu nghiến răng nói: “Thiên Dương, ta không tha cho tên nhãi nhà ngươi!”

>

> Hồng Hài Nhi đứng lên đi ra phòng kín, ngồi xuống ngai da hổ của mình, quát: “Người đâu!”

>

> Một tiểu yêu vội vàng chạy vào, cung kính chào: "Đại vương!"

>

> Hồng Hài Nhi cắn răng nói: "Phái người tìm Thiên Dương cho ta, tiểu gia muốn nghiền xương hắn thành tro!”

>

> Tiểu yêu do dự nói: "Đại vương, trong chợ cấm dùng võ.”

>

> Hồng Hài Nhi mắng: “Dài dòng cái gì, đi mau!”

>

> “Dạ dạ!”

>

> Tiểu yêu hấp tấp chạy ra ngoài.

>

> Một mình Hồng Hài Nhi ngồi xếp bằng trên ngai báu, cố chuyển động đầu óc mấy trăm năm chưa từng dùng đã bị rỉ sắt để phân tích chuyện này.

>

> Huyết Ma nhỏ đó muốn giết mình, lòng dạ hẹp hòi còn ghi thù ở Thục Sơn. Đoạn thời gian trước nhiều yêu quái, tu sĩ đã chết, ông ngoại nói là do Văn Đạo Nhân đến.

>

> Hồng Hài Nhi nuốt niếng miếng nói nhỏ: “Văn Đạo Nhân chắc không phải bị Huyết Ma nhỏ mời tới chứ? Rất có thể, nếu vậy những yêu quái, tu sĩ đã chết đều là bị ta hại? Văn Đạo Nhân làm Trương Minh Hiên hốt hoảng lo sợ mà chịu giúp Huyết Ma nhỏ từng bị ta đánh?”

>

> Đầu óc rỉ sắt của Hồng Hài Nhi nhanh chóng nghĩ thông vụ việc, tuy còn chút thắc mắc nhưng không ảnh hưởng toàn cục, đại khái không lệch sự thật bao nhiêu.

>

> Hồng Hài Nhi bỗng thấy rất lo, nếu Trương Minh Hiên biết chuyện này do nó mà ra chắc sẽ không đánh người dâu?

>

> Hồng Hài Nhi càng nghĩ càng bất an hơn, nó nhảy xuống ngai, định đi hỏi dò Trương Minh Hiên xem sao.

>

> Nói là làm liền, Hồng Hài Nhi chạy nhanh ra khỏi động phủ, bay lên trời trước bao cặp mắt tiểu yêu bay tới đảo Huyền Không.

>

> Hồng Hài Nhi xông vào cửa vào đảo Huyền Không, chạy dọc theo đường nhỏ đến bãi cỏ, nó thấy Tấn Dương đang chơi với Nha Nha.

>

> Hồng Hài Nhi hỏi: "Tiểu sư thúc đâu?”

>

> Tấn Dương chỉ cánh cửa vặn vẹo trong đình nghỉ mát, nói: “Ở bên trong chơi với các tiểu tỷ tỷ, không biết chơi cái gì mà không cho ta đi vào.”

>

> Tấn Dương nói với đôi mắt long lanh tội nghiệp.

>

> Hồng Hài Nhi xông vào ngay, trước mắt sáng lên, nó đã xuất hiện trên bầu trời. Bên dưới thay đổi hẳn, có núi cao vút, rừng um tùm, có thành trì, biển cả.

>

> Hồng Hài Nhi cảm nhận hơi thở, chớp mắt vượt qua không gian đến trước mặt Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên đang chỉ huy một đám người đánh nhau trên trời.

>

> “Này! Ngươi đang diễn Thánh Nhân đấy, đừng rụt rè sợ sệt vậy được không?”

>

> "Ta. . . ta sợ!"

>

> “Sợ cái búa! Ta còn không sợ!”

>

> ”Còn ngươi nữa, đang diễn vai Thái Thượng Lão Quân mà mình trần ra trận là sao?”

>

> "Ngươi, ngươi, ngươi đều có vấn đề, cẩn thận nghiền ngẫm nhân vật của mình đi, làm ơn có tâm chút được không!”

>

> Các diễn viên bị Trương Minh Hiên bắt buộc đến đây sợ đến hồn vía lên mây, mếu máo, sợ bị sét từ trên trời giáng xuống từ nay kết thúc đời yêu đáng thương của mình.

>

> Hồng Hài Nhi cười toe lại gần Trương Minh Hiên, hỏi: “Tiểu thúc làm gì vậy?”

>

> "Cầu cứu!"

>

> “Mọi người chú ý, làm lại lần nữa! Mở ra tất cả hiệu ứng linh lực đặc biệt, phải thật rực rỡ!”

>

> Bầu trời lại diễn ra cuộc hỗn chiến lớn.

>

> Hồng Hài Nhi nhìn thoáng qua rồi mất hứng thú, tiếp tục dán sát người Trương Minh Hiên, tò mò hỏi: “Tiểu thúc, Văn Đạo Nhân là ai? Lợi hại lắm sao?”

>

> Trương Minh Hiên cắn răng nói: "Rất lợi hại! Nhưng ta không đắc tội Văn Đạo Nhân, vì sao cố ý kiếm chuyện với ta?”

>

> “À.” Mắt Hồng Hài Nhi liếc lia, cả người chột dạ bứt rứt.

>

> Trương Minh Hiên tiếp tục quát: “Linh Vân, mắt của nàng không đúng! Không thể tràn ngập bi thương, phải vừa có bi thương vừa xen lẫn vui mừng, lưu luyến, tình yêu, đủ loại cảm xúc.”

>

> Tề Linh Vân ở trên trời tức giận nói: “Nói thì hay lắm, ngươi giỏi thì làm đi!”

>

> Trương Minh Hiên cứng họng, ta cũng không làm được!

>

> Trương Minh Hiên xua tay nói: “Thôi, hôm nay tới đây thôi, ngày mai tiếp tục. Mọi người hãy nghiền ngẫm nhân vật thật kỹ.”

>

> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn Hồng Hài Nhi: “Con tìm ta có chuyện gì không?”

>

> Hồng Hài Nhi rối rít xua tay: "Không có, không có."

>

> Mắt Hồng Hài Nhi liếc qua liếc lại, nói: “Con chỉ muốn hỏi là nếu vì người khác khiến Văn Đạo Nhân lại đây thì tiểu thúc sẽ đối xử thế nào với người đó?”

>

> Trương Minh Hiên nghiến răng nghiến lợi nói: “Đối xử thế nào hả? Đương nhiên là lột da rút gân, bỏ thịt vào nồi, nghiền xương thành phấn!”

>

> Hồng Hài Nhi nuốt nước miếng, đáy mắt lóe tia sợ hãi.

>

> “Kỳ lạ!” Trương Minh Hiên nhìn Hồng Hài Nhi nghi ngờ hỏi: “Có phải con có chuyện gì giấu ta không? Tại sao đột nhiên chú ý Văn Đạo Nhân vậy?”

>

> Hồng Hài Nhi lắc đầu nguầy nguậy, hoảng loạn nói: "Không, không có! Con đi đây!”

>

> Hồng Hài Nhi bỏ chạy, chớp mắt lao ra khỏi thế giới nhỏ.

>

> Trương Minh Hiên sờ cằm, nghi ngờ nhìn theo Hồng Hài Nhi chạy trốn, lẩm bẩm: “Kỳ lạ, sao nó bỗng hỏi ta câu này? Hay là . . .”

>

> Đáy mắt Trương Minh Hiên lóe tia sáng: “Hay Hồng Hài Nhi đang nhắc nhở ta sau lưng Văn Đạo Nhân có một người khác?"

>

> “Sẽ là ai?”

>

> Trương Minh Hiên suy nghĩ nửa ngày nhưng không có manh mối, rất nhiều người muốn hắn chết. Ví dụ như Phật Môn Tây Thiên, chúng tiên Xiển giáo, Nhân giáo cũng rất có thể. Hắn hủy Thục Sơn còn dụ đại tiểu thư nhà họ bỏ trốn, một số Vu tộc rất khó chịu vì hắn đã lấy tinh huyết của Tổ Vu của họ. Còn ma tộc nữa, hắn cho Trưởng Tôn hoàng hậu Đại Đường ở nhà mình là đắc tội với họ, sau lưng thì có đám sư huynh đệ ăn cây táo, rào cây sung trên Thiên Đình.

>

> Trương Minh Hiên tính một hồi bỗng nhận ra mình đắc tội tất cả thế lực lớn nào có thể đắc tội, kẻ thù khắp nơi, hắn thầm hoảng.

>

> Hồng Hài Nhi sốt ruột chạy về động phủ của mình, mông nhích tới nhích lui trên ngai, mặt nhăn nhó, trông như trẻ hư đánh lộn bên ngoài bị người lớn của đứa bị đánh tới nhà méc.

>

> Hồng Hài Nhi càu nhàu: “Có đạo lý không vậy? Nói đạo lý được không? Kêu người lớn thì hay ho gì? Có giỏi thì đấu một chọi một này!”

>

> Hồng Hài Nhi nhớ lại bộ dạng tức giận nghiến răng của Trương Minh Hiên là thấy lòng lạnh lẽo. Không được, không thể để Trương Minh Hiên biết chuyện, mình phải tự giải quyết thôi.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!