Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 579: Mục 580

TRANG 290# 2

> Chương 579: Đăng âm nhạc lên

>

>

>

>

>

>

> Thiên Đình, trong Dao Trì.

>

> Ngọc Đế và Vương Mẫu ngồi bên bàn nhấm nháp rượu, ăn thức ăn, nói chuyện trời trăng.

>

> Vương Mẫu cười hỏi: “Ngươi thả các tinh tú ra? Không nói một tiếng với sư huynh sao?”

>

> Ngọc Đế bình tĩnh nói: “Không sao, trấn áp bọn họ thời gian dài như vậy cũng xem như cho sư huynh mặt mũi rồi, Thiên Đình cũng có uy nghiêm của Thiên Đình.”

>

> Ngọc Đế bỗng cười nói: “Hơn nữa có lẽ sư huynh thấy đây là sỉ nhục, mấy đệ tử bị Trương Minh Hiên đùa giỡn, mặt mũi của Xiển giáo mất hết rồi.”

>

> Vương Mẫu cười nói: “Bọn họ không tìm Trương Minh Hiên liều mạng, nhịn thật giỏi.”

>

> Ngọc Đế bưng ly rượu lên uống, nói: “Liều mạng thì sao? Bọn họ cùng nhau lên cũng không đủ cho Vô Đương Thánh Mẫu đánh.”

>

> Vương Mẫu cảm thán: “Đúng rồi.”

>

> Hai người ăn một lúc, Ngọc Đế cầm di động lên nhìn thoáng qua, khẽ kêu: “Trương Minh Hiên lại sắp làm chuyện gì.”

>

> Vương Mẫu bất đắc dĩ nói: “Hắn không thể yên tĩnh một lúc sao?” Bà cũng cầm di động lên, cau mày: “Quy Linh Thánh Mẫu? Hắn muốn làm cái gì?"

>

> Ngọc Đế tùy ý nói: "Chờ một lát liền biết.”

>

> Thiên ngoại, cung Oa Hoàng.

>

> Thanh Loan nhìn Nữ Oa nương nương: “Nương nương, Quy Linh chết thật rồi sao? Nàng có công đức vá trời mà.”

>

> Nữ Oa nương nương lạnh nhạt nói: "Công đức cũng không phải vạn năng ."

>

> Thải Phượng thương tiếc nói: "Đáng tiếc, nàng có cơ hội lớn trở thành Chuẩn Thánh mạnh nhất.”

>

> Thanh Loan cười nói: “Tề Linh Vân chắc không tiếp xúc với Quy Linh, nàng ai điếu Quy Linh làm gì? Không lẽ vì trong tên hai người có một chữ linh?”

>

> Nữ Oa mỉm cười nói: “Sẽ rất thú vị đây.”

>

> Mắt Nữ Oa tràn đầy xem kịch vui.

>

> Cung Bích Du.

>

> Vô Đương Thánh Mẫu ngồi trong cung điện của mình, đôi mắt hoảng hốt lẩm bẩm: “Quy Linh!”

>

> Vô Đương Thánh Mẫu như lại thấy cô bé chạy theo sau mình.

>

> Không biết bao nhiêu người tò mò tác phẩm mới là gì, âm nhạc gì. Mọi người nhìn cách quảng cáo quen thuộc là biết do Trương Minh Hiên làm, lòng tràn đầy mong đợi. Dù là người không thích âm nhạc cũng thường xem di động, dù sao đây là tác phẩm của Tiêu Dao Thần quân, bảo đảm về chất lượng.

>

> Thời gian trôi đi trong sự ngóng đợi, rốt cuộc đến buổi trưa, vô số người ùa vào khu âm nhạc.

>

> Thiên ngoại, cung Bích Du.

>

> Thông Thiên giáo chủ lẩm bẩm: “Hoài niệm Quy Linh, để ta xem ngươi hát cái gì? Nếu dám viết lung tung thì . . .”

>

> Mắt Thông Thiên giáo chủ lóe tia sắc bén.

>

> Nhấn vào, khu âm nhạc đã thay đổi hẳn, trừ thuần âm nhạc ra có video nhạc, không có gì bất ngờ xảy ra thì tác phẩm mới nằm trong video nhạc.

>

> Thông Thiên giáo chủ nhấn vào video nhạc, quả nhiên thấy có một dấu hiệu video trong đó có tên Giang Sơn Tuyết, thấy biểu tượng là bóng lưng nữ nhân đứng trên ngọn núi đơn, lẻ loi cô độc.

>

> Nhấn vào nút trả phí xem.

>

> Hình ảnh bắt đầu chiếu, âm nhạc vang lên. Một đốm đen trên biển dâng sóng, ống kính nhanh chóng thu gần, đốm đen biến lớn thành hòn đảo như con rùa to. Càng lúc càng gần, có thể thấy trên đảo lượn lờ khí tiên, hoa quỳnh cây ngọc, thú lành chim tiên.

>

> Thông Thiên giáo chủ nhìn đảo hơi giống hình con rùa, lẩm bẩm: “Đảo Kim Ngao!”

>

> Nhiều tiên thần trên Thiên Đình mơ hồ nhìn, đảo Kim Ngao! Tuy nhìn không giống nhưng vẫn làm lòng họ run rẩy.

>

> Đại Lôi Âm Tự, Như Lai nhìn đảo Kim Ngao trong hình ảnh, lòng buồn bã. Không quay về được, không thể quay về nữa.

>

> Không biết bao nhiêu người nhìn đảo Kim Ngao, lòng nhớ thời đại vạn tiên đến bái.

>

> Hình thu gần, có một đại điện nằm trên hòn đảo, ống kính đi vào đại điện, bên trong có một thanh niên đạo nhân mày kiếm mắt sáng đang ngồi ở ghế trên giảng đạo, bên dưới có ba ngàn đệ tử cung kính nghe đạo.

>

> Giọng nam thuyết minh vang lên: Thuần thì túy dương thì cương thiên hành kiện lưỡng nghi tuân đạo hằng trường tuy có người sống lâu không tự sinh mà trường sinh chi giảng phong tùng trăm trượng như sóng đại thế khôn hậu nâng vật chi tượng cố quân tử không tranh nóng lạnh.

>

> Thiên Đình, Ngọc Đế nhìn cảnh trong hình ảnh chợt ngồi bật dậy: “Đây là sư huynh!”

>

> Vương Mẫu cũng cười khổ: “Đúng là sư huynh, không biết hắn muốn làm gì?”

>

> Ngọc Đế nói: "Hắn muốn làm gì? Hắn muốn chết!”

>

> Cung Oa Hoàng.

>

> Nữ Oa cười nói: “Lá gan thật to, dám giả mạo Thánh Nhân.”

>

> Thanh Loan, Thải Phượng thầm chắt lưỡi, không uổng là đệ tử của Thông Thiên giáo chủ, khí phách không chê được.

>

> Hình ảnh thay đổi, Tề Linh Vân mặc áo tiên màu trắng đi trong rừng núi trên đảo, bốn chữ lơ lửng cạnh nàng.

>

> Tề Linh Vân mở miệng chậm rãi hát:

>

> Thuần là tinh tuý, Dương là bền bỉ

>

> Thiên vững vàng, lưỡng nghi mới mãi dài lâu

>

> Vậy nên có người trường thọ, lại không thể tự nghĩ cách trường sinh

>

> Trăm trượng núi phủ bóng tùng như sóng

>

> Đất thế khôn, dày công đức tải vạn vật

>

> Vậy nên người quân tử không tranh giành ấm lạnh

>

> Mọi người xem hiểu, Tề Linh Vân sắm vai Quy Linh Thánh Mẫu, nhưng không biết đang diễn câu chuyện thế nào.

>

> Trong cung Bích Ngọc, biểu tình Thông Thiên giáo chủ phức tạp thì thào: "Quân tử không tranh nóng lạnh, không tranh? Sao có thể không tranh!?”

>

> Trong cung Ngọc Hư, Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn màn hình di động trước mặt, tâm tình phức tạp.

>

> Hắn không tranh nóng lạnh vậy ta có tranh không?

>

> Trong cung Đâu Suất.

>

> Thái Thượng Thánh Nhân nhìn màn hình, khẽ nói: “Sai, lúc trước ta làm sai.”

>

> Hình ảnh di động chuyển sang Tề Linh Vân sắm vai Quy Linh Thánh Mẫu đứng trên ngọn núi cao đâm trời, mây trắng bay bên người, nhìn xuống phía dưới núi cao rừng rậm, cây cối um tùm, cảnh tượng thiên địa man hoang mới mở.

>

> Tiếng ca vang lên:

>

> Mở ra thời hỗn độn, âm dương phân tách

>

> Luân chuyển vạn vật về thuở sơ khai

>

> Nhìn mọi thứ nơi cửu thiên nhỏ bé dưới lục hợp bát hoang

>

> Xuân tự đến, giấu mùa thu trong lòng

>

> Thiên đạo nói rằng bốn mùa thay đổi hữu thường

>

> Trong hình ảnh, Quy Linh Thánh Mẫu đi trong rừng núi hoang dã, áo trắng hơn tuyết, phong tư tuyệt vời, nàng đi qua muôn sông nghìn núi, trắng đen thay đổi.

>

> Tiếng hát cất lên:

>

> Nếu hữu thường thì vì sao tia nắng sớm kia còn lạnh lẽo hơn cả màn đêm

>

> Nếu vô thường thì sao ta vẫn mãi nhớ nhung

>

> Đêm cùng người ngắm trăng tròn sau khung cửa trên đỉnh núi tuyết

>

> Bùm!

>

> Thiên ngoại, cung Bích Du dâng trào uy áp hùng hồn khuếch tán nguyên Vũ Dư Thiên. Sắc mặt Thông Thiên giáo chủ khó coi, quá to gan!

>

> Vô Đương Thánh Mẫu cảm nhận uy áp của Thông Thiên giáo chủ, nàng ngước đầu cười gượng. Tiểu sư đệ, vì sao ngươi không chịu sống yên?

>

> Cung Oa Hoàng. Thanh Loan giật mình há hốc mồm. Trương Minh Hiên thật lợi hại, dám biên chuyện tình cảm của sư phụ mình.

>

> Nữ Oa nương nương cũng giật nảy mình. Thông Thiên sư huynh và Quy Linh? Sao có thể?

>

> Khóe môi Đại Xích Thiên, Thái Thượng run rẩy, trán nổi gân xanh.

>

> Cung Ngọc Hư, Nguyên Thủy Thiên Tôn mắng: "Còn ra thể thống gì!"

>

> Thiên Môn sơn, trên đảo Huyền Không.

>

> Lý Thanh Nhã liếc sang Trương Minh Hiên, trong mắt chất chứa bất đắc dĩ.

>

> Trương Minh Hiên cười giải thích: “Đây là gia công nghệ thuật, tô đậm sư phụ nhớ Quy Linh nhiều thế nào rồi giết Văn Đạo Nhân.”

>

> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nói: “Đừng nói nữa, lo xem đi.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!