Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 581: Mục 582

TRANG 291# 2

> Chương 581: Khởi động đại trận Huyết Hải

>

>

>

>

>

>

> Thiên Môn sơn, trên đảo Huyền Không.

>

> Trương Minh Hiên ngước nhìn trời mong đợi. sư phụ có cảm động không? Tức giận không? Mau ra tay đi! Báo thù cho sư tỷ Quy Linh đi! Ngón tay chọt một cái là con muỗi nhỏ sẽ thành tro ngay.

>

> Thiên ngoại, Vũ Dư Thiên, mây đen che kín cuồn cuộn không dứt, từng tia chớp như kiếm bén rạch khung trời. Tất cả sinh linh trong thế giới run cầm cập, vô cùng hãi hùng.

>

> Mặt Thông Thiên giáo chủ không biểu cảm ngồi xếp bằng trên giường mây cung Bích Du, lòng muốn chửi thề. Vô số năm thượng cổ hồng hoang lão chưa từng gặp đồ đệ nào hố sư phụ như vậy, rất muốn một ngón tay chọt chết hắn, chọt chết xong nghiền nát.

>

> Thông Thiên giáo chủ thắc mắc một lần nữa: Vì sao ta bị quỷ che mắt thu đồ đệ này? Duyên sư đồ ở chỗ nào? Rất muốn trục xuất hắn ra sư môn!

>

> Vô Đương Thánh Mẫu cẩn thận đi vào đại điện, bước tới trước quỳ xuống bồ đoàn, cúi sát đầu hướng Thông Thiên giáo chủ, bi thương nói: "Đệ tử thỉnh cầu hạ giới báo thù cho Quy Linh sư tỷ!”

>

> Thông Thiên giáo chủ thản nhiên nói: “Còn chưa đến lúc.”

>

> Vô Đương Thánh Mẫu ngước lên nhìn Thông Thiên giáo chủ, mắt đỏ hoe nói: “Sư tôn! Văn Đạo Nhân đang ở hạ giới, hắn giết Quy Linh, bây giờ còn muốn ra tay với tiểu sư đệ!”

>

> Thông Thiên giáo chủ lạnh nhạt nói: “Ngươi hạ giới cũng vô dụng, chờ lượng kiếm giáng lâm là lúc bổn tọa giáng trần, cũng là giờ chết của Văn Đạo Nhân.”

>

> “Vậy tiểu sư đệ phải làm sao?”

>

> Thông Thiên giáo chủ nhìn Trương Minh Hiên, nghiến răng nói: “Hắn? Sẽ không bị gì!”

>

> Trương Minh Hiên ngửa cổ chờ nửa ngày nhưng không thấy chút động tĩnh, hắn xoay cổ cứng nhắc, lẩm bẩm: “Sư phụ sẽ không tuyệt tình đến mức này chứ? Không có chút động tĩnh gì?”

>

> Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha ngồi bên cạnh, cười khẽ: “Lượng kiếp không đến thì Thánh Nhân không thể vào hồng hoang.”

>

> Trương Minh Hiên bi ai hỏi: “Ý của Thanh Nhã tỷ là những gì ta làm chỉ uổng công? Dù sư phụ không thể ra tay cũng nên phái Vô Đương Thánh Mẫu xuống!”

>

> Lý Thanh Nhã cười chế nhạo: “Uổng công? Ta không nghĩ vậy, ngươi đã để lại nét mực đậm trong lòng Thông Thiên giáo chủ, không chừng sau này sẽ tìm ngươi tính sổ.”

>

> Trương Minh Hiên reo lên: “Sau này? Có sau này là tốt rồi, ta yên tâm.”

>

> Lý Thanh Nhã trợn trắng mắt.

>

> Ngoài chợ, trong chỗ trú Thục Sơn.

>

> Chu Khinh Vân nhìn Tề Linh Vân từ trên xuống dưới như người lạ.

>

> Tề Linh Vân khẽ quát: “Nhìn gì vậy?”

>

> “Ngươi thật sự là Tề Linh Vân? Chắc không phải bị đoạt xá chứ?”

>

> Tề Linh Vân liếc trắng mắt.

>

> “Giỏi thật, giờ ngươi rất lợi hại, dám biên chuyện của Thánh Nhân, ngươi không sợ chết? Dù ngươi không sợ cũng nên nghĩ cho ta chứ, lỡ liên lụy đến ta thì làm sao?”

>

> “Trương công tử nói chuyện này rất quan trọng với hắn.”

>

> Chu Khinh Vân chỉ mạnh vào trán Tề Linh Vân, tức giận vì nàng nghe lời Trương Minh Hiên: “Quan trọng với hắn? Ngươi có nghĩ cho mình chưa? Có nghĩ cho ta không? Lỡ chúng ta bị Thánh Nhân một ngón tay nhấn chết thì làm sao?”

>

> “Bây giờ đâu xảy ra chuyện gì.”

>

> Chu Khinh Vân cực kỳ bất mãn trừng Tề Linh Vân:

>

> “Lỡ có chuyện thì sao? Lỡ tan thành mây khói thì sao?”

>

> Tề Linh Vân vén tóc qua lỗ tai, cười nói: "Ta đi luyện kiếm."

>

> Tề Linh Vân khẽ đi xa, bỏ lại Chu Khinh Vân tức giận thở hồng hộc.

>

> Thời gian dần trôi, trên mạng vẫn nhiệt tình thảo luận Giang Sơn Tuyết, vì câu chuyện này không phải hư cấu hoàn toàn. Vô số người phân tích đào sâu câu chuyện, chuyện của Quy Linh Thánh Mẫu cũng bị đào móc ra. Mỗi con mắt nhìn ra tình nghĩa khác nhau, hình tượng si tình của nàng thấm sâu lòng người.

>

> Lượt nhấn vào Giang Sơn Tuyết xem nhảy vọt lên đầu bảng, vô số nhà âm nhạc tức giận nghiến răng.

>

> Trương Minh Hiên ngồi trên đảo Huyền Không xem di động, biểu cảm tràn đầy tiếc thương. Giang Sơn Tuyết thành công nhưng mục đích chính thì thất bại, đại thần sư tôn thật khó mời, cuối cùng hắn chỉ có thể dựa vào thủ đoạn của mình, nhưng nghĩ cách nào đều thấy không đáng tin.

>

> Lăng Hư Tử đi từ đường nhỏ đến, cung kính ôm quyền thi lễ với Trương Minh Hiên: “Thiếu gia, đã làm tốt yêu cầu của ngài.”

>

> Trương Minh Hiên đóng di động, hỏi: “Giao việc đốt lửa cho ai?”

>

> Lăng Hư Tử cung kính nói: “Hồng Hài Nhi chủ động nhận nhiệm vụ này.”

>

> “Hồng Hài Nhi?” Trương Minh Hiên sờ cằm ngẫm nghĩ: “Ừ, nó rất thích hợp.”

>

> Trương Minh Hiên phất tay: “Ngươi đi xuống đi, chuẩn bị sẵn sàng, con muỗi già đó tùy thời sẽ đến.”

>

> “Rõ!” Lăng Hư Tử cung kính chắp tay, xoay người đi ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên thở phào, cầu người chẳng bằng cầu mình. Văn Đạo Nhân, ta chờ ngươi tại đây, tiểu gia không dễ ăn hiếp!

>

> Trương Minh Hiên đứng lên, vươn tay ra, một luồng sáng từ thư điếm bay ra rơi vào tay hắn biến thành kiếm Thanh Bình.

>

> Trương Minh Hiên cầm kiếm Thanh Bình đi ra khỏi đảo Huyền Không.

>

> Thiên Môn sơn, trung tâm quảng trường trong chợ dựng một pho tượng đá cẩm cao vài trăm thước, tượng điêu hình dạng của Trương Minh Hiên. Mới vài năm ngắn ngủi đã từ tượng đá tiến hóa thành tượng cẩm thạch, độ cao cũng tăng lên.

>

> Trương Minh Hiên ngồi khoanh chân trên đầu pho tượng, kiếm Thanh Bình đặt ngang chân, áo trắng bay bay, mắt nhìn xuống dưới yêu và người qua lại.

>

> Trong chợ, Lý Thanh Tuyền cầm mứt quả đi phía trước, vừa đi vừa ăn. Hồng Hài Nhi khiêng cây ghim mứt quả theo sau, cây cắm đầy mứt quả.

>

> Lý Thanh Tuyền vừa ăn vừa nhìn quanh, lẩm bẩm: “Thiên Dương chạy đi đâu rồi? Sao tìm mãi không thấy?”

>

> Hồng Hài Nhi ở phía sau bĩu môi nói: “Cái tên phản bội đó trốn rồi.”

>

> Lý Thanh Tuyền liếc trắng mắt: “Nói nhảm, hắn là tiểu đệ của ta.”

>

> "Tiểu cô, hắn ám toán con! Nếu hắn không chạy thì con cũng sẽ không bỏ qua cho hắn!”

>

> Lý Thanh Tuyền lườm Hồng Hài Nhi: “Chắc chắn là ngươi ăn hiếp hắn trước, hắn không ngốc, khi không ám toán ngươi làm gì?”

>

> Hồng Hài Nhi giận dỗi đi theo Lý Thanh Tuyền tiếp tục dạo chợ.

>

> Lý Thanh Tuyền ăn xong một cây mứt quả tùy tay ném khúc tre vào thùng rác ven đường, lau miệng hỏi: “Nghe nói con nhận nhiệm vụ của Trương Minh Hiên?”

>

> Hồng Hài Nhi cười toe gật đầu.

>

> Lý Thanh Tuyền nhìn Hồng Hài Nhi như xem một đứa ngốc: “Đến lúc đó con sẽ bỏ chạy chứ? Coi chừng bị đánh chết.”

>

> Hồng Hài Nhi hùng hồn nói: “Không chạy! Chợ là nhà của con, phải bảo vệ mọi người!”

>

> Hồng Hài Nhi nhủ thầm: “Văn Đạo Nhân đến là vì mình, ở đây còn có tiểu sư thúc giúp ngăn cản, nếu chạy ra ngoài thì chỉ có một mình, đồ ngốc mới bỏ chạy?”

>

> Lý Thanh Tuyền nhìn Hồng Hài Nhi bằng ánh mắt yêu thương kẻ ngốc. Yêu giới còn có yêu ngốc vậy? Nó làm sao sống lớn đến bây giờ?

>

> Lòng đất dưới chợ, Đinh Ẩn và Thiên Dương đứng dưới đất ngước nhìn hoa văn đỏ chuyển động trên cái lỗ mặt đất, mắt tỏa sáng nóng cháy.

>

> Trên cao tít lỗ hổng có một đài sen tam phẩm đang tỏa sáng bao phủ hố đất, ngăn cách thiên địa.

>

> Trong sen vàng chợt vang lên giọng nói: “Hoàn thành.”

>

> Đinh Ẩn vội nửa quỳ: "Chúc mừng sư tôn!"

>

> Thiên Dương luống cuống tay chân quỳ xuống: "Chúc mừng chủ nhân! Chúc mừng chủ nhân! Chủ nhân pháp lực vô biên, thần thông vô lượng, thiên hạ vô địch, độc tôn trong vũ trụ!”

>

> Khóe mắt Đinh Ẩn co giật liếc qua Thiên Dương, có lẽ bắt gã về đây là một sai lầm.

>

> Bên dưới đài sen chiếu ánh sáng vàng xuống, Văn Đạo Nhân đứng trong ánh sáng vàng vừa lòng gật đầu với Thiên Dương. Tốt lắm, đứa trẻ thành thật.

>

> Thiên Dương ngước đầu cười nịnh.

>

> Văn Đạo Nhân đẩy tay lên trên, trầm giọng quát: “Đại trận Huyết Hải, mở!”

>

> Oong!

>

> Người trong chợt thấy choáng váng đầu, nhiều người té ngã.

>

> Một hoa văn trận pháp màu máu thẩm thấu từ dưới đất chợt, hoa văn tỏa ánh sáng như ngọc máu.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!