Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 583: Mục 584

TRANG 292# 2

> Chương 583: Minh Hà xử đẹp Văn Đạo Nhân

>

>

>

>

>

>

> Bầu trời bùm một tiếng tan vỡ ngàn dặm, biển máu đỏ bao trùm khung trời, trong biển máu có tiếng gào thét, gầm rống của sinh vật dữ tợn.

>

> Trong chợ rối loạn, rất nhiều yêu quái chạy tứ tán. Không phải các yêu quái không giữ đạo nghĩa mà vì kẻ địch quá mạnh! Cái loại uy áp đó khiến vô số yêu ma sợ teo tim.

>

> Văn Đạo Nhân đứng lên từ sen vàng, cười nói: “Đến đây! Đến đây đi! Huyết hải hãy giáng lâm!”

>

> Chợt có tiếng nổ trong đầu mỗi người, thiên địa vang lên chấn động không thanh âm, biển máu lơ lửng trên trời như đánh phá cấm chế nào đó bỗng chốc đổ ập xuống.

>

> Các sinh vật khủng bố trong biển máu huơ vũ khí dữ tợn lao xuống. Atula là chủng tộc cực kỳ hung tàn ham giết, khi nào đột phá cấp Kim Tiên mới khống chế dục vọng giết chóc trong lòng được.

>

> Văn Đạo Nhân nở nụ cười, kết thúc rồi.

>

> Đinh Ẩn đang bị Hồng Hài Nhi đánh tơi bời cười phá lên: “Giặc đốt lửa kia, biển máu đã giáng xuống, các ngươi tiêu đời!”

>

> Hồng Hài Nhi nhìn Đinh Ẩn thương hại, biển máu giáng xuống mới là sân nhà của ta.

>

> Mặt Lý Thanh Nhã trắng bệch kêu lên: “Nguy rồi!”

>

> Mặt Trương Minh Hiên xanh mét, hắn tưởng tượng đủ loại công kích nhưng không ngờ Văn Đạo Nhân sẽ trực tiếp đổ máu nhấn chìm Thiên Môn sơn.

>

> Lý Thanh Nhã đẩy tay lên trời, quát to: “Đại trận Lưỡng Nghi Vi Trần, mở!”

>

> Đại trận Lưỡng Nghi Vi Trần bao bọc đảo Huyền Không chợt khuếch tán bao trùm cả chợ.

>

> Trong chợ, rất nhiều yêu quỷ tu sĩ kinh hoàng hoảng loạn, tất cả la hét chạy trốn.

>

> Mắt thấy biển máu sắp đánh vào đại trận Lưỡng Nghi Vi Trần, Lý Thanh Nhã cắn răng định đánh bừa. Nàng cảm giác đại trận Lưỡng Nghi Vi Trần không chống chọi được bao lâu trước biển máu khủng bố này, nhưng bây giờ chỉ có thể cố chống.

>

> Một thanh âm hờ hững vang vọng thiên địa:

>

> “Ngừng!”

>

> Biển máu đổ ập xuống bỗng chốc khựng lại giữa thiên địa như bị đóng băng.

>

> Một nam nhân trung niên mặc trường bào đỏ như máu, chân đạp lên biển máu từng bước đi ra.

>

> Trương Minh Hiên đứng bật dậy reo lên: “Minh Hà giáo chủ!”

>

> Văn Đạo Nhân cũng giật mình kêu lên: “Minh Hà giáo chủ!”

>

> Lòng Lý Thanh Nhã nhẹ nhõm, nàng thu đại trận Lưỡng Nghi Vi Trần về, Minh Hà giáo chủ đã đến thì biển máu không giáng xuống nổi.

>

> Hồng Hài Nhi dùng một thương đâm thủng Đinh Ẩn, thân thương rung lên, chớp mắt Đinh Ẩn bị đánh tan bắn tung tóe.

>

> Hồng Hài Nhi cười toe nhìn Minh Hà giáo chủ, cuối cùng ông ngoại cũng đến.

>

> Phía xa, Đinh Ẩn tụ thân hình lại, kinh hoàng nhìn nam nhân trung niên đạp biển máu mà đến, trong lòng gã tràn ngập ý nghĩ thần phục, đầu gối mềm nhũn.

>

> Văn Đạo Nhân đứng trên sen vàng cung kính chắp tay thi lễ với Minh Hà giáo chủ: “Huyết Hải Văn Đạo Nhân bái kiến Minh Hà giáo chủ!”

>

> Minh Hà giáo chủ lạnh lùng nhìn Văn Đạo Nhân, lắc người xuất hiện trước mặt y, kiếm Nguyên Đồ chém xuống.

>

> Keng!

>

> Vang tiếng sắt thép va nhau, người trong chợ đau đớn bịt tai.

>

> Một thanh trường thương đỏ như máu và kiếm Nguyên Đồ va chạm, Văn Đạo Nhân rất cảnh giác với Minh Hà.

>

> Văn Đạo Nhân thụt lùi, kinh sợ nhìn Minh Hà giáo chủ, hỏi: “Tại sao? Chúng ta cùng là sinh linh huyết hải!”

>

> Minh Hà giáo chủ lạnh nhạt nói: “Không có tại sao gì, muốn giết thì giết.”

>

> Nghe câu này xem, muốn giết cứ giết, dị chủng viễn cổ sáu cánh đẳng cấp Trảm Nhị Thi, bá khí nghẹt thở.

>

> Hai thanh sát kiếm Nguyên Đồ A Tị chém vào Văn Đạo Nhân.

>

> Văn Đạo Nhân đứng trên sen vàng múa trường thương vất vả chống đỡ, hai bóng sáng lấp lóe trên không trung, kiếm quang và bóng thương giao nhau.

>

> Thực lực của hai người thông thiên triệt địa, công kích không có thanh thế rầm rộ gì. Kim Tiên đấu nhau có thể xuyên qua hư không nhưng không diễn ra giữa hai người, giống như hai cao thủ võ lâm đánh nhau, tầng mây cũng không dao động.

>

> Mỗi lần hai người va chạm là bóng sáng màu vàng sẽ bị bóng sáng màu đỏ đánh bay, mới qua mười chiêu Văn Đạo Nhân đã bị Minh Hà giáo chủ chém một kiếm đập vào núi. Núi lớn sụp đổ, đất rung núi chuyển, cát bụi bay lên bốn phía.

>

> Hồng Hài Nhi ở trên trời phấn khởi hò reo: “Ngoại công uy vũ!"

>

> Ngoại công?

>

> Đinh Ẩn ngây ra, quay đầu ngơ ngác nhìn Hồng Hài Nhi, trong lòng suýt chửi thề. Ngươi có ông ngoại dữ dội như vậy thì nói sớm đi, nói sớm thì ai dám chọc vào ngươi!?

>

> Trong lòng Đinh Ẩn có linh cảm không may.

>

> Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã ngồi trên đầu pho tượng của chính hắn, tay hắn cầm bao hạt dưa, hai người vui vẻ cắn hạt dưa.

>

> Trương Minh Hiên tiếc nuối nói: “Sức kéo dài của Văn Đạo Nhân không tốt, ta mới ăn vài hạt dưa mà hắn đã héo rồi, còn tưởng có thể ăn hết đống hạt dưa này.”

>

> Lý Thanh Nhã bình luận: “Nếu không có chí bảo hộ thân thì hắn đã thua từ lâu, sát đạo của Minh Hà giáo chủ về sức công kích chỉ yếu hơn Thánh Nhân.”

>

> Trương Minh Hiên kêu lên kinh ngạc: “Lợi hại dữ vậy?”

>

> Lý Thanh Nhã gật gù khẳng định: “Cực kỳ lợi hại!”

>

> Văn Đạo Nhân lao ra khỏi đống núi lớn sụp đổ, căm hờn hét to: “Giáo chủ! Tự tiện mở đường hầm huyết hải là ta không đúng, ta xin lỗi ngươi, xin ngươi tha cho ta lần này, về sau cũng không dám nữa!"

>

> Minh Hà hừ lạnh, vung kiếm Nguyên Đồ, lắc người đến trước mặt Văn Đạo Nhân. Vệt kiếm đỏ bao vây Văn Đạo Nhân, tiếng binh bốp vang bên tai không dứt.

>

> Sen vàng dưới chân Văn Đạo Nhân lung lay sắp tan rã, trên người y cũng có nhiều vết kiếm. Kim Liên tam phẩm không đủ sức bảo vệ an toàn cho Văn Đạo Nhân khi đối mặt Minh Hà giáo chủ, tùy thời tan vỡ.

>

> Văn Đạo Nhân tức tối hét to một tiếng: “Minh Hà, ngươi khinh người quá đáng!"

>

> Hiếm khi Minh Hà chịu mở miệng: “Là ngươi khinh người quá đáng.”

>

> Văn Đạo Nhân không hiểu Minh Hà nói câu đó là sao, y luôn lo bày trận không biết Đinh Ẩn và Thiên Dương vời đến rắc rối bao lớn cho mình.

>

> Mắt Minh Hà lóe tia sáng hung ác quát: “Chết!”

>

> Kiếm Nguyên Đồ xẹt qua để lại vệt đỏ máu trên không trung, Minh Hà giáo chủ hờ hững thu về hai kiếm, lùi mấy bước nhìn Văn Đạo Nhân.

>

> Văn Đạo Nhân thì thào: “Tại sao? Tại sao lại như vậy?”

>

> Một vệt máu trên trán Văn Đạo Nhân, vệt máu tỏa ra luồng kiếm khí đỏ như máu, từng kiếm khí đỏ từ toàn thân Văn Đạo Nhân bắn ra ngoài, bùm một tiếng y bị nổ thành hư vô.

>

> Sen vàng khựng lại rồi bỗng bay về phương hướng trái ngược với Minh Hà giáo chủ, sen vàng bay về phía chợ.

>

> Thiên ngoại, cung Bích Du.

>

> Thông Thiên giáo chủ nhìn Trương Minh Hiên.

>

> ‘Trương Minh Hiên’ ngồi trên pho tượng xem kịch chợt đứng bật dậy, tức giận quát: “Huyết Ma Văn Đạo Nhân chạy đi đâu!”

>

> Mặt Trương Minh Hiên ngu ra, chuyện gì quái quỷ gì? Sao thân thể không nghe theo điều khiển?

>

> ‘Trương Minh Hiên’ rút kiếm Thanh Bình ra lắc người xuất hiện bên trên Kim Liên tam phẩm đang chạy trốn, giơ kiếm đâm xuống.

>

> Kim Liên tam phẩm chợt tăng tốc độ muốn lao qua, kiếm Thanh Bình bay vụt qua đường, vừa đúng đâm vào chính giữa sen vàng.

>

> ‘Trương Minh Hiên’ cầm trường kiếm đâm vào giữa sen vàng, mang theo sức mạnh không gì sánh bằng đâm mạnh xuống. Gió to thổi bat vạt áo của Trương Minh Hiên, trong mắt tràn ngập không biết sợ và kiên quyết chém yêu trừ ma.

>

> Ầm ầm ầm ầm ầm!

>

> Sen vàng bị Trương Minh Hiên ghim xuống giữa quảng trường, đá vụn bắn tung tóe, Trương Minh Hiên giữ tư thế chân chĩa lên trời, quanh người tràn ngập kiếm khí mãnh liệt.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!