Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 578: Mục 579

TRANG 290# 1

> Chương 578: Cứu viện của hồng hài nhi

>

>

>

>

>

>

> Hồng Hài Nhi ngồi trên ngai, mắt nhỏ xoay tròn, nó suy nghĩ hết nửa ngày ra kết luận cách tốt nhất là méc người lớn.

>

> Hồng Hài Nhi móc di động ra tìm dãy số ghi chú là ông ngoại, nhấn xin video.

>

> Vang hai tiếng chuông, đã kết nối video. Minh Hà giáo chủ đang ngồi xếp bằng trên sen máu.

>

> Trương Minh Hiên cười toe thân thiết làm nũng: “Ngoại công, con nhớ ngoại công.”

>

> Minh Hà giáo chủ mỉm cười hỏi: “Có phải lại hết tiền không?”

>

> Hồng Hài Nhi cứng người, tội nghiệp trách: “Con có tiền mà ngoại công, con nhớ ngoại công thôi.”

>

> “Nói đi, lại gây rắc rối gì rồi?”

>

> Hồng Hài Nhi trợn to mắt nói: “Thôi nha, làm gì có ai nói xấu ngoại tôn của mình như vậy!”

>

> Minh Hà giáo chủ mỉm cười nhìn Hồng Hài Nhi.

>

> Hồng Hài Nhi trừng mắt một lúc rồi thay đổi biểu tình, tội nghiệp nói: “Được rồi, có người ăn hiếp con.”

>

> Minh Hà giáo chủ thản nhiên nói: “Ta biết ngay sẽ như vậy, nếu không thì con làm gì có nhớ đến ta?”

>

> Hồng Hài Nhi cười bẻn lẽn, ba giây sau ném luôn lòng xấu hổ, nói: “Đêm qua con bị ám sát, nếu không nhờ Sát Sinh Kiếm phù mà ngoại công cho thì con đã chết rồi.”

>

> Mặt Minh Hà giáo chủ biến sắc, nghiêm túc hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

>

> Không đợi Hồng Hài Nhi trả lời mắt Minh Hà giáo chủ lóe tia sáng đỏ, các sợi khói đỏ đen bay ra khỏi người nó.

>

> Minh Hà xanh mặt nói: “Văn Đạo Nhân, ngươi muốn chết!”

>

> Hồng Hài Nhi gật đầu lia, đáng thương nói: “Là Văn Đạo Nhân ạ, Văn Đạo Nhân không phải tìm Trương Minh Hiên mà là tìm con, muốn giết con. Ngoại công mau tới cứu con đi.”

>

> Minh Hà giáo chủ lạnh giọng nói: "Ta biết."

>

> Video ngắt kết nối.

>

> Hồng Hài Nhi cười tủm tỉm cất di động, sau đó lẩm bẩm ông ngoại đến thì nó cũng khó sống thoải mái.

>

> Biển máu dâng lên sóng ngập trời vỗ đập mặt biển, không khí túc sát đồ trời chém đất giết người bao phủ biển máu, sát khí ngập trời.

>

> Tu La trong biển máu sợ mất hồn vía, chúng quỳ dưới đất, vừa e sợ vừa rất tức giận. Là ai chọc phải giáo chủ? Giết! Giết! Giết!

>

> Âm Sơn, Địa Tạng Vương Phật ngồi khoanh chân trên hoa sen, phát hiện sát khí bốc lên từ biển máu thì bản năng rụt cổ. Ai chọc vào sát thần đó?

>

> Địa Tạng Vương Phật quay sang nói với tiểu sa di mới thu nhận: “Gần đây có ai đi độ Tu La trong biển máu không?”

>

> Tiểu sa di run rẩy khóe môi, chúng ta đều xem cảnh quay ngài bị đánh rồi, ai dám làm thế?

>

> Tiểu sa di cung kính nói: “Hồi bẩm Phật Tổ, Tu La không có duyên với Phật ta.”

>

> Địa phủ.

>

> Bình Tâm cau mày nhìn biển máu. Minh Hà giáo chủ luôn bình tĩnh mà hôm nay bị sao vậy?

>

> Trong biển máu, hai thanh trường kiếm đặt trước mặt Minh Hà giáo chủ, đó là hai thanh sát kiếm Nguyên Đồ A Tị, linh bảo phối hợp của Minh Hà giáo chủ.

>

> Minh Hà giáo chủ lẩm bẩm: “Đã bao nhiêu năm Nguyên Đồ A Tị không ra khỏi vỏ? Tưởng bổn tọa không giết được ai sao?”

>

> Minh Hà giáo chủ cúi đầu nhìn sen máu dưới thân: “Hay ngươi muốn đến thử mùi Huyết Liên trấn áp? Ta chống mắt xem ngươi đang mưu đồ thứ gì, dám ra tay với con cháu của ta!”

>

> Minh Hà giáo chủ và sen máu chớp mắt biến mất.

>

> Hỏi trong hồng hoang ai khắc chế Văn Đạo Nhân nhất thì người đó không phải Thanh Oa Chi Tổ, Tinh Đình Chi Tổ, mà là Minh Hà, chủ biển máu cũng sinh ra trong biển máu nhưng sớm hơn Văn Đạo Nhân vô số năm.

>

> Mấy ngày gió êm sóng lặng trôi qua, trừ một Thiên Dương đã mất tích ra không có ai chết, chỉ mình Hồng Hài Nhi đứng ngồi không yên. Sao ông ngoại còn chưa đến?

>

> Diễn viên ca sĩ bị Trương Minh Hiên ‘mời’ quay MV đã lần lượt trở về, ai nấy trên mặt như cha mẹ chết, có ai hỏi thì họ lắc đầu than thở, không dám nói nhiều.

>

> Người ta càng tò mò hơn, trên mạng dấy lên sóng gió.

>

> Hôm nay trời xanh gió mát, Trương Minh Hiên bế quan ba ngày chạy ra khỏi phòng hưng phấn la lên: "Hoàn thành!"

>

> Tấn Dương đang ở trong sân đưa nôi, ngón tay chọt vào khuôn mặt nhỏ mĩm mũm của Nha Nha, cô bé tò mò nhìn bé con đáng yêu.

>

> Tiếng la của Trương Minh Hiên hấp dẫn Tấn Dương rời mắt khỏi Nha Nha, quay đầu nhìn hắn, cười híp mắt hỏi: “Hoàng thúc đã làm xong thứ quay chụp rồi ạ?”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu đắc ý nói: "Đương nhiên!"

>

> Lý Thanh Nhã ở bên cạnh đang đọc sách nghe vậy đặt sách xuống nhìn Trương Minh Hiên, mỉm cười nói: “Nhóm Hồng Tụ toàn mặt ủ mày chau như tai vạ đến nơi.” Nàng tạm dừng rồi nói tiếp: “Họ đều là phụ nữ tốt, ngươi đừng hại họ.”

>

> Trương Minh Hiên an ủi nói: "Yên tâm, dù trời có sập xuống ta sẽ gánh chịu một mình. Hơn nữa cái này không có chỗ xấu cho sư phụ, chắc không sao.”

>

> Tấn Dương thương hại nói: "Dì Hồng Tụ, dì Linh Vân tiêu rồi, hoàng thúc mà nói không có việc gì thì chắc chắn xảy ra chuyện lớn, mấy dì thật tội nghiệp.”

>

> Trương Minh Hiên bực bội nạt: “Nói bậy bạ!”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Mau đăng lên đi, ta muốn xem mấy ngày nay ngươi quay cái gì.”

>

> Trương Minh Hiên nhủ thầm: “Đăng lên đi Tiểu Phàm, thuận tiện quảng cáo luôn, ta muốn người khắp trên mạng đều biết.”

>

> Trương Tiểu Phàm hỏi: “Đăng chỗ nào? Khu phim hay khu âm nhạc? Hoặc mắt nhanh?”

>

> "Đương nhiên là khu âm nhạc.”

>

> “Khu âm nhạc không tạo chuyên mục MV, chỉ có thuần âm nhạc.”

>

> “Vậy thì tạo ra, chuyện đơn giản.”

>

> “. . . được rồi, đợi giữa trưa là xong.”

>

> “Thế thì hãy quảng cáo trước.”

>

> Có một quảng cáo trên mạng treo trên từng APP, dù là TT, mắt nhanh, video, Thư Thành hay không gian cá nhân đều thấy quảng cáo này.

>

> Tác phẩm mới của nữ kiếm hiệp Thục Sơn Tề Linh Vân sắp ra mắt, tác phẩm này để ai điếu Quy Linh Thánh Mẫu của Tiệt giáo. Buổi trưa sẽ đăng lên trong khu âm nhạc, kính mời mong chờ.

>

> Trường An. Lý Thế Dân ngồi xổm trong phòng tịnh xem di động. Tề linh Vân là người diễn vai Hoa Thiên Cốt? Quy Linh Thánh Mẫu là ai?

>

> Trong hoàng cung nước Ngạo Lai, biện Tùy và mấy tiểu thái giám đang tổ đội chơi trò chơi, đã chơi xong một ván.

>

> Biện Tùy thấy tin tức đột nhiên hiện ra, mắt sáng rực nói: “Âm nhạc mới của Kiếm Tiên Thục Sơn? Từ sau hội biểu diễn đêm giao thừa thì Tề Linh Vân không ra âm nhạc mới nữa, không ngờ bây giờ đột nhiên có tác phẩm mới, thật mong chờ.”

>

> Một tiểu thái giám ở bên cạnh nịnh nọt nói: "Bệ hạ, chắc đây là Tiêu Dao Thần quân làm, âm nhạc của hắn đều rất êm tai."

>

> Tiểu thái giám khác cười nói: “Đúng vậy, khu âm nhạc có rất nhiều âm nhạc nhưng nô tài vẫn cảm thấy nhạc của Tiêu Dao Thần quân là dễ nghe nhất.”

>

> Biện Tùy cười mắng: "Nói nhảm! Trong khu âm nhạc có muôn vàn âm nhạc, đều có đặc sắc riêng. Tuy nhạc khúc của Tiêu Dao Thần quân rất không tầm thường nhưng nói đứng nhất thì quá mức. Âm nhạc của hắn chiếm ưu thế mới mẻ và thông tục, nên mới nổi bật, bàn về tài nghệ âm nhạc thì chưa chắc cao bao nhiêu.”

>

> Tiểu thái giám cười nói: “Nô tài là người thô không nghe hiểu tài nghệ gì đó, các nô tài chỉ biết nghe hiểu âm nhạc của Tiêu Dao Thần quân có ý nghĩa gì.”

>

> Tiểu thái giám khác cười gật gù.

>

> Biện Tùy cười mắng: “Nô tài thô bỉ!”

>

> Đám tiểu thái giám không hề xấu hổ, không buồn vì bị Biện Tùy nhục mạ ngược lại thấy tự hào.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!