Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 584: Mục 585

TRANG 293# 1

> Chương 584: 'Trương Minh Hiên’ vì nghĩa trấn Văn Đạo Nhân

>

>

>

>

>

>

> Trong Kim Liên tam phẩm, nguyên thần Văn Đạo Nhân kinh hoàng hét lên: “Không thể nào! Sao hắn có thể ngăn sen vàng lại? Không thể nào!”

>

> ‘Trương Minh Hiên’ nghiêm nghị quát: “Ma đầu Huyết Văn chưa chết, còn núp trong sen vàng này! Chờ ngày nào ma đầu sống lại sẽ dấy lên sóng máu ngập trời trong hồng hoang nữa! Bần đạo vì thương sinh thiên hạ, hôm nay trấn áp huyết Ma tại đây, Huyết Ma chưa chết thì Tiêu Dao không ra!”

>

> Trong lòng Trương Minh Hiên ngơ ngác hét lên: “Này! Không phải, ta không muốn nói như thế! Câm mồm đi!”

>

> Trương Minh Hiên nói xong người dần hóa đá, từ trên xuống dưới, chân, eo, ngực, đầu, cuối cùng kiếm Thanh Bình và Kim Liên tam phẩm cũng hóa đá, tất cả biến thành pho tượng đứng trên quảng trường.

>

> Nguyên thần Trương Minh Hiên bị nhốt trong thân thể cùng với thần hồn Văn Đạo Nhân trong Kim Liên tam phẩm nhìn nhau tình cảm nồng nàn.

>

> Nguyên thần Văn Đạo Nhân hét thảm: “A!”

>

> Trong kiếm Thanh Bình bắn ra các tia kiếm khí xoay quanh cắt đứt thần hồn Văn Đạo Nhân, tiếng gào thê lương thảm thiết vang vọng trong không gian đài sen.

>

> Minh Hà giáo chủ ngây người vì hành động trong khoảnh khắc này. Theo như Minh Hà giáo chủ biết mặc dù Trương Minh Hiên rất đạo nghĩa nhưng không phải loại người quên mình vì người.

>

> Lòng Minh Hà giáo chủ máy động híp mắt nhìn lên trời.

>

> Cung Oa Hoàng.

>

> Thanh Loan vỗ tay cười nói: “Như vậy hay lắm, báo thù cho Quy Linh Thánh Mẫu!”

>

> Thải Phượng cười nói: "Nương nương, mới rồi là Thông Thiên giáo chủ ra tay đúng không?”

>

> Nữ Oa nương nương nằm trên giường lười biếng nói: “Đúng vậy, dù hắn không ra tay thì ta cũng sẽ làm. Khó khăn tìm được thứ chơi vui như vậy, không thể để người khác dễ dàng phá hủy.”

>

> Thanh Loan cười nói: “Hắn sẽ rất cảm động vì được nương nương ‘dày yêu’.”

>

> Trong cung Bích Du.

>

> Thông Thiên giáo chủ lạnh nhạt nói: “Ta lấy Kim Liên tam phẩm, nợ ngươi một nhân tình.”

>

> Minh Hà giáo chủ thầm gật đầu, ngoắc tay một cái, Đinh Ẩn hét lên hóa thành sương máu rơi vào tay Minh Hà giáo chủ.

>

> Minh Hà giáo chủ cất bước đi lên sóng máu đổ xuống, sóng máu dâng lên trời, biến mất. Bầu trời trở về như ban đầu, mây trắng trôi.

>

> Lý Thanh Nhã vội đáp xuống quảng trường, giơ tay lên, quảng trường rung mạnh nhưng tượng đá không nhúc nhích.

>

> Lý Thanh Nhã cắn môi, nàng vươn hai tay ấn vào tượng đá, pháp lực cuồn cuộn bao bọc tượng đá chậm rãi nâng nó lên. Mặt đất ầm vang nhưng pho tượng không nhúc nhích.

>

> Khi Văn Đạo Nhân thua trận thì Thiên Dương lén lút bay xuống, xuyên qua rừng cây chạy trốn.

>

> Sau khi trốn khá xa, Thiên Dương tự nhận đã an toàn nhếch môi cười, vừa đi vừa cắn răng nói: “Trương Minh Hiên, chờ đấy, ta còn trở về!”

>

> Thiên Dương chợt khựng lại, nụ cười đông trên mặt.

>

> Hồng Hài Nhi cầm thương Hỏa Tiêm đứng phía xa, mắt trợn trừng.

>

> Thiên Dương quay đầu định chạy ngược về nhưng thấy Lý Thanh Tuyền siết nắm tay hùng hổ đi tới, tay mũm mĩm siết chặt kêu răng rắc.

>

> Thiên Dương tái mặt lao sang bên cạnh.

>

> Bùm!

>

> Lý Thanh Tuyền vọt tới trước mặt Thiên Dương, nắm đấm đánh vào đầu gã làm gã xoay tròn rồi té xuống đất xỉu.

>

> Lý Thanh Tuyền vung tay lên: "Khiêng đi!"

>

> “Biết rồi!”

>

> Hồng Hài Nhi chạy lên túm ống quần Thiên Dương, hai người đi trở về, kéo lê Thiên Dương dưới đất như kéo xác chết.

>

> Chốc lát sau hai người về chợ, bước qua cổng thấy đường cái trống rỗng không bóng người.

>

> Hồng Hài Nhi quay đầu thắc mắc hỏi: “Người đâu rồi?”

>

> Lý Thanh Tuyền lấy di động ra xem, phất tay nói: “Đều tụ tập ở quảng trường, chúng ta cũng đi xem.”

>

> Hai người kéo Thiên Dương chạy tới quảng trường, Thiên Dương va chạm cục đá dưới đất bốp bốp, chốc lát sau mặt đã đầy máu.

>

> Lý Thanh Tuyền, Hồng Hài Nhi chưa chạy tới quảng trường đã thấy đàn yêu tụ tập đông nghẹt gần quảng trường, nhiều người và yêu khóc thút thít.

>

> Hồng Hài Nhi nhỏ giọng nói: “Đang làm cái gì vậy?”

>

> Một nữ yêu quỳ bên cạnh Hồng Hài Nhi mắt đỏ hoe nói: “Chúng ta đang cảm kích thần quân, thần quân vì báo thù cho những yêu quái đã chết không tiếc lấy mình làm mồi dụ Huyết Văn Yêu đáng giận kia ra, còn trả giá đắt mời giúp đỡ tới, cuối cùng dùng bản thân phong ấn Huyết Văn Yêu. Chưa bao giờ có người để ý mạng sống của chúng ta như vậy, chưa bao giờ có, hu hu, cảm động quá!”

>

> Hồng Hài Nhi không cam lòng phản đối: “Là ta, là ta mời giúp đỡ tới!”

>

> Nữ yêu đánh giá Hồng Hài Nhi một lúc rồi bĩu môi coi thường.

>

> Lý Thanh Tuyền nói: “Sự thật không phải như vậy, các ngươi nghe từ đâu ra?”

>

> Nữ yêu đắc ý nói: "Đại Nhĩ nói, Đại Nhĩ có liên lạc với đảo Huyền Không nên lời hắn nói chắc chắn là thật.”

>

> Lý Thanh Tuyền bay lên tới quảng trường, Hồng Hài Nhi theo sau. Chúng yêu quỳ quanh quảng trường thấy có người ngông nghênh như vậy ở đây thì trừng mắt, nhưng thấy Lý Thanh Tuyền thế là lại cúi đầu xuống.

>

> Nghe nói cô nương này là muội muội của thần quân, giờ thần quân lấy bản thân phong ấn Huyết Văn Ma thì chắc nàng đau lòng lắm, hèn gì sốt ruột như vậy.

>

> Lý Thanh Tuyền, Hồng Hài Nhi đáp xuống quảng trường trống trải. Đá xanh giữa quảng trường vỡ nát, một pho tượng đá xanh đứng giữa đống đá vụn. Pho tượng thanh niên đầu dưới chân trên, kiếm đâm đài sen.

>

> Lý Thanh Tuyền quay quanh pho tượng Trương Minh Hiên hóa đá, ngón tay gõ vài cái, nói: “Đúng là đá thật.”

>

> Hồng Hài Nhi cũng gõ theo, hỏi nhỏ: “Tiểu cô, nếu chúng ta đánh nát tảng đá này thì sẽ ra sao?”

>

> Lý Thanh Tuyền nói: “Không biết nữa, chắc sẽ phá vỡ phong ấn?”

>

> Hồng Hài Nhi lắc đầu nguầy nguậy: “Vậy thôi bỏ đi!”

>

> Chúng yêu quanh quảng trường nhìn Lý Thanh Tuyền, Hồng Hài Nhi gõ tới gõ lui mà sợ teo tim.

>

> Trong tượng đá, Trương Minh Hiên đứng chổng ngược nghiến răng nói: “Còn muốn đánh nát đá? Đừng để ta ra được, chờ ta ra ngoài sẽ đánh nát ngươi! Không đúng, phải chăng đánh nát tượng đá thì ta có thể đi ra? Vậy đập đi, mau đập! Đập vào ngực này!”

>

> Hồng Hài Nhi rùng mình cẩn thận nhìn quanh, lẩm bẩm: “Sao có linh cảm không ổn lắm?”

>

> Trên trời vọng xuống giọng của Lý Thanh Nhã: “Hai ngươi lên đây cho ta!”

>

> Lý Thanh Tuyền, Hồng Hài Nhi giật nảy mình, ngước đầu lên.

>

> Lý Thanh Tuyền chu môi nói: “Sờ một chút có gì đâu, xem tỷ căng thẳng như vậy.”

>

> Lý Thanh Tuyền, Hồng Hài Nhi bay lên đảo Huyền Không, Thiên Dương như cá chết đung đưa trong tay Hồng Hài Nhi. Đã tới lúc tính sổ rõ ràng.

>

> Sau khi Lý Thanh Tuyền, Hồng Hài Nhi rời đi, đám yêu quái quanh quảng trường thở phào nhẹ nhõm, thật sợ tiểu cô nãi nãi phá hủy phong ấn.

>

> Dung Mẫu chậm rãi đi vào quảng trường, hai nữ nhân Vương Bội, Vương Tình đi theo sau lưng.

>

> Dung Mẫu đứng trên quảng trường, ngữ điệu bi thương nói: "Thiếu gia lấy bản thân trấn ma, công đức vô lượng."

>

> Mấy vạn yêu quái ngẩng đầu nhìn Dung Mẫu.

>

> Dung Mẫu nhìn pho tượng Trương Minh Hiên, khóe mắt ướt át nói: "Thiếu gia vì thương sinh thiên hạ mà hóa thân tượng đá trấn áp ma đầu, chúng ta không thể để thiếu gia dầm mưa dãi nắng. Ngô muốn xây thần miếu ở đây để cung phụng tượng thần của thiếu gia, mỗi ngày không dứt nhang khói cầu phúc cho thiếu gia.”

>

> Đại Nhĩ nhảy cẫng lên, mắt đỏ rực hét: “Nên làm! Phải xây điện thần thật huy hoàng cho thiếu gia!”

>

> Đông đúc người hưởng ứng theo.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!