TRANG 291# 1
> Chương 580: Kết thúc âm nhạc
>
>
>
>
>
>
> Hình ảnh lại chuyển về đảo Kim Ngao. Quy Linh Thánh Mẫu ngồi xếp bằng bên vách vực cao nhìn mây cuốn mây tan trước mắt.
>
> Trên trời vang lên lời thuyết minh: Đại đạo vô hình, sinh ra thiên địa. Đại đạo vô tình, vận hành nhật nguyệt. Đại đạo vô danh, nuôi dưỡng vạn vật.
>
> Dường như Quy Linh Thánh Mẫu đang ngộ đạo.
>
> Nhiều người nghe độc thoại này thì lòng máy động, chắc đây là nội dung Thông Thiên giáo chủ giảng đạo cho Quy Linh Thánh Mẫu. Trong lòng họ bị xúc động, bên trong ẩn chứa lý của đại đạo.
>
> Đại Xích Thiên, Thái Thượng Thánh Nhân rung động, câu nói này rất phù hợp với đạo của mình, nhưng không phải ra từ Đạo Đức Kinh, không lẽ là Thanh Nhã viết? Trong lòng Thái Thượng Thánh Nhân kích động.
>
> Câu này trích từ sách sao chép Thái Thượng Lão Quân Thuyết Thường Thanh Tĩnh Kinh, tức là Đạo Đức Kinh mà các đời đạo sĩ giải đọc trong kiếp trước, lấy tên là Thái Thượng. Trong thế giới hồng hoang thì Thái Thượng là Thánh Nhân, ai dám lấy trộm danh hào của y? Đạo Đức Kinh càng được tôn là kinh điển Thánh Nhân, không ai dám giải đọc phê bình chú giải, cho nên quyển sách sao chép kinh điển Thái Thượng Lão Quân Thuyết Thường Thanh Tĩnh Kinh không ra đời.
>
> Trong hình ảnh, Quy Linh Thánh Mẫu ngồi trên vách đá mãi đến khi màn đêm buông xuống.
>
> Tiếng ca vang lên:
>
> Một lần toạ vong, theo đuổi ánh trăng
>
> Nghe tiếng gió si cuồng nhảy múa theo đuổi rặng mây
>
> Trong một chớp mắt, sợ hãi để lộ trầm luân trong lòng
>
> Chiếu cảnh Quy Linh Thánh Mẫu và Thông Thiên giáo chủ đi lướt qua nhau trước cửa cung Bích Du.
>
> Tiếng ca vang lên:
>
> Khoảnh khắc lướt qua nhau bàng hoàng sợ lộ ra lòng say đắm.
>
> Một mình Quy Linh Thánh Mẫu đi trong rừng núi, áo trắng bay bay.
>
> Vang lời thuyết minh: Ngô không biết tên, đặt tạm là đạo. Cái gọi là đạo: Có thanh có trọc, có động có tĩnh. Trời thanh đất trọc, trời động đất tĩnh. Vốn giáng xuống đáy, sinh ra vạn vật. Thanh là nguồn của trọc, động là gốc của tĩnh, người có thể thường thường thanh tĩnh thì thiên địa đều thuộc về.
>
> Đại Xích Thiên, Thái Thượng mỉm cười, đây là đạo của ta.
>
> Thiên Đình.
>
> Ngọc Đế lắc đầu cảm thán nói: "Tìm đường chết, đúng là muốn tự sát! Câu chuyện này là chuyện về Thông Thiên sư thúc nhưng đạo kinh bên trong đều là đạo của đại sư huynh, không biết nên nói hắn thế nào. Lần này mà không chết thi ta kính hắn là hán tử!”
>
> Vương Mẫu khẽ cười, đúng là tiểu tử xằng bậy, nhưng chắc không chết được đâu? Ngày sinh tháng đẻ của tiểu tử này rất cứng.
>
> Hình ảnh chiếu Quy Linh Thánh Mẫu ngồi trong lầu các nhỏ u buồn nhìn ra ngoài, tiếng ca vang lên:
>
> Chưa bao giờ quên được, thời mông muội người giúp ta xuất thế (Người từ chối tái nhập sóng trần)
>
> Làm sao để tình cảm này làm tan chảy sương giá dưới trăng trên Thiên sơn trong mắt người (Thứ quyến luyến ẩn sâu này)
>
> Nâng kiếm trảm vạn trượng si niệm (Đã quyết chỉ chết mới quên đi)
>
> Đành khước từ cái ngoái đầu của người
>
> Hình ảnh chiếu mấy vạn đệ tử Tiệt giáo hoặc thuật bắn tên, hoặc so kiếm, hoặc luận đạo, hoặc chơi cờ trên quảng trường đảo Kim Ngao.
>
> Tới hình ảnh đệ tử Tiệt giáo gói ghém hành lý, cung kính hành lễ hướng cung Bích Du, họ hóa thành từng luồng sáng bay ra đảo Kim Ngao.
>
> Âm nhạc vang lên:
>
> Trong bài hát còn giấu ai oán
>
> Thịnh thế thoáng chốc hưng vong
>
> Ai có thể chống lại ông trời
>
> Đảo ngược lòng người dễ đổi thay
>
> Hay nói
>
> Lòng muốn tĩnh càng khó buông
>
> Khi nào thời gian đổi
>
> Cùng tâm ý
>
> Lướt qua như ngựa trắng
>
> Không chịu kéo cương.
>
> Nhiều người xem trước di động xem đến đây thì hiểu rằng trận chiến Phong Thần đã đến, Tiệt giáo từ thịnh chuyển suy.
>
> Thiên Đình.
>
> Kim Linh Thánh Mẫu nhìn di động, nói nhỏ: “Đúng vậy, ai có thể chống lại ông trời, đảo ngược lòng người dễ thay đổi? Chúng ta không làm được.”
>
> Kim Linh Thánh Mẫu rơi lệ hai hàng, sư tôn!
>
> Vô số thần linh Thiên Đình xem đến đây cũng khóc. Tiệt giáo! Sư tôn! Lòng người dễ đổi thay!
>
> Trong hình ảnh cuối cùng Quy Linh Thánh Mẫu đứng trong cung Bích Du trống rỗng, khom người hành lễ với Thông Thiên giáo chủ ngồi ở bên trên. Quy Linh Thánh Mẫu sâu thẳm nhìn Thông Thiên giáo chủ một cái rồi dứt khoát xoay người đi.
>
> Thông Thiên giáo chủ ngồi trong đại điện trống trải, lẩm bẩm: “Không dám để tình quá sâu, sợ chỉ là giấc mộng. Không dám để quẻ cảm tính, e sợ thiên đạo vô thường."
>
> Thiên ngoại, cung Bích Du.
>
> Mặt Thông Thiên giáo chủ không biểu cảm nhìn di động, thì thào: “Không dám để tình quá sâu, sợ chỉ là giấc mộng. Không dám để quẻ cảm tính, e sợ thiên đạo vô thường."
>
> Mắt Thông Thiên giáo chủ hoảng hốt, như thấy từng đệ tử ngày xưa cười đùa trước mặt mình.
>
> Hình ảnh chiếu góc chiến trường, Thông Thiên giáo chủ mày kiếm mắt sáng ngạo nghễ chiến đấu với bốn Thánh Nhân, kiếm khí tung hoành, Thái Cực xoay chuyển, khí tím đến từ phía đông, phật quang phổ chiếu, Thánh Nhân to lớn lấp kín trời.
>
> Bên dưới cũng có nhiều người chiến đấu, một trận loạn chiến lớn. Quy Linh Thánh Mẫu cũng có mặt, khi chiến đấu thường ngước nhìn Thông Thiên giáo chủ ở trên trời, mắt tràn đầy lo lắng.
>
> Tiếng ca vang vọng chiến trường:
>
> Thời tự thế tang thương thiên địa sắp nghiêng là ai che chở ai bình an.
>
> Thông Thiên giáo chủ bị bốn thánh vây công rơi vào thế yếu, Quy Linh Thánh Mẫu cắn răng bay lên trời.
>
> Tiếng ca vang lên:
>
> Chỉ vì ý niệm chôn sâu trong tim
>
> Quân là lưỡi dao thì ngô sẽ là thuẫn phòng
>
> Giơ kiếm trấn núi sông bảo vệ ngươi bình an.
>
> Bên trên, Tiếp Dẫn Phật Tổ tung một Xá Lợi đánh vào lưng Thông Thiên giáo chủ. Quy Linh Thánh Mẫu bấm kiếm quyết che lưng Thông Thiên giáo chủ, nàng hộc ngụm máu bị Tiếp Dẫn Phật Tổ đánh thương nặng. Sau đó nàng bị bắt đi, mắt tràn đầy tình cảm nhìn Thông Thiên giáo chủ.
>
> Hình ảnh dừng lại, mọi người đều biết chuyện sau đó, Quy Linh Thánh Mẫu đã chết.
>
> Hình ảnh tối sầm rồi sáng lên. Không biết qua bao nhiêu năm, chiến trường thành phế tích, bóng dáng ảo của Quy Linh Thánh Mẫu hiện ra trên phế tích mỉm cười nhìn trời, thốt ra hai chữ: “Đừng quên!”
>
> Đã chiếu xong.
>
> Vang lên tiếng nổ điếc tai, muôn vàn tia chớp như kiếm bén xẹt qua không trung Vũ Dư Thiên, từ ban ngày chuyển sang đêm tối. Từng tia chớp đỏ như kiếm bén rạch bầu trời nổ ầm vang.
>
> Trong thế giới tràn ngập hơi thở nặng nề cực kỳ khủng bố, vô số chim tiên thần thú bị uy áp đè sấp xuống đất, run cầm cập tiêu tiểu tại chỗ.
>
> Cung Nữ Oa, Thanh Loan lau nước mắt, thút thít nói: “Cảm động quá, vì sao Quy Linh Thánh Mẫu chết chứ!”
>
> Thải Phượng cũng gật đầu nói: “Đúng đấy, thật đáng tiếc.”
>
> Mắt Nữ Oa nương nương tràn ngập tò mò, không lẽ Thông Thiên sư huynh và Quy Linh thật sự có cái gì? Có nên tìm cơ hội dò hỏi không?
>
> Đại nhân vật các phương đều hóng chuyện, hỏi thăm nhau. Bọn họ thật sự hỏi thăm ra ít thứ, trước kia Thông Thiên giáo chủ chăm sóc Quy Linh Thánh Mẫu rất nhiều, hay rồi, có người thật việc thật.
>
> Linh sơn, Như Lai Phật Tổ mờ mịt, Quy Linh thích sư tôn? Chuyện khi nào? Sao ta không biết?
>
> Thiên Đình, Kim Linh giật mình che miệng, chuyện này là thật sao?
>
> Trước di động, vô số khán giả khóc ròng, than thở.
>
> Bọn họ hỏi bốn phía bản gốc câu chuyện, đặc biệt không gian cá nhân của Tề Linh Vân có vô số để lại lời nhắn hỏi han.
>
> Cuối cùng không biết ai nhắn lại quan hệ giữa Thông Thiên giáo chủ và Quy Linh Thánh Mẫu, có cả kết cục của Quy Linh Thánh Mẫu, kiếm nước mắt của vô số người xem. Quy Linh Thánh Mẫu chết thật rồi, lúc xem video là đã đoán ra nhưng không ngờ đúng thật.
>
> Vì cảnh cuối cùng trong video là Quy Linh Thánh Mẫu bị hòa thượng bắt nên trên mạng tràn ngập tiếng mắng hòa thượng.
>
>
>
>