TRANG 292# 1
> Chương 582: Văn Đạo Nhân ra sân
>
>
>
>
>
>
> Nhiều người nhìn hoa văn máu đột nhiên hiện ra trên mặt đất thì hét lên, hoặc né tránh hoặc công kích đại trận đỏ. Hoa văn trận pháp như hư ảo, công kích xuyên thấu qua nó, không làm trận pháp sứt mẻ ngược lại phá hỏng nhiều kiến trúc của chợ.
>
> Trương Minh Hiên mở mắt ra: “Đến rồi, thật nhanh!”
>
> Đại trận bao phủ mấy ngàn dặm chợ Thiên Môn sơn, trận văn nhanh chóng bay lên cao hình thành lưới to đỏ máu bao trùm nguyên chợ.
>
> Trong thư điếm, Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha đi ra, ngước nhìn trời.
>
> Hoàng hậu dắt Tấn Dương đi ra, lo lắng ngước nhìn trời.
>
> Tấn Dương nắm chặt tay hoàng hậu, lo lắng hỏi: “Sắp đánh nhau phải không mẫu hậu?”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Đừng lo, không sao đâu.”
>
> Hoàng hậu nhìn trời, ngón tay bấm chỉ quyết: ”Đại trận Lưỡng Nghi Vi Trần mở!”
>
> Trên bầu trời đảo Huyền Không bao phủ lớp mảng mỏng ảo vặn vẹo như ngăn cách hai thế giới.
>
> Lý Thanh Nhã đưa Nha Nha cho hoàng hậu, cất bước ra ngoài.
>
> Tất cả yêu ma trong chợ đều đi ra, nhìn trời, lo lắng chỉ trỏ.
>
> Lý Thanh Tuyền, Hồng Hài Nhi đứng giữa chợ ngước đầu lên.
>
> Lý Thanh Tuyền ngây người, đại trận phủ lên thì biết chạy đi đâu?
>
> Trong một tửu lâu, vị trí dựa vào cửa sổ tầng cao nhất, một nam nhân trung niên mặc đồ den ngồi trên ghế tự rót tự uống.
>
> Nam nhân trung niên ngước nhìn bầu trời, cười khẽ: “Văn Đạo Nhân à.”
>
> Ầm vang, núi rung động đất. Một sơn cốc ngoài chợ trở nên hư ảo rồi biến mất, tất cả cây cối trong núi thành tro tàn, đất khô đen nứt cái khe sâu thẳm tách ra hai bên, ánh sáng vàng chói lòa bắn ra từ khe hở. Văn Đạo Nhân ngồi trên đài sen màu vàng nhẹ nhàng dâng lên, thần thánh giống như Phật Đà.
>
> Đinh Ẩn, Thiên Dương như hộ pháp hai bên đi theo sau Văn Đạo Nhân.
>
> Thiên Dương hét to: “Huyết Văn Thánh Quân, độc tôn tam giới, thiên thu vạn đại, thống nhất hồng hoang!” Gã đắc ý nhìn mọi người trong chợ, quát: “Huyết Văn Thánh Quân giá đáo, các ngươi còn không quỳ nghênh?”
>
> Khóe môi Đinh Ẩn co giật lườm Thiên Dương, đồ nịnh hót!
>
> Mắt Văn Đạo Nhân lóe tia vừa lòng, tiểu đệ này tốt, biết ăn nói.
>
> Từ khi Văn Đạo Nhân sinh ra đã đơn độc, chưa từng hưởng thụ đãi ngộ được vuốt mông ngựa. Sau khi Văn Đạo Nhân bị Kim Liên tam phẩm trấn áp thì bị Phật giáo nuôi, thu mấy đệ tử chạy chân cũng đều nơm nớp lo sợ, không dám nói nhiều.
>
> Sau khi Thiên Dương bị Đinh Ẩn mang về, gã vì sống sót nên tâng bốc Văn Đạo Nhân lên mây, các từ ngữ ca ngợi không dứt. Thiên Dương gãi đúng chỗ ngứa của Văn Đạo Nhân, sau đó gã cũng nhận ra điều này nên càng không biết xấu hổ càng chân chó hơn.
>
> Trong chợ.
>
> Hồng Hài Nhi chỉ vào Thiên Dương, bất bình nói: “Cô cô nhìn xem, con không lừa cô cô thấy không! Hắn là phản đồ!”
>
> Lý Thanh Tuyền nhìn Thiên Dương, mắt lóe tia sáng quê quá hóa giận, dám lừa gạt ta!
>
> Trong tửu lâu, Minh Hà giáo chủ cười khẩy tiếp tục uống rượu. Chỉ là con muỗi tầm thường, có đáng gì trong mắt đại nhân vật thật sự trong tam giới? Còn dám huênh hoang là độc tôn tam giới, thống nhất hồng hoang, sao ngươi không nói là đồ thánh diệt trời, hủy diệt hồng hoang luôn đi?
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc nhìn Văn Đạo Nhân, hắn ngước mặt lên trời, tuy không biết đây là trận pháp gì nhưng hắn rõ ràng cửa ải này không dễ qua. Sư tôn thật tuyệt tình!
>
> Lý Thanh Nhã nhẹ nhàng từ trên trời đáp xuống trước mặt Trương Minh Hiên, mỉm cười nhìn Văn Đạo Nhân: “Tu sĩ sinh sau Lý Thanh Nhã chào Văn Đạo Nhân.”
>
> Văn Đạo Nhân cau mày nhìn Lý Thanh Nhã, từ khi bị Kim Liên tam phẩm trấn áp thì y ít khi quan tâm chuyện tam giới, không biết mặt Lý Thanh Nhã. Nhưng Nhiên Đăng có dặn không thể tổn thương họ chút nào, Văn Đạo Nhân cúi đầu nhìn Lý Thanh Tuyền tức giận trừng mình, tự hỏi bọn họ có lai lịch gì?
>
> Nhưng Chuẩn Thánh có niềm kiêu hãnh của Chuẩn Thánh.
>
> Văn Đạo Nhân lạnh nhạt nói: “Chuyện không liên quan ngươi, xéo cho bổn tọa!”
>
> Lý Thanh Nhã sửng sốt, mỉm cười lắc đầu, nàng vẫn đứng cạnh Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên hừ mũi, đứng dậy nói: “Muốn chiến thì chiến, nói nhảm nhiều làm gì?”
>
> Trương Minh Hiên nhủ thầm: “Sư tôn, đệ tử có làm quỷ cũng không tha cho sư tôn!”
>
> Trương Minh Hiên phất tay nói: “Hồng Hài Nhi, đốt lửa!”
>
> “Biết rồi!”
>
> Hồng Hài Nhi bay lên, há mồm phun một chuỗi quạ lửa bay ra. Quạ lửa tứ tán, quanh chợ bùng cháy lửa lớn, trong lửa xen lẫn khói trắng đậm. Chợ tràn ngập sương mù, tất cả yêu quái ho sặc sụa.
>
> Lý Thanh Nhã bịt mũi ho khan, nhíu mày hỏi: “Ngươi làm cái gì vậy?”
>
> Trương Minh Hiên đắc ý nói: “Ta kêu Lăng Hư Tử thu gom các loại cỏ đuổi sâu.”
>
> Minh Hà đang uống rượu bị sặc cau mày: “Bậy quá!”
>
> Văn Đạo Nhân ngồi trên sen vàng, hoa sen tỏa ánh sáng vàng chói lòa. Những cỏ đuổi sâu không có hiệu quả với Văn Đạo Nhân nhưng vẫn thấy ghét.
>
> Đinh Ẩn gầm lên: “Giặc đốt lửa, chết đi!”
>
> Huyết đao xẹt qua, Đinh Ẩn xông về phía Hồng Hài Nhi.
>
> Hồng Hài Nhi quát: “Đến vừa lúc!”
>
> Hồng Hài Nhi giơ trường thương đánh với Đinh Ẩn trên bầu trời.
>
> Thiên Dương đỏ mắt nhìn Hồng Hài Nhi, nếu không tại ngươi thì sao ta bị bắt đi, rơi vào tình trạng này? Sự sống chết nằm trong tay người khác!
>
> Thiên Dương quỳ xuống đất cúi đầu hướng Văn Đạo Nhân, gã khóc kể: “Là nó! Nó nhiều lần ức hiếp ta, cầu chủ nhân báo thù cho tiểu!”
>
> Văn Đạo Nhân liếc Hồng Hài Nhi rồi quay đầu sang chỗ khác, chỉ là một kẻ tầm thường mới thăng lên Kim Tiên.
>
> Văn Đạo Nhân nhìn Trương Minh Hiên một lần nữa, ánh mắt hai người giao nhau trên trời, tia điện bắn ra bốn phía.
>
> Trong tửu lâu, Minh Hà giáo chủ bưng ly rượu, tay kia bản năng sờ hai thanh kiếm dữ đặt trên bàn. Xem ra họ thật sự đến đây vì Hồng Hài Nhi, tốt, tốt lắm!
>
> Văn Đạo Nhân vì bênh vực tiểu bối mà khi dễ đến trên đầu của ta, ngươi có thể bênh tiểu bối thì ta cũng có thể!
>
> Minh Hà giáo chủ ngẫm lại Trương Minh Hiên chọn tử chiến đến cùng vì Hồng Hài Nhi làm lòng lão ấm áp. Nhưng Hồng Hài Nhi còn ông ngoại ở đây, không đến lượt tiểu sư thúc ra tay.
>
> Minh Hà giáo chủ uống một hơi cạn sạch ly rượu đầy rồi đặt cái cạch xuống bàn.
>
> Văn Đạo Nhân lạnh lùng nhìn Trương Minh Hiên, vươn tay ra, đại trận Huyết Hải khởi động.
>
> Bầu trời vang tiếng ù ù, trận văn nổi trên trời bắt đầu chuyển động. Thiên địa nổi lên gió to màu đen, gió cuốn mây tán thổi tan tất cả khói đuổi muỗi mà Trương Minh Hiên thả ra.
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Biết ngay vô dụng mà.”
>
> Lý Thanh Nhã liếc trắng mắt, biết vô dụng sao ngươi còn thu gom.
>
> Trương Minh Hiên ngước nhìn trời, sắc trời dần biến đỏ như nhuộm máu.
>
> Trương Minh Hiên trầm giọng hỏi: “Thanh Nhã tỷ, đây sẽ là trận ác chiến, tỷ có sợ không?”
>
> “Không sợ!”
>
> Trương Minh Hiên cảm giác nhìn Lý Thanh Nhã, vì ở cùng mình nên không sợ khó khăn nào? Cảm động quá.
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Dù sao sẽ không có nguy hiểm.”
>
> A!
>
> Trương Minh Hiên cứng họng.
>
>
>
>